Thơ tình cuối thế kỷ

16:34 22/04/2008
Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.

Có lẽ nào gương mặt em là sóng, những con sóng ảo ảnh đã đẩy anh
đến đỉnh của sự chênh vênh giữa bản ngã và đạo lý (kể cả cái đạo lý oái oăm cũ rích như một tấm áo the đen mủn bục lỗi thời).
Khi đến với em, anh đã vay nguồn cảm hứng của tạo hoá để chống lại
những trì trệ đang còn nhân danh quyền lực. Lẽ nào anh đã trôi vào một hố đen không gì cưỡng nổi đấy là gương mặt em bằng da bằng thịt, rất có thể những được thua sẽ trở nên vô nghĩa bởi sức hút diệu kỳ nơi mắt, nơi môi.
Có phải anh đã vượt quá xa những giới hạn mà người đời cho phép khi đem sự đam mê đổi lấy tội lỗi của những kẻ đang nhân danh tự do để bóp chết tự do?
Ôi! nỗi phấp phỏng lo âu như ngàn mũi kim đang từng giờ, từng giờ
nhấn sâu vào da thịt nơi của những xúc cảm vừa rung lên niềm hạnh phúc muộn màng.
Khi lao vào cuộc lựa chọn cuối cùng để tìm về cái đẹp có thể anh đã
trót ăn của bà E-va miếng táo hiểm nguy - chút vốn liếng nhỏ nhoi dành cho những ngày tàn thế kỷ vì mong có thể cất lên tiếng hót xé lòng của con chim nhỏ đang lịm dần trong bụi mận gai.
                                          9 - 2000

NGUYỄN TẤT HANH
(nguồn: TCSH số 143 - 01 - 2001)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Vô tư quá tôi trở thành khờ dạiNên chi lỡ hẹn một lời thề

  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.