| Những dòng thơ của Đào Duy Anh như cuộc truy lùng bản thể, truy lùng quá vãng, cũng để thấy mình đang khác lạ trước dòng chảy của thời gian dường như không tìm thấy đâu là thực tại. Một truy vấn tưởng ngây thơ song thức nhận sâu cay, rằng dòng chảy sự sống như cuộc về phía khôn cùng, để những gì phía sau chỉ còn là bóng ảnh của một cái ta không thuộc về ta nữa. Cuộc đi vẫn tiếp diễn dẫu ai có muốn, là lẽ dĩ nhiên của “cái già đi” ở một trái tim khao khát tự do miên viễn. Cũng như ở những nhân vật tình yêu của tác giả, nếu thật sự yêu và thật sự cháy khát thì mọi thứ dễ ngoài tầm với. Người thơ lại mở tiếp những cánh cửa song vẫn thấy nó không dẫn đến đâu cả. “Tôi hét vào khoảng không”. “Như một kẻ mộng du bước đi trên bờ vực”. Tự do sau mỗi cánh cửa mở chỉ là tạm dẫu đã mênh mông choáng ngợp phía trước; cũng chính vì thế giới của “cái/ tánh không” là vô hạn trong thức nhận của “kẻ sáng tạo” - vốn đã có sức tưởng tượng phong phú vô bờ. |
Những ký ức không thuộc về tôi
Tôi thức dậy trong một căn phòng xa lạ
Nhưng mọi thứ ở đây đều quen thuộc đến kỳ lạ
Những bức ảnh trên tường có gương mặt của tôi
Nhưng tôi không nhớ mình đã từng chụp chúng.
Những lá thư viết bằng nét chữ của tôi
Nhưng tôi chưa từng viết một câu nào trong đó
Tôi mở tủ sách
Những quyển sổ ghi chép đầy những suy nghĩ của một người
Mà đáng ra phải là tôi
Nhưng tôi không nhận ra chúng thuộc về mình.
Nietzsche nói rằng ta phải học cách quên
Để có thể sống tiếp.
Nhưng nếu những gì tôi nhớ không phải của tôi
Còn những gì tôi quên lại định nghĩa chính tôi
Thì tôi có thực sự là tôi không?
Hay tôi chỉ là một kẻ lạc lối giữa những tầng ký ức
Mà mình chưa từng trải qua
Tôi thử tìm một dấu vết
Một thứ gì đó có thể xác thực tôi là ai
Nhưng mọi bằng chứng chỉ chỉ ra một con người
Mà tôi không thể nhớ mình đã từng là.
Nếu tôi không thể tin vào ký ức của chính mình
Thì điều gì làm nên bản thể tôi
Nếu danh tính chỉ là một chuỗi những mảnh vỡ
Thì có phải tôi chỉ là một giấc mơ của ai đó
Mà chính tôi cũng không biết tên
Liệu có ai khác, ở đâu đó
Cũng đang thức dậy trong cuộc đời của một người xa lạ?
Mảnh vỡ của giấc mơ
Có những giấc mơ chưa bao giờ thức dậy
Nằm lại giữa những tầng ký ức chồng lên nhau
Chúng ta đi qua đời như những kẻ lãng du
Tưởng đã chạm tay vào vĩnh cửu
Nhưng chỉ cầm được tro bụi của thời gian.
Những ngày tháng không tên
Những đêm dài u uẩn
Ta gom góp từng mảnh vỡ của niềm tin, bằng nỗi niềm trắc ẩn
Xây nên một ảo ảnh dịu dàng
Nước mắt tưới vào sụp đổ
Người có nghe không
Tiếng những lời hứa đang phân hủy
Những mảnh vỡ của ánh sáng
Những góc tối của bóng đêm.
Ta tự hỏi:
Những vết nứt trong tâm hồn có thể nào lấp đầy
Hay chính chúng làm nên hình dáng của ta
Những ngày tháng chồng chất lên nhau
Những giấc mơ đan cài vào thực tại
Nhưng đến cuối cùng
Chúng ta vẫn chỉ là một chuỗi những mảnh vỡ
Tìm kiếm nhau trong ánh sáng mong manh.
Những tiếng nói không ai nghe
Tôi hét vào khoảng không
Nhưng không có âm thanh nào vọng lại
Tôi thử thì thầm
Nhưng không có ai nghiêng tai lắng nghe.
Không phải vì tôi đã câm
Mà vì thế giới này đã điếc
Những giọng nói tan biến giữa không khí
Như chưa từng được thốt ra.
Tôi nhìn thấy những đôi môi mấp máy
Nhưng không có lời nào thoát ra khỏi đó
Những cuộc trò chuyện chỉ là những khoảng lặng kéo dài
Những câu hỏi không bao giờ nhận được phản hồi.
Có người nói rằng giới hạn ngôn ngữ
Chính là giới hạn của thế giới
Nhưng nếu ngôn ngữ bị triệt tiêu
Thì thế giới này có còn tồn tại
Nếu ta không thể gọi tên sự vật
Thì liệu chúng có còn hiện diện
Tôi thử viết một từ
Nhưng khi tôi chớp mắt, nó đã biến mất
Tôi thử dịch ngôn ngữ của chính mình
Nhưng mọi từ ngữ đều trở thành vô nghĩa.
Nếu không ai nghe thấy ta
Thì có nghĩa là ta chưa từng cất tiếng
Nếu ngôn ngữ không còn hiệu lực
Thì có phải ta đã trở thành một cái bóng câm lặng trong thế giới này
Tôi hét lên những lời không ai nghe...
(TCSH434/04-2025)
Tải mã QRCode
Sinh ngày 10-3-1973Quê quán: Phong Điền Thừa Thiên HuếHiện công tác tại Văn phòng Hội Nhà Văn TP Hồ Chí Minh
HỒ CHÍ MINH(Hồ Chí Minh Toàn tập (tập 7, tr.277) NXB Chính trị Quốc Gia, Hà Nội 2000)
Phạm Xuân Trường - Đức Sơn - Hoàng Quý - Hoàng Niên
Sinh năm 1953 tại Huế. Hiện nay sinh sống, làm báo tại TP. Hồ Chí Minh. Hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
THANH THẢOThăm vườn nhà bạn Tặng Trần Vàng Sao
Sao bỗng muốn quăng cả hồn lẫn bútCái cây bút nhẹ tênh mà vương nợ chi màNhưng cứ mãi vậy thôi, mãi còng lưng cõng bútTừng bước nhọc nhằn rút ngắn dặm trời xa...
Tên thật: Mai Linh Sinh năm: 1959, nơi sinh: Thanh HoáBút danh: Mai Linh, Mai Tài MinhThể loại: Thơ, văn học dịch
Kỷ niệm ngày truyền thống Thanh niên xung phong Việt Nam 15-7-1950 Hồ Xuân Hùng - Trần Nhuận Minh - Phạm Tấn Hầu - Quốc Thành - Nguyễn Thế Thắng - Lê Bá Thự - Nguyễn Sĩ Cứ - Nguyễn Thanh Xuân - Trần Ngọc Trác - Trần Cao Sơn
Võ Thị Kim Liên - Tuyết Nga - Vũ Thị Khương - Lê Hoàng Anh - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Nguyễn Thị Anh Đào - Trần Lan Vinh - Lê Khánh Mai - Võ Ngọc Lan
Đoàn Lê - Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Từ Hoài Tấn - Hồng Vinh
Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Văn Hữu Tứ - Nguyễn Ngọc Hưng - Lê Viết Xuân - Nguyễn Hoa - Nguyễn Thiền Nghi - Mai Quỳnh Nam - Nguyễn Loan - Lê Tuấn Lộc - Trần Dzạ Lữ - Lê Ngã Lễ - Nguyễn Văn Vinh - Nhật Anh - Đinh Hạ - Thuý Nga - Trương Phương Lan - Ngàn Thương - Hồng Thị Vinh - Bùi Hữu Cự - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Vũ Tiềm - Yến Thanh - Thanh Tú - Lê Hưng Tiến - Trần Lan Vinh - Phan Trung Thành - Trần Hữu Lục - Công Nam - Từ Quốc Hoài - Nguyễn Việt Tư - Vi Thuỳ Linh - Nguyễn Thụy Kha - Hà Huy Tuấn - Võ Phước - Nguyễn Thị Anh Đào - Mai Phương - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Ngô Đức Tiến - Trần Nhật Thu - Lê Khánh Mai - Phạm Thị Anh Nga - Lê Anh Dũng - Đức Sơn - Lê Tiền Xuân - Trúc Chi - Thái Doãn Long - Nguyễn Nhã Tiên - Đào Duy Anh - Lê Hoàng Anh - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyễn Quân - Phạm Dạ Thuỷ - Phan Dịu Hiền - Duy Phi - Nhất Lâm - Phương Hà - Đỗ Văn Khoái - Kiều Trung Phương - Châu Nho - Lê Tấn Quỳnh - Hà Vũ Giang Châu - Trương Quân - Phạm Đình Ân - Hải Trung - Trần Hoàng Phố - Trương Đình Minh
Quê Hà Tĩnh.Từng tham gia quân đội trong chiến tranh chống Mỹ, cứu nước.Tốt nghiệp ĐHTH văn Hà Nội, Tiến sĩ văn học, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam Có thơ đăng báo từ 1975. Ngoài làm thơ còn viết phê bình và nghiên cứu văn học.
Nguyễn Ngọc Phú - Hoàng Văn Bàng - Phụng Lam - Đỗ Quý Dũng - Trần Văn Khởi - Trương Đăng Dung - Trần Thị Bích Liên - Nguyễn Xuân Sang - Đào Đức Tuấn - Hoàng Thị Thương
...sự chộp bắt thời giancó thể nhìn thấy qua sự đổi thay của các tấm hình theonăm thángrồi tôi sẽ đến tuổi sáu mươi, các chân dung ố vàngthực tại của tôisẽ chỉ còn là sự sở hữu các giấc mơ không bao giờ đạt được
...Cuộc sống cứ mênh mông...Có cái gì yên lặng thế?Ngày mai là "Dâu bể"Con người biết lặn lội với "Bể dâu"...
Mai Văn Hoan - Lê Ngã Lễ - Đình Hy - Nguyễn Xuân Tư - Đồng Nguyệt Ái - Đặng Tiến - Sĩ Nhiếp - Lam Kiều - Lê Quốc Hán - Đường Thị Thương - Lê Viết Xuân - Nguyễn Quốc Anh - Nguyễn Thiền Nghi - Quỳnh Như
LTS: ...Với gần 30 công trình nghiên cứu, lý luận - phê bình văn chương có giá trị khoa học, GS. Hà Minh Đức đã trải qua một đời lao lực và giảng dạy để sống, yêu, say và viết... Và không chỉ có thế, GS.Hà Minh Đức còn là tác giả của 3 tập bút ký và 4 tập thơ giàu sự sống thật, giàu phẩm chất nhân văn và thi sĩ.Thơ Hà Minh Đức nồng ấm tình đời, tình người; nhưng với tình yêu, ẩn chứa bên trong buồn thương và đơn độc. Nỗi sầu xứ và những hoài niệm ngày xanh qua từng “giọt nghĩ trong đêm” của tác giả đã làm nên những dư âm buồn xa và những thao thức thơ chăng mắc lòng người.Sông Hương xin trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của tác giả.
Ngọc Tuyết - Ngô Thiên Thu - Tuệ Nguyên - Phạm Trường Thi - Lưu Xông Pha
Lâm Thị Mỹ Dạ - Lê Khánh Mai - Thu Nguyệt - Phan Thị Thanh Nhàn - Song Hảo - Nguyễn Thị Hồng - Trần Thị Trường - Phạm Thị Anh Nga - Thuý Nga - Châu Thu Hà - Phan Dịu Hiền - Dương Bích Hà - Lê Hoàng Anh - Ninh Giang Thu Cúc - Lê Minh Nguyệt - Nguyễn Đăng Chế
Sinh tại Ngọc Hà, Ba Đình, Hà NộiHội viên Hội Nhà văn Hà NộiCác tập thơ đã in: + Gửi con lời ru + Em đi ngang chiều gió + Cỏ mặt trờiCác giải thưởng: + Giải nhất cuộc thi thơ Trung tâm Văn hoá Q 3, TP.HCM + Giải ba cuộc thi thơ lục bát Tuần báo Văn nghệ