Ý NHI
Marina Tsvetaeva năm 1925 - Ảnh: wiki
1. M.TSVETAEVA - NGƯỜI YÊU
Chưa một lần gặp gỡ
Giữa bao nhiêu hỗn tạp của đời
Bà chỉ nghe vang lên một cái tên yêu dấu
và đôi môi run rẩy
thầm thì nhắc lại
Chưa một lần gặp gỡ
hằng đêm
bà nguyện cầu sự bình yên cho người ấy
Chưa một lần gặp gỡ
Khóc lặng lẽ dưới hàng cây mùa xuân
Và muốn áp khuôn mặt mình vào cỏ
Chưa một lần gặp gỡ
bà khước từ mọi mối tình khác
như một người tuyệt vời hạnh phúc
như một kẻ hoàn toàn vô vọng
Chưa một lần gặp gỡ
bà gắn mối tình của mình
cùng tình yêu cay đắng với nước Nga
Suốt một đời
bà đi đến cuộc trùng phùng
trên đôi chân rớm máu
2. TSVETAEVA - NGƯỜI MỘNG DU
Có thể đi trên gờ tường
Có thể xuyên qua rào chắn
Có thể bước ra khoảng không
Con đường của bà không ai đến được
Một mình trong đêm nguyện cầu
Một mình trong đêm đau đớn
Một mình chở che
Một mình ẩn trốn
Thế giới chết lặng rồi, riêng bà còn thức đêm đêm
Riêng bà khóc thương trái đất
Trong giấc mơ về thiên đường
Riêng bà làm ánh hoàng hôn
Kiệt lực đuổi theo một ban mai không bao giờ gặp
Tsvetaeva - người mộng du
Người đánh thức
Và đưa dẫn tôi trên con đường độc đạo
Chạy kiệt lực đến bình minh
3. TƯỞNG NIỆM MARINA TSVETAEVA
Trên chiếc dây chão sờn rách
Bà đã đặt bàn chân của người nhảy múa
Dưới mái vòm nhà thờ thanh tĩnh
Bà đã nguyện cầu bằng trái tim náo loạn
Giữa Pari vui tươi, rộng lớn
Bà đã nhớ nước Nga bằng nỗi lòng của kẻ tha hương
Kiêu hãnh như một bà hoàng
Rụt rè như một đứa trẻ
Yêu đến tuyệt vọng
Căm thù đến cùng kiệt.
Từ khước mọi cơ may
Gánh chịu bao oan khiên, cay nghiệt
Bà đi qua cuộc đời này trong lốc xoáy
Đêm nay
Dưới bầu trời tháng 5 bình lặng
Tôi chợt muốn kêu lên
Giá có ai báo cho tôi biết được
bà nằm trong nôi nào (1)
5-1988
(SH37/05&06-89)
---------------
(1) Ý thơ của Marina Tsvetaeva trong bài thơ "Tưởng niệm A.Blok".
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT