Thơ tình cuối thế kỷ

16:34 22/04/2008
Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.

Có lẽ nào gương mặt em là sóng, những con sóng ảo ảnh đã đẩy anh
đến đỉnh của sự chênh vênh giữa bản ngã và đạo lý (kể cả cái đạo lý oái oăm cũ rích như một tấm áo the đen mủn bục lỗi thời).
Khi đến với em, anh đã vay nguồn cảm hứng của tạo hoá để chống lại
những trì trệ đang còn nhân danh quyền lực. Lẽ nào anh đã trôi vào một hố đen không gì cưỡng nổi đấy là gương mặt em bằng da bằng thịt, rất có thể những được thua sẽ trở nên vô nghĩa bởi sức hút diệu kỳ nơi mắt, nơi môi.
Có phải anh đã vượt quá xa những giới hạn mà người đời cho phép khi đem sự đam mê đổi lấy tội lỗi của những kẻ đang nhân danh tự do để bóp chết tự do?
Ôi! nỗi phấp phỏng lo âu như ngàn mũi kim đang từng giờ, từng giờ
nhấn sâu vào da thịt nơi của những xúc cảm vừa rung lên niềm hạnh phúc muộn màng.
Khi lao vào cuộc lựa chọn cuối cùng để tìm về cái đẹp có thể anh đã
trót ăn của bà E-va miếng táo hiểm nguy - chút vốn liếng nhỏ nhoi dành cho những ngày tàn thế kỷ vì mong có thể cất lên tiếng hót xé lòng của con chim nhỏ đang lịm dần trong bụi mận gai.
                                          9 - 2000

NGUYỄN TẤT HANH
(nguồn: TCSH số 143 - 01 - 2001)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương