Tiểu thuyết ngôn tình hiện là “đặc sản” của văn học mạng Trung Quốc. Các nhà giáo dục cho rằng các nhân vật trong tiểu thuyết ngôn tình hiện nay quá… “sến sẩm”, siêu thực, khiến độc giả dễ có cách nhìn sai lệch về tình yêu và cuộc sống.
Vị trí thống trị của dòng văn học mạng ở Trung Quốc
Trung Quốc có số người sử dụng Internet khổng lồ khiến dòng văn học mạng dần nắm vị trí thống lĩnh ở nước này. Văn học mạng Trung Quốc gắn liền với dòng tiểu thuyết ngôn tình. Hiện nhu cầu dành cho tiểu thuyết ngôn tình ở Trung Quốc là rất lớn.
Theo thống kê tháng 1/2010, số lượng người đọc thường xuyên ra vào các trang web văn học ở Trung Quốc đã lên tới gần 195 triệu, con số này tăng khoảng 20% qua từng năm. Theo tính toán, gần một nửa số người sử dụng mạng Internet ở Trung Quốc thường xuyên ra vào các trang văn học mạng.
Mạng Internet giúp các nhà văn trẻ dễ dàng đưa tác phẩm của mình đến với số đông độc giả. Khi văn học mạng bắt đầu bùng nổ, những tiểu thuyết ăn khách nhất Trung Quốc đã xuất hiện ở đây.
Ngày càng nhiều tiểu thuyết trên mạng của Trung Quốc ăn khách đến mức được chuyển thể thành phim truyền hình, điện ảnh, được dựng thành game online… Các nhà văn xuất bản sách theo lối “chính thống” giờ đây cũng phải tìm đến mạng Internet để quảng cáo cho tác phẩm mới của mình.
Sức ảnh hưởng của dòng văn học mạng không ngừng gia tăng trong đời sống văn học ở Trung Quốc, khi Internet và các thiết bị di động thông minh ngày càng phổ cập. Lượng tiền luân chuyển trong ngành công nghiệp văn học mạng không hề nhỏ, ở thời điểm 2010, con số này đã vào khoảng 5 tỉ tệ (17 nghìn tỉ VNĐ).
Văn học mạng Trung Quốc bắt đầu xuất hiện từ năm 1998, khi đó việc viết văn trên mạng chỉ đơn giản là một thú vui của những người thích viết. Thời kỳ này, viết chỉ để cho vui và hoàn toàn miễn phí, dần dần, từ đây đã hình thành nên hẳn một dòng văn học mạng và bắt đầu xuất hiện những tác giả, tác phẩm ăn khách.
Những trang văn học mạng kiếm tiền bằng cách tính phí đối với người đọc, mỗi 100.000 chữ, độc giả trả từ 2-3 tệ (7.000-10.000 VNĐ), hoặc độc giả cũng có thể trả chọn gói theo tháng.
Ngoài ra, tiền tác quyền mà những nhà thiết kế game online, các nhà làm phim truyền hình, điện ảnh… phải trả cho các trang web văn học này cũng không hề nhỏ mỗi khi muốn sử dụng lại những tác phẩm được đăng tải trên đó.
Bất kỳ ai cũng có thể đăng ký làm người sáng tác trên các trang web văn học để giới thiệu những tác phẩm của mình. Theo tính toán của trang văn học Shanda - một trang văn học mạng lớn nhất Trung Quốc - mỗi quý, có khoảng 1,5 triệu người đăng ký làm tác giả trên trang của họ và viết ra hơn 4 triệu kỳ truyện.

Những tác phẩm ăn khách sẽ được trang quảng cáo rầm rộ hơn hẳn. Mỗi ngày có khoảng 10 triệu lượt tài khoản thường xuyên ra vào đọc tiểu thuyết, đó là chưa kể hàng triệu lượt khách vãng lai khác. Vì giá tiền chi trả cho việc đọc tiểu thuyết trên mạng rất rẻ nên giới trẻ Trung Quốc ngày càng ưa chuộng văn học mạng.
Ảnh hưởng khó lường của tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc
Việc phát triển dòng văn học mạng cũng đồng thời gây ảnh hưởng tới tương quan giữa các thể loại văn học ở Trung Quốc. Trong hơn một thập kỷ qua, văn học mạng Trung Quốc đã đi từ thể loại văn học “thực tế” sang thể loại ngôn tình, đậm chất lãng mạn, mang nhiều yếu tố giả tưởng, siêu thực, để đáp ứng thị hiếu của số đông độc giả trẻ Trung Quốc.
Dù tiểu thuyết ngôn tình trên các trang web văn học của Trung Quốc không được tin là sẽ tồn tại lâu dài, vĩnh viễn, nhưng hiện tại, trước sự thống trị của nó trong đời sống văn hóa đọc của giới trẻ Trung Quốc, nhiều nhà văn hóa, nhà giáo dục của nước này đã thể hiện những lo ngại.

“Ngôn” là ngôn ngữ, “tình” là tình yêu. “Ngôn tình”, rất dễ hiểu, là thể loại văn chương dùng ngôn ngữ chỉ để nói về tình yêu. Có hàng chục thể loại ngôn tình, ví dụ: xuyên không (nhân vật vượt giới hạn thời gian - không gian), cung đấu (đấu đá, tranh đoạt trong cung đình), huyền huyễn (truyện có yếu tố phép thuật, kỳ ảo), võng du (truyện miêu tả song song cuộc sống ảo trên mạng và ngoài đời thực của nhân vật), đam mỹ (truyện về tình yêu đồng tính nam)…
Ở Trung Quốc, tiểu thuyết ngôn tình đặc biệt thu hút giới trẻ. Những truyện ăn khách nhất được chuyển thể thành phim. Ngay từ công tác tuyển chọn diễn viên cho phim chuyển thể từ tiểu thuyết ngôn tình đã đặc biệt khiến khán giả quan tâm, bình luận. Điều này cho thấy đất sống của tiểu thuyết ngôn tình trong giới trẻ Trung Quốc mạnh như thế nào.
Các nhà giáo dục nước này cho rằng các nhân vật trong tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc hiện nay quá… “sến sẩm”, siêu thực khiến độc giả trẻ dễ có cách nhìn thiếu thực tế, thậm chí sai lệch về tình yêu và cuộc sống.
Bên cạnh đó, các nhà văn trên mạng giờ thường đưa yếu tố tình dục vào tác phẩm như một gia vị không thể thiếu với mong muốn gia tăng số lượng người vào đọc tác phẩm của mình.
Nhiều khi “tác phẩm văn học” trở nên không lành mạnh, không khác gì truyện khiêu dâm. Đây chính là mầm mống của những hành động băng hoại đạo đức, làm mất đi những ý niệm đẹp về tình yêu, hôn nhân và gia đình.

Các nhân vật trong tiểu thuyết ngôn tình cũng thường được tạo dựng quá hoàn hảo, được đặt trong những bối cảnh lãng mạn, hoàn toàn mang tính chất tưởng tượng, không thể nào có trong thực tế, khiến người đọc như lạc vào một thế giới cổ tích lãng mạn, đánh trúng tâm lý thích mộng mơ, khiến nhiều người đọc rồi là “nghiện”, không thể nào ngừng đọc ngôn tình.
Tiểu thuyết ngôn tình có thể đưa độc giả đến với hai thái cực, hoặc nhìn đời một màu hồng, hoặc nhìn đời một màu xám.
Ở đó, có những chuyện tình đẹp lung linh, những nhân vật đẹp hoàn hảo, dễ khiến người trẻ vì quá “thần tượng” nhân vật và thế giới trong truyện mà buông mình trong thế giới ảo. Khi rời trang sách để trở lại với thế giới thực, người đọc lại dễ cảm thấy chán nản, tự ti khi cuộc sống xung quanh mình và cả bản thân mình không đẹp như tiểu thuyết.
Có thể nói tiểu thuyết ngôn tình không dành cho những ai dễ có cảm giác buồn chán, tính cách có phần bi lụy, vì nếu không có đủ sự tỉnh táo và một bản lĩnh vững vàng, bạn đọc sẽ dễ trở nên u mê, không còn phân biệt được đâu là tiểu thuyết, đâu là đời thực, dẫn đến để công việc - học tập, cuộc sống, các mối quan hệ… bị ảnh hưởng bởi những ảo tưởng sinh ra từ việc đọc tiểu thuyết ngôn tình.
Tiểu thuyết ngôn tình trên mạng Trung Quốc hiện nay cũng không được kiểm duyệt chặt chẽ, vì vậy, có không ít truyện tạp nham nhưng lại được độc giả trẻ đón đọc nồng nhiệt, lan truyền rộng rãi.
Tại Việt Nam, đã có không ít nhà giáo dục lên tiếng cảnh tỉnh về thể loại sách “độc dược” này đối với giới trẻ.
Theo Bích Ngọc - Dân Trí
Tải mã QRCode
Nhà văn Bùi Anh Tấn nổi tiếng hiền lành, ai nói gì ông thường cười cho qua. Thế nhưng mới đây, tác giả Một thế giới không có đàn bà đã tỏ rõ sự bực bội vì chuyện nhuận bút.
Thuở hàn vi, nhà sử học, nhà văn Ngô Thì Sĩ (1726 - 1780) “túi rỗng bếp lạnh”, “một đồng tiền cũng chẳng dính tay” có viết Bài văn trách ma nghèo tuyệt hay.
Được mệnh danh là nhà thờ lớn và đẹp nhất vùng Đông Bắc Việt Nam, nhà thờ Trà Cổ (TP Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh) đã bị phá bỏ ngày 9/3/2017 để xây mới.
Thời gian qua, vấn đề dạy chữ Hán (tức mảng từ Việt Hán) trong nhà trường được báo chí đề cập nhiều lần và dư luận quan tâm.
Khi nhắc đến tranh chép hay công việc chép tranh, nhiều ý kiến khắt khe cho rằng, chính những bức tranh chép đã làm lũng đoạn thị trường hội họa và ảnh hưởng xấu đến nền mỹ thuật nước nhà.
Nhờ facebook, tôi mới biết ngày hôm qua là Ngày Hạnh phúc. Chợt bần thần nhớ lại những kỷ niệm về hạnh phúc, vào cái thời ở ta chưa có ngày nào được gọi là Ngày Hạnh phúc...
Chúng ta không im lặng, chúng ta phải lên tiếng trước những điều tồi tệ, vô nhân đạo, nhất là khi chúng liên quan đến những đứa trẻ ngây thơ chưa đủ nhận thức để tự bảo vệ mình. Nhưng...
Mạng xã hội đang ngày càng phổ biến trong đời sống và không chỉ là kênh kết nối chia sẻ, giao lưu giữa các cá nhân. Trên thực tế, mạng xã hội đang có những tác động lớn đến hoạt động kinh doanh của các tổ chức, doanh nghiệp nói riêng và nền kinh tế nói chung.
Sức hút của “lễ hội hoa hồng” đang diễn ra ở Hà Nội có lẽ không ảnh hưởng đến những người làm văn nghệ. Họ đang quan tâm tới những thông tin xung quanh việc xét giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Hình như chưa đợt xét giải thưởng nào lại náo động như lần này.
Đó là những trăn trở của Chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Thành Phong tại buổi làm việc với Sở Văn hóa Thể thao, Sở Du lịch cùng giám đốc các bảo tàng trên địa bàn TP hôm 2.3.
Nhiều bức tường xám xịt, loang lổ nắng mưa trên các con hẻm, con đường Sài Gòn đang được các “họa sĩ đường phố” khoác lên những sắc màu mới.
Trong dịp tết vừa qua, tại TPHCM, sàn diễn cải lương khá heo hút. Ngoại trừ chương trình nghệ thuật Ba thế hệ về lại cội nguồn do NSƯT Kim Tử Long đứng ra thực hiện, có bán vé tại rạp Công Nhân vào ngày 6-2, cùng với vài buổi diễn của các nghệ sĩ Nhà hát Cải lương Trần Hữu Trang ở cơ sở thì không còn nơi nào tổ chức.
Nhiều tác giả cám cảnh người đọc đìu hiu ở các khu trưng bày tác phẩm trong Ngày thơ Việt Nam lần thứ 15 tại TP HCM.
GS Đỗ Quang Hưng, Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về Tôn giáo - UBTƯMTTQ Việt Nam và TS Trần Hữu Sơn - Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam đều cho rằng: "Lễ hội không có tội mà một bộ phận con người đã lợi dụng và làm hỏng nó đến mức này như một căn bệnh trầm kha khó chữa đã 15 năm nay".
Nhiều người trẻ cả tin, mê tín “cúng” tiền cho thầy bói để rồi lo âu, thấp thỏm...
VĨNH AN
Trong bài viết trên báo Nhân dân số 2082, ngày 28/11/1959, ký tên Trần Lực, Bác Hồ đã phát động “Tết trồng cây”: “Chúng tôi đề nghị tổ chức một ngày “Tết trồng cây”. Việc này ít tốn kém mà lợi ích rất nhiều”.
Văn Miếu - Quốc Tử Giám những ngày này gây sốt bởi di tích rêu phong được thay bằng màu xám trắng mới tinh. Mặc lời trấn an của những người có trách nhiệm, công chúng vẫn có quyền đặt câu hỏi.
“Tại sao trong lựa chọn giữa bảo tồn và phát triển đô thị thì phần thua thiệt thường rơi về phía bảo tồn?”, TS khảo cổ học Nguyễn Thị Hậu đặt câu hỏi trong Hội thảo quốc tế Việt Nam học ngày 15 - 16.12 tại Hà Nội.
Thiết chế văn hóa đang hàng ngày, hàng giờ đồng hành với đời sống nhân dân và là một phần không thể thiếu của xã hội. Có thể kể đến một số thiết chế văn hóa phổ biến ở đô thị nước ta như bảo tàng, thư viện, nhà hát, rạp chiếu phim…
Sự biến mất của Hanoi Cinémathèque, một địa chỉ xem phim nghệ thuật đã có lịch sử gần 15 năm giữa lòng thành phố, đặt ra câu hỏi về sự thân thiện và nhạy cảm với văn hóa của các chính sách phát triển đô thị.