Tôi lên bốn

15:10 16/07/2010
PHAN THỊ THANH NHÀNDÁN TEM

Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn - Ảnh: evan

Bố đi công tác xa, mẹ viết thư rồi bế tôi ra bưu điện bỏ vào hòm thư. Tôi hỏi:
- Mẹ ơi, thế ai mang thư cho bố?
- Cái tem nó mang đấy con ạ.
Hôm nay chủ nhật, tôi đòi đi lên bà ngoại chơi, mẹ bận không đi được, tôi bảo mẹ:
- Hay là mẹ ra bưu điện mua tem dán vào trán con cho nó mang con lên bà vậy.

DỖ MẸ

Mẹ ốm, bố đi làm dặn tôi lát nữa nhớ dỗ cho mẹ ăn xôi và chuối. Tôi mang hai thứ đến giường bảo mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ chịu khó ăn một tý cho chóng lớn nào.
Mẹ cười và lắc đầu không ăn. Tôi bóc quả chuối, cắn một miếng rồi đưa vào miệng mẹ:
- Thế con bón cho mẹ vậy, mẹ ăn ngoan nhé.
Mẹ đành phải ăn và cười:
- Con dỗ mẹ khéo quá, mẹ khỏi ốm thật rồi.

TÓC MẸ

Bố tôi bị hói đầu, tôi hỏi:
- Tóc của bố đi đâu hết thế ạ?
Bố cười:
- Bố phải cắt đi bán lấy tiền mua kẹo cho con đấy.
Một hôm mẹ bảo bố:
- Anh cắt bớt tóc đi cho em với.
Tôi nghe thấy bèn khóc òa lên:
- Con không ăn kẹo đâu, mẹ đừng cắt tóc làm gì. Mẹ không có tóc như bố con chả thích đâu, hu hu.

Đại Lãi 4-1983
P.T.T.N
(2/8-83)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • MA VĂN KHÁNGỨ ừ, không đi học đâu!Ứ ừ, không đi học đâu!

  • DƯƠNG THỊ HIỀNMong mãi rồi cũng được về quê cũ. Nắng tháng 7 chói chang phả vào mặt ran rát. Hôm nay tôi lại đi giữa đường quê, gom nhặt những ký ức lấm lem thời thơ dại. Con đường này là nơi tôi đến trường, nơi những trưa hè tôi đầu trần chân đất chạy bắt chuồn chuồn cùng tụi bạn. Đường quê cát bụi lọt giữa hai hàng trinh nữ - loài hoa trắng hồng phơn phớt mà ngày xưa tôi thường ngắt cài lên đầu chơi trò cô dâu chú rể. Cô dâu là tôi - một con bé tóc khét lẹt mùi nắng, quần xắn tới đầu gối, hai tay còn ôm gùi lúa vừa đi mót về...

  • MAI PHƯƠNG - NGUYỄN QUỲNH THI - LY LY

  • HỒNG NHUTruyện ngắn  Từ trong nguồn sâu, Suối Nhỏ cần cù len lỏi qua những gốc cây, những hòn đá.

  • PHAN TUẤN ANHTruyện ngắnCô bé vừa chuyển đến ở nơi vắng vẻ này. Thế là cô bé trở thành hàng xóm của hắn. Hắn biết ngay điều ấy, mặc dù, hắn là người ít để ý những gì nằm ngoài ngôi nhà của mình. Hoàn cảnh không cho phép hắn được biết nhiều.

  • LÂM THỊ MỸ DẠTruyện ngắn Chúng tôi có khoảng vài trăm triệu sinh mệnh sống trong một ngôi nhà xanh đã chục năm. Thỉnh thoảng ông chủ chúng tôi lại mở cửa nhìn chúng tôi âu yếm, vẻ mặt đượm buồn.

  • ...Em thơ đọc sáchHoa sứ rụng đầyVừa thơm vừa rụngSao lìa được cây?...

  • Về quê thăm lại cánh đồngBờ ngang, kẹ dọc mênh mông là đường

  • Hoa phượng dập tắt lửa rồiLặng im chẳng thấy một lời ve kêu

  • Ở Trại sáng tác VHNT Thiếu nhi 2001 do Nhà Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội Liên hiệp VHNT tổ chức cuối tháng bảy đầu tháng tám vừa qua, nhóm văn học có 24 em đã sáng tác được 16 bài thơ, 34 bài văn xuôi.