QUỐC SINH
Chùa Long Sơn ở Nha Trang - Ảnh: internet
Tiếng hát cuối con đường
Từng phố phường thưa vắng bước chân
Đường Trần Phú nằm trải mình càng dài thêm bất tận
Biển chập chờn gọi gì
Nghe như đang nhớ
Ơi...
Những ban mai đầy ắp người
Anh thức dậy vừa lúc chuông nhà thờ Ba Làng tròn nhịp
Đằng kia, núi Cô Tiên vẫn một khối sậm, còn trong giấc mơ màng
Bất giác anh cười thầm ước mình là núi
Để giữa những ngày dịch bệnh này đi đứng hít thở dưới bầu trời mà không phải đeo khẩu trang
Tháp Bà Po Nagar cổ xưa nhìn nghiêng sang Champa Island đương xuân, đều cô đơn trầm mặc
Nước dòng Cái trôi ngang bỗng dưng trong trẻo
Hơn bao giờ
Cầu Xóm Bóng không có ai ra đứng đợi
Không còn ai ngắm sông chiều nữa rồi, cũng như không còn ai đủ kiên nhẫn để đọc hết một bài thơ
Còn ai đọc thơ, khi thế giới đang trắng lệ
Khi nhân loại đang căng mình mỗi một giờ, mỗi một phút, mỗi một giây
Thương cảm bao người mất đi từng ngày
trên từng quốc gia từng vùng lãnh thổ
Anh tự thầm yêu Nha Trang mình
May mắn lành lặn đủ đầy
Thà làm con dã tràng bên biển quê hương bé nhỏ
Dẫu miệt mài đẩy cát thiên thu cũng chẳng gây hư hại một mẩu bãi bờ
Kẻ thù của sự sống loài người vẫn núp lùm đâu đó
Rắp tâm
Tàn độc
Khó ngờ
Trái đất buồn hơn nên hình như anh nghe giữa Nha Trang tiếng biển trầm hơn, tiếng chuông nhà thờ Đá vọng hơn, tiếng kinh chùa Long Sơn sâu hơn
Ở ngoài kia biển Đông, ở bên kia Thái Bình Dương hàng triệu con tim cùng chung niềm tin ước nguyện
Trong điên đảo đau thương thế giới gần nhau hơn
Đừng để sóng bạc đầu gợi tưởng đến khăn tang
Đừng để mưa chuyển mùa hình dung thành nước mắt
Đừng để chiều chiều đèn đèn lên mà như cúi mặt
Đừng để những thương nhớ nơi xa không trở về được với Nha Trang
Tạm gác lại nhiều thói quen
Không cà phê sáng túm tụm bạn bè, một mình anh
Một mình
Nhỏ giọt từng ý tưởng
Bài thơ mong manh của anh không thể so sánh với sợi tơ chim yến
Chỉ mong được là tiếng hát cuối con đường.

(TCSH379/09-2020)
Tải mã QRCode
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT
Nguyễn Lãm Thắng - Khaly Chàm - Nguyễn Loan - Huỳnh Minh Tâm - Kai Hoàng