Ý NHI
Marina Tsvetaeva năm 1925 - Ảnh: wiki
1. M.TSVETAEVA - NGƯỜI YÊU
Chưa một lần gặp gỡ
Giữa bao nhiêu hỗn tạp của đời
Bà chỉ nghe vang lên một cái tên yêu dấu
và đôi môi run rẩy
thầm thì nhắc lại
Chưa một lần gặp gỡ
hằng đêm
bà nguyện cầu sự bình yên cho người ấy
Chưa một lần gặp gỡ
Khóc lặng lẽ dưới hàng cây mùa xuân
Và muốn áp khuôn mặt mình vào cỏ
Chưa một lần gặp gỡ
bà khước từ mọi mối tình khác
như một người tuyệt vời hạnh phúc
như một kẻ hoàn toàn vô vọng
Chưa một lần gặp gỡ
bà gắn mối tình của mình
cùng tình yêu cay đắng với nước Nga
Suốt một đời
bà đi đến cuộc trùng phùng
trên đôi chân rớm máu
2. TSVETAEVA - NGƯỜI MỘNG DU
Có thể đi trên gờ tường
Có thể xuyên qua rào chắn
Có thể bước ra khoảng không
Con đường của bà không ai đến được
Một mình trong đêm nguyện cầu
Một mình trong đêm đau đớn
Một mình chở che
Một mình ẩn trốn
Thế giới chết lặng rồi, riêng bà còn thức đêm đêm
Riêng bà khóc thương trái đất
Trong giấc mơ về thiên đường
Riêng bà làm ánh hoàng hôn
Kiệt lực đuổi theo một ban mai không bao giờ gặp
Tsvetaeva - người mộng du
Người đánh thức
Và đưa dẫn tôi trên con đường độc đạo
Chạy kiệt lực đến bình minh
3. TƯỞNG NIỆM MARINA TSVETAEVA
Trên chiếc dây chão sờn rách
Bà đã đặt bàn chân của người nhảy múa
Dưới mái vòm nhà thờ thanh tĩnh
Bà đã nguyện cầu bằng trái tim náo loạn
Giữa Pari vui tươi, rộng lớn
Bà đã nhớ nước Nga bằng nỗi lòng của kẻ tha hương
Kiêu hãnh như một bà hoàng
Rụt rè như một đứa trẻ
Yêu đến tuyệt vọng
Căm thù đến cùng kiệt.
Từ khước mọi cơ may
Gánh chịu bao oan khiên, cay nghiệt
Bà đi qua cuộc đời này trong lốc xoáy
Đêm nay
Dưới bầu trời tháng 5 bình lặng
Tôi chợt muốn kêu lên
Giá có ai báo cho tôi biết được
bà nằm trong nôi nào (1)
5-1988
(SH37/05&06-89)
---------------
(1) Ý thơ của Marina Tsvetaeva trong bài thơ "Tưởng niệm A.Blok".
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất