Thơ Sông Hương tháng 12-2022

16:24 30/12/2022

Nguyễn Nguyên Phượng - Nguyễn Văn Song - Đinh Tiến Hải - Đinh Ngọc Diệp - Vũ Dy - Nguyễn Chí Ngoan - Nguyễn Ngọc Hưng

Tác phẩm "Chớm đông" (Sơn dầu, 80cm x 100cm, 2022) của họa sỹ Văn Quân

NGUYỄN NGUYÊN PHƯỢNG

Ly hồng sỏi trắng

Lay phay gió lả ngọn tình
Góc vườn cành giấy lung linh bầu trời
Ly hồng sỏi trắng nhỏ nhoi
Vẫn dâng đại mộng cho đời ngát xanh.



NGUYỄN VĂN SONG

Sương

Sương buông mờ phía cánh đồng
Ngùi ngùi dáng mẹ mênh mông trắng chiều

Dòng sông sương thả hoang liêu
Con đò oằn nặng bao nhiêu khói buồn

Tóc xanh buốt sợi sương tuôn
Bấm tay đếm những mất còn phôi pha

Sương giăng lưới chút tình xa
Đắm say mùa cũ giờ là chiêm bao

Mộ cha vỡ giọt sương trào
Nghe như mặn xót thấm vào cỏ may

Đêm qua trời phủ sương dày
Bỗng nghe vọng tiếng chim ngày ấu thơ.



ĐINH TIẾN HẢI

Mùa đi qua những dấu giày

Lặng im
đi
những cơn mê
chẳng còn đâu nữa
lối về cùng nhau

Lặng im
nén tiếng thở sâu
nhốt vào đắng ngọt trên màu mắt xưa

Lặng im nghe những dạ, thưa
vọng chiều phố cổ
một trưa nắng mòn

Chớm tình
vương nét môi son
vết thương tấy nhức
da non
ngực gầy

Tôi nằm
góc khuất đâu đây
niệm lời thú tội dâng đầy mắt đêm

Ngủ đi trăng
gió động thềm
tôi về năm ngón ru mềm cơn say

Mùa đi qua những dấu giày
một cơn gió bấc thổi cay mắt người

Em xa - một cánh hoa rơi
mùa ôm chiều vỡ
tôi ngồi uống đêm.



ĐINH NGỌC DIỆP

Chẳng nhận mình
lồng lộng giữa thiên nhiên

(Với bức tượng “Cô gái thiếu vải” ở một công viên châu Âu)

Em ngược đầu
Hóa tượng.
Sợi tóc giãy lên trong gió đầu ngày
Thân ngửa uốn cong
Đợi gắn một làn môi
Nơi vốn là công viên thành không gian riêng tuyệt đối
Từ chối niêm phong chính mình
Em bật phóng giữa thanh thiên!

Kẻ lẩm nhẩm bạc tiền tự tránh sang bên
 những cái nhìn tự sỉ
Mọi thấp hèn giải thể trước em!

Đêm. Em trở về căn phòng cũ
Sáng dậy đi làm qua bức tượng kia
Em chẳng nhận ra em
Trót đánh mất mình trong thân phận
Làm vợ, làm mẹ
 gái tượng kia thay em nhận ngưỡng mộ của người đời

Em - mỹ nhân đích thực
Ngày làm lụng, lau nhà, giặt gĩu, chăm con...
(Đôi khi nhận những mắng nhiếc tục tằn, vết thâm trên mặt)

Trót đánh mất mình
Thờ ơ trong bàn tay tài hoa của nhà điêu khắc
Để tượng nằm kia nhận hết phần trác tuyệt
Em - những vụn đá dư thừa, người tạc tượng đẽo văng ra!



 DY

Cánh đồng

giấu vào xanh
người về nấp trong hoang vu đất thơm
rúc theo hơi chim mưa
ngậm tiếng kêu tha mùa nặng trĩu

giấu sau tóc
mắt người quầng tím giêng hai
màu môi ấy không li khai trí nhớ
đỏ đường chiều hoang dại
người về cố quận buồn theo

nấp trong mưa
chảy tràn vai mẹ
chấp chới áo vàng lụa cũ
gánh tháng năm luân lạc người

nấp dưới đêm
réo rắc rình nghe ấu thơ
 chuột hành khúc rúc rích
những giọt sao buồn hấp hối...
nghe từng tiếng rơi trên căn phần
giấu trong nỗi cô đơn rơm rạ



NGUYỄN CHÍ NGOAN

Đoản khúc quê nhà

Nắng đã về chiều chao chát buổi ngày xưa
Cánh diều quê mặc cạn trên ngọn đồi heo hút gió
Con trâu già nằm dưới bóng râm tiếc ngẩn ngơ buổi đồng
chiều đi mất
Hoàng hôn nào lấp lửng phía chân trời.

Đường quê xưa hoa cải lỡ thì
Cánh chuồn nâu quanh bờ tre dành cả đời gai góc
Tiếng cười trong, ấm những gian nhà cũ mục
Ơi tuổi thơ đi qua? Chưa ghé lại một lần.

Qua mương nước bầu trời leo lẻo xanh
Nỗi nhớ vắt bên rào tươi nguyên dòng mực mới
Bài thơ xưa gục khóc
Ướt cơn mưa chiều trên suối tóc bâng khuâng.

Cây cầu mục nối bờ quê say điệu ví dầu
Gian nhà nhỏ suốt mùa ám khói
Tiếng cười quê những chiều thắp nắng
Như trăm năm chưa qua hết dại khờ...



NGUYỄN NGỌC HƯNG

Cuối năm

Vắt qua mảnh sân rêu là vệt nắng
Vàng hắt vàng hiu
Giọng con dế lửa gọi mùa.

Mải mê thêu thùa
Hoa bướm chập chờn bay đậu
Mấy bông cỏ nheo nheo làm mặt xấu.

Phập phồng gió nâng bờ giậu
Áo nâu sồng khăn điều đỏ
 phơi.

Quên tuổi đời mỗi buổi một vơi
Mẹ ngồi đếm ngô đếm thóc
Niềm vui lặng lẽ mọc.

Hương trầm trắng len kẽ tóc
Di ảnh ông nhìn di ảnh cha
Nháy mắt cười

Ngồn ngộn phiên chợ cuối năm đông người
Bộn bề toan lo trĩu gánh
Ấy ơi còn bán héo mua tươi…

(TCSH406/12-2022)
 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • L.T.S: Hồng Thế, tên thật Phan Hồng Thế, sinh năm 1948 tại Bố Trạch, Bình Trị Thiên. Anh có thơ in từ năm 1973 trên các báo Văn nghệ Quảng Bình, Văn nghệ Bình Trị Thiên và Tạp chí Sông Hương. Hồng Thế là một tác giả cầm càng gieo hạt đích thực. Thơ anh giàu âm hưởng đồng quê hòa quyện nhuần nhuyễn với chất suy tư phóng khoáng của người lính.

  • Thanh Thảo - Lý Hoài Xuân - Dương Thành Vũ - Tuyết Nga - Lê Minh Quốc - Nguyễn Hữu Quý - Trần Văn Hội - Nguyễn Duy

  • Nguyễn Hồng Vinh - Trần Nhuận Minh - Lê Vi Thủy - Vĩnh Nguyên - Phan Lệ Dung - Từ Nguyễn - Phan Văn Chương - Phùng Sơn - Đào Tấn Trực - Đức Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan


  • NGUYỄN HỚI THỌ

  • Trương Kiến Giang - Phan Kỷ Sửu - Nguyễn Trọng Tạo - Kim Liên - Xuân Hoàng - Vĩnh Nguyên

  • Hồ Thế Hà - Đào Duy Anh - Trần Phương Kỳ - Hoàng Lộc - Lê Vũ Trường Giang - Hồng Vinh - Huỳnh Thúy Kiều - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Minh Khiêm

  • TỪ HOÀI TẤN

                Tặng bạn cũ

  • Trong cơn hoang dại bung mình, Hà Duy Phương chợt ngưng mọi giác quan để lắng nghe nỗi kiệt khô của tình yêu sắp sửa. Cái nghiêng mình kỳ diệu này khiến đêm tái sinh bay ngang tháp cổ như một cánh bướm ma rã rời đuối mộng giữa mùa hoang ngốt gió.

  • Ngô Minh - Đỗ Văn Khoái - Tôn Nữ Thu Thủy - Nguyễn Phi Trinh - Văn Lợi - Nguyễn Như Mây - Hồng Thế - Thiệp Đáng

  • Nguyễn Tất Hanh - Phạm Nguyên Tường - Hồng Nhu - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Ngọc Phú - Châu Thu Hà - Hoàng Ngọc Quý - Nguyễn Đạt - Đoàn Mạnh Phương - Bạch Diệp - Mai Nam Thắng - Kiều Trung Phương - Từ Nguyễn - Hoàng Lộc - Trần Thị Huyền Trang - Lê Huy Quang - Lê Anh Dũng

  • Vương Kiều - Bùi Phan Thảo - Bảo Cường - Nhất Lâm - Nguyễn Quỳnh Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Tuất - Phan Trung Thành - Mai Văn Phấn - Hoàng Xuân Thảo - Ngô Cang - Phan Lệ Dung - Nguyễn Thiền Nghi - Đỗ Văn Khoái - Ngô Công Tấn - Triệu Nguyên Phong

  • THÁI KIM LAN