| Những dòng thơ của Đào Duy Anh như cuộc truy lùng bản thể, truy lùng quá vãng, cũng để thấy mình đang khác lạ trước dòng chảy của thời gian dường như không tìm thấy đâu là thực tại. Một truy vấn tưởng ngây thơ song thức nhận sâu cay, rằng dòng chảy sự sống như cuộc về phía khôn cùng, để những gì phía sau chỉ còn là bóng ảnh của một cái ta không thuộc về ta nữa. Cuộc đi vẫn tiếp diễn dẫu ai có muốn, là lẽ dĩ nhiên của “cái già đi” ở một trái tim khao khát tự do miên viễn. Cũng như ở những nhân vật tình yêu của tác giả, nếu thật sự yêu và thật sự cháy khát thì mọi thứ dễ ngoài tầm với. Người thơ lại mở tiếp những cánh cửa song vẫn thấy nó không dẫn đến đâu cả. “Tôi hét vào khoảng không”. “Như một kẻ mộng du bước đi trên bờ vực”. Tự do sau mỗi cánh cửa mở chỉ là tạm dẫu đã mênh mông choáng ngợp phía trước; cũng chính vì thế giới của “cái/ tánh không” là vô hạn trong thức nhận của “kẻ sáng tạo” - vốn đã có sức tưởng tượng phong phú vô bờ. |
Những ký ức không thuộc về tôi
Tôi thức dậy trong một căn phòng xa lạ
Nhưng mọi thứ ở đây đều quen thuộc đến kỳ lạ
Những bức ảnh trên tường có gương mặt của tôi
Nhưng tôi không nhớ mình đã từng chụp chúng.
Những lá thư viết bằng nét chữ của tôi
Nhưng tôi chưa từng viết một câu nào trong đó
Tôi mở tủ sách
Những quyển sổ ghi chép đầy những suy nghĩ của một người
Mà đáng ra phải là tôi
Nhưng tôi không nhận ra chúng thuộc về mình.
Nietzsche nói rằng ta phải học cách quên
Để có thể sống tiếp.
Nhưng nếu những gì tôi nhớ không phải của tôi
Còn những gì tôi quên lại định nghĩa chính tôi
Thì tôi có thực sự là tôi không?
Hay tôi chỉ là một kẻ lạc lối giữa những tầng ký ức
Mà mình chưa từng trải qua
Tôi thử tìm một dấu vết
Một thứ gì đó có thể xác thực tôi là ai
Nhưng mọi bằng chứng chỉ chỉ ra một con người
Mà tôi không thể nhớ mình đã từng là.
Nếu tôi không thể tin vào ký ức của chính mình
Thì điều gì làm nên bản thể tôi
Nếu danh tính chỉ là một chuỗi những mảnh vỡ
Thì có phải tôi chỉ là một giấc mơ của ai đó
Mà chính tôi cũng không biết tên
Liệu có ai khác, ở đâu đó
Cũng đang thức dậy trong cuộc đời của một người xa lạ?
Mảnh vỡ của giấc mơ
Có những giấc mơ chưa bao giờ thức dậy
Nằm lại giữa những tầng ký ức chồng lên nhau
Chúng ta đi qua đời như những kẻ lãng du
Tưởng đã chạm tay vào vĩnh cửu
Nhưng chỉ cầm được tro bụi của thời gian.
Những ngày tháng không tên
Những đêm dài u uẩn
Ta gom góp từng mảnh vỡ của niềm tin, bằng nỗi niềm trắc ẩn
Xây nên một ảo ảnh dịu dàng
Nước mắt tưới vào sụp đổ
Người có nghe không
Tiếng những lời hứa đang phân hủy
Những mảnh vỡ của ánh sáng
Những góc tối của bóng đêm.
Ta tự hỏi:
Những vết nứt trong tâm hồn có thể nào lấp đầy
Hay chính chúng làm nên hình dáng của ta
Những ngày tháng chồng chất lên nhau
Những giấc mơ đan cài vào thực tại
Nhưng đến cuối cùng
Chúng ta vẫn chỉ là một chuỗi những mảnh vỡ
Tìm kiếm nhau trong ánh sáng mong manh.
Những tiếng nói không ai nghe
Tôi hét vào khoảng không
Nhưng không có âm thanh nào vọng lại
Tôi thử thì thầm
Nhưng không có ai nghiêng tai lắng nghe.
Không phải vì tôi đã câm
Mà vì thế giới này đã điếc
Những giọng nói tan biến giữa không khí
Như chưa từng được thốt ra.
Tôi nhìn thấy những đôi môi mấp máy
Nhưng không có lời nào thoát ra khỏi đó
Những cuộc trò chuyện chỉ là những khoảng lặng kéo dài
Những câu hỏi không bao giờ nhận được phản hồi.
Có người nói rằng giới hạn ngôn ngữ
Chính là giới hạn của thế giới
Nhưng nếu ngôn ngữ bị triệt tiêu
Thì thế giới này có còn tồn tại
Nếu ta không thể gọi tên sự vật
Thì liệu chúng có còn hiện diện
Tôi thử viết một từ
Nhưng khi tôi chớp mắt, nó đã biến mất
Tôi thử dịch ngôn ngữ của chính mình
Nhưng mọi từ ngữ đều trở thành vô nghĩa.
Nếu không ai nghe thấy ta
Thì có nghĩa là ta chưa từng cất tiếng
Nếu ngôn ngữ không còn hiệu lực
Thì có phải ta đã trở thành một cái bóng câm lặng trong thế giới này
Tôi hét lên những lời không ai nghe...
(TCSH434/04-2025)
Tải mã QRCode
Huỳnh Thúy Kiều - Đức Sơn - Kiều Trung Phương - Thạch Quỳ - Lưu Ly - Trần Hạ Tháp - Nguyễn Thị Anh Đào - Văn Hữu Tứ - Văn Công Hùng - Nguyễn Tiến Chủng - Thái Doãn Long - Hải Trung - Đông Hà - Nguyễn Văn Thanh - Hồng Vinh - Phụng Lam - Nguyễn Thụy Kha
Lê Huy Hạnh - Trịnh Hoài Giang - Triệu Nguyên Phong - Phan Tuấn Anh - Bạch Diệp - Phan Văn Chương - Hồ Đắc Thiếu Anh - Mai Trâm - Đỗ Văn Khoái - Viêm Tịnh - Lưu Thị Bạch Liễu - Lãng Hiển Xuân - Nguyễn Thanh Kim - Vũ Thắng - Võ Quê - Ngàn Thương - Nguyễn Nguyên An - Lê Phương Thảo
Ngô Thị Hạnh - Vạn Lộc - Nguyễn Thiền Nghi - Lâm Anh - Hoàng Ngọc Quý - Trần Thị Huê - Đường Xuân Sử - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thị Liên Tâm - Bùi Đức Vinh - Công Nam - Nguyễn Thanh Tú - Trần Áng Sơn
Nhà thơ mặc áo lính, trưởng thành lên từ dải đất miền Trung gió Lào cát trắng, Nguyễn Hữu Quý là một người thơ lặng lẽ và khiêm nhường - nhưng đấy là sự lặng lẽ đào sâu trong suy tưởng với những khát vọng làm mới thư luôn thôi thúc.Là một tác giả thơ quen thuộc, mùa xuân này anh gửi tới trang thơ Sông Hương một chùm thơ mới nhất, “mở hàng” cho một năm thơ trên Sông Hương.
Vũ Thanh Hoa sinh tại Hà Nội, hiện công tác tại Vũng Tàu. Cử nhân luật. Hội viên Hội Văn Nghệ Bà Rịa - Vũng Tàu.
Thúy Liên - Thạch Thảo - Bạch Diệp - Võ Ngọc Lan - Châu Thu Hà - Nguyễn Thị Thúy Ngoan - Hoàng Bình Trọng - Phạm Việt Thư - Lại Đăng Thiện - Ngô Minh - Quỳnh Như - Trương Đạm Thủy - Phan Thành Minh
Mai Văn Phấn - Nguyễn Việt Tư - Lê Thị Mây - Trịnh Hoài Giang - Nguyễn Hoa - Mai Phương
Nguyễn Văn Hùng - Nguyễn Tấn On - Thiệp Đáng - Nguyễn Bình An - Ngô Cang
HOÀNG VŨ THUẬT Sinh năm Giáp ThânLàng Thạch Xá Ha, Hồng Thuỷ - Lệ Thuỷ - Quảng Bình.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, đã từng qua 15 năm trong nghề dạy học. Biên tập Nhà xuất bản Thuận Hoá. Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Bình.
TRƯƠNG ĐĂNG DUNGSinh ngày 8-5-1955 tại Diễn Trường, Diễn Thành, Nghệ An.Tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, đại học Tổng hợp Budapest , Hunggari.Hiện là PGS.TS. Phó Viện trưởng Viện Văn học Việt .Hội viên Hội Nhà văn Việt .Tham gia giảng dạy nghiên cứu sinh và cao học ở các trường đại học.
Hoàng Phủ Ngọc Tường - Phạm Xuân Trường - Văn Hữu Tứ
Phạm Khang - Lê Ngã Lễ - Phan Đình Tiến
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO* Sinh ngày 19-5-1979 tại thị trấn Kỳ Anh - Hà Tĩnh* Cử nhân Ngữ văn - Báo chí trường Đại học Khoa học Huế.* Từng là phóng viên, biên tập viên Ban Văn nghệ Đài Truyền hình Huế.
VĂN LỢILTS: Trong số này, Sông Hương định dành trọn trang thơ cho "phái đẹp". Song có một "đấng mày râu" gửi tới một chùm thơ viết về MẸ khá cảm động nên Toà soạn không nỡ bỏ qua…
Phạm Dạ Thuỷ - Thanh Vân - Lê Mai - Tô Hằng Thanh - Vân Hạ
Thuý Nga - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Vi Thuỳ Linh - Lưu Ly - Trần Thị Huê - Ninh Giang Thu Cúc - Kim cúc - Hoàng Thị Bích Thuần - Cao Thị Hiền - Phạm Kim Anh
Ngô Minh - Trần Dzạ Lữ
Lê Tấn Quỳnh - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sĩ Cứ - Nguyễn Thị Phước
Nguyễn Hữu Hồng Minh - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Thị Thu Huề - Nhất Lâm - Trần Tiễn Cao Đăng - Ngô Thiên Thu
Phan Huyền Thư - Hoàng Hưng - Trịnh Lữ - Inrasara - Trần Tuấn - Nguyễn Thanh Mừng