Nguyễn Loan - Ngàn Thương - Nguyễn Khắc Thạch - Lê Ngã Lễ
"Giữa dòng đời" - Ảnh: Nguyễn Khoa Quả
NGUYỄN LOAN
Ngẫu hứng
Núi đồi
vi vút đàn thông
Nhấp nhô phố thị
bổng
trầm
nhạc vui
Ngàn hoa
hòa tấu gọi mời
Bên em - Đà Lạt làm tôi
lạc đường
NGÀN THƯƠNG
Muộn màng
Đà Lạt muộn màng ngày em yêu tôi
Chiều vắt mây xanh hồn nhiên qua đồi
Tôi chờ em như mắt hồ xanh biếc
Gió thông reo lời yêu chơi vơi
Tôi bâng khuâng như con dốc buồn
Tôi lang thang như con gió buông
Tôi yêu em trong từ lá cỏ
Tôi yêu em như đồi yêu sương
Và nắng vàng quấn vào môi ấm
Và lá thiên thu mở, khép lao xao
Và sóng bềnh bồng đôi tay tình mộng
Và liêu xiêu và khao khát ngọt ngào
Hãy ngủ đi em như thơ nhập hồn
Mùa Thu môi em vàng lên tơ non
Câu thơ cho nhau con chim đã cắp
Tung lên trời xanh lời yêu mênh mông
Tung lên trời xanh khao khát ngọt ngào…
Trại sáng tác Đà Lạt, 8/2012
NGUYỄN KHẮC THẠCH
Hồn biển đảo
Biển đảo mắt quê bốn bề hoang dã gió
Gió nhuộm hồng thổi mặt trời lên
Gió nhuộm tím dong buồm về thuyền đầy khoang bạc
Gió mơn bờ cát vắng đêm đêm
Ai chờ nhau buông câu triều lên
Gió phập phồng uốn cong ngực biển
Nơi cánh buồm đi đến
Vẫn bốn về lụy gió chơi vơi
Những ngọn gió bay ra từ lửa mặt trời
Thổi nắng mưa đọng vào sắc lá
Có ngọn gió tạc lời vàng tuổi đá
Biển đảo là hồn Tổ quốc thiêng liêng…
Trại sáng tác Phú Quốc 2012
LÊ NGÃ LỄ
Mắt Đà Lạt
Đêm. Phố ngủ dưới rừng thông
Gió heo may thinh lặng giữa
vô cùng
Mắt Đà Lạt mơ mòng
con mắt lạ
Níu hai bờ sông nước Xuân Hương
Ngỡ như em lạc vào đường
mây bãng lãng
Ta ôm vào lòng
Giọt
Giọt
Rơi
Đà Lạt ơi!
Đã xưa chưa!
Mà ký ức nhuốm một khoảng
trời vàng phố
Mắt Đà Lạt
Nhìn nghiêng hình mấy núi
Nắm sợi hư vô bồng bềnh
nỗi nhớ
Một mình
Chầm chậm với sương sa
Nhà sáng tác Đà Lạt, 6/8/2012
(SĐB9-12)
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT