Thuyền trưởng Chỉ có một con đường, tên là vô tận Chỉ có một lỗi lầm, tên là quá khứ Chỉ có một màn đêm, tên là đại dương Sa mạc câm lặng kia Đã trôi ngàn năm dưới mặt trời thiêu đốt. Ta đã thấy quanh ta Mỗi ngọn sóng hé một khe cửa Những mắt cá nhạt hồng chảy trong mê lộ Như ký ức chảy trong đêm lặng gió Như máu tim ta bạc nhược đã lâu rồi. Tiếng gọi thì thầm của vì sao cuối trời Trong suốt như một dòng nước mắt Chảy dài trên gò má vô danh Chiều thứ bảy cuối cùng trên trái đất. Chỉ có một con đường, tên là vô tận Xin chớ hoài công tìm kiếm con tàu mang theo linh hồn tôi. Hà Nội Những ô cửa không quen đầy ắp tiếng cười Những vườn sỏi tôi lỡ quên đi Nơi sắc màu đã thành xác ướp Hà Nội của tôi Thật nhiều lá Thật nhiều phố Thật nhiều những chiều buồn. Đầu ô sáng nay hửng nắng. Tôi đi, ngực phong phanh Tay đút túi quần, chẳng cần cố nhập cuộc Thích thú ăn một que kem toàn nước đá Qua chợ Bưởi, mua bó dọc mùng chẳng biết để làm gì. Xám nẫu trong mưa Con đường không định trước Vẫy gọi đôi chân về phía ngoại thành Đèn đỏ ngã tư, mắt đàn ông mệt mỏi Những gót chân bí ẩn đi về. Hà Nội của tôi Dãy bàng trơ trọi Có thể chúng đã từng trẻ, từng vui Nơi thánh địa của những ngày lửa đạn? Con đường vẫy gọi tôi về phía ngoại thành. Đào Nhật Tân mùi hương khác rồi Vẻ đẹp đàn bà đã tàn tạ đi Đến cả mưa xuân cũng khác. Thật kinh tởm những xác chuột vứt ra đường. Hà Nội ơi, Vì sự hèn hạ của chính mình mà tôi khóc. Nhưng đêm đã về, đêm đã về Dịu dàng như sự bất tử Trong gió sông Hồng trên triền đề cao. Rượu Có thể bên ngoài là một chân trời khác? Niềm hoan lạc cay đắng Nhưng có chim thú nào hưởng được cùng ta! Có thể bên ngoài là một chân trời khác? Hãy nhìn vào đáy cốc Như nhìn thấu đại dương: Những vòng sóng đang lan tới chân trời. Chúng tượng trưng cho điều gì - Những vòng sóng từng làm tôi hãy hùng Từng làm tôi say đắm? Chúng tượng trưng cho điều gì? Chúng tượng trưng cho điều gì? Giác quan chỉ nói lên niềm tuyệt vọng. Những vòng sóng đang lớn dần lên Tôi nín thở đợi mùa biển động. Giấc ngủ của sách Ngủ trên giá đầy bụi Mơ giấc mơ có những vòng khói Những bóng ma, muông thú, người tình, Những thế giới biệt lập sẵn sàng xẻ chia Nhưng không bao giờ chịu hòa nhập, Những âm thanh sẵn sàng vang lên Nhưng mãi mãi là âm thanh câm lặng, Những linh hồn đã chết lâu rồi Nhưng sẵn sàng sống lại Cựa quậy, ca hát, nói cười Trong đêm dài ẩm ốc mùi gián và lông chuột, Một bài thơ chợt hiện, Và thân thể non tơ đang lớn dần lên của con trai tôi. Giấc ngủ của thời gian, màu trắng, đang từng phút ngả vàng Mô phỏng sự bất tử Như tiếng mọt đục vào đêm tối Những vì sao nhẫn nại sáng phía chân trời. NGÔ TỰ LẬP (nguồn: TCSH số 149 - 07 - 2001) |
Tải mã QRCode
Vĩnh Nguyên - Trần Thị Linh Chi - Lưu Ly - Triệu Nguyên Phong - Tây Linh Phạm Xuân Phụng - Ngàn Thương - Từ Nguyễn - Trần Tịnh Yên - Tuệ Lam - Lê Huỳnh Lâm
Nguyễn Xuân Sanh - Trần Mạnh Hảo - Ý Nhi - Võ Văn Trực - Văn Tăng - Trần Hải Sâm - Thúc Hoàng - Quốc Minh - Trần Hữu Lục
Trần Trình Lãm - Châu Thu Hà - Nguyễn Tiến Chủng - Trịnh Hải Yến - Khaly Chàm - Nguyễn Quang Hưng - Huỳnh Ngọc Lan - Đông Hương
LTS: Phan Duy nhân là bút hiệu của một nhà thơ quen biết với bạn đọc trẻ miền Nam từ đầu những năm 60. Tên thật là Phan Chánh Dinh sinh năm 1941 quê xã Triệu Thượng, huyện Triệu Hải, Bình Trị Thiên, trưởng thành trong phong trào đấu tranh yêu nước của sinh viên Huế. “Thư gửi các bạn sinh viên” của anh in ở tuần báo Sinh viên Huế năm 1964 có thể xem là bài thơ mở đầu cho dòng thơ ca tranh đấu của tuổi trẻ đô thị miền Nam trong tù (Côn Đảo 1968-1973) và sau ngày giải phóng Phan Duy Nhân vẫn tiếp tục sáng tác, dù ít xuất hiện trên báo chí.
LTS: Hoàng Vũ Thuật, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam sinh năm 1945 ở Lệ Ninh - Bình Trị Thiên. Xuất thân là một giáo viên, sau chuyển qua làm công tác văn nghệ. Bạn đọc đã quen tên anh trên các mặt báo, tạp chí Trung ương và địa phương. Tập thơ “Những bông hoa trên cát” xuất bản 1980 đã khẳng định bước đi ban đầu khá vững tay của anh.
THANH THẢOKhối vuông ru-bích
Lý Hoài Xuân - Nguyễn Loan - Trương Kiến Giang - Xuân Diệu - Chế Lan Viên - Nguyễn Hới Thọ - Nguyễn Hoa - Nguyễn Hữu Quý - Dương Toàn Thắng
ĐINH CƯỜNGCào lá ngoài sân đêm
Đức Sơn - Nguyễn Trường - Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Kiêm Thêm - Nhất Lâm - Nguyễn Man Kim - Phạm Thị Điểm
LÊ THỊ KIM
Thu Bồn - Nguyễn Duy - Ngô Thế Oanh - Nguyễn Thụy Kha - Thế Dũng - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan
NGUYỄN NGỌC PHÚBuổi sáng
LƯU QUANG VŨ...Và anh tồn tại
LƯU TRỌNG LƯCó những vườn
NGUYỄN VĂN DINHCây Huế Trong vườn Bác
Văn Lợi - Tôn Nữ Thu Thủy - Võ Quê - Phạm Hữu Xướng
LTS: Trần Thị Hiền sinh ngày 4-9-1955 tại Bình Trị Thiên. Chị là cây bút nữ có nhiều triển vọng. Thơ Trần Thị Hiền hồn hậu, trong sáng, tinh tế. Chị là người viết nhiều về đề tài lâm nghiệp. Trong hai cuộc thi của Bộ lâm nghiệp, Trần Thị Hiền hai lần được trao giải thưởng.
LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt
TRỊNH QUANG QUỲNHBài thơ người tìm hạt giống
Huy Cận - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Hải Sâm - Lâm Hồng Tú