Chung Tiến Lực - Nguyễn Tất Hanh - Lữ Hồng - Phạm Trường Thi - Nguyễn Hữu Phú - Đặng Hoàng Yến - Lâm Bằng
Tác phẩm "Một thoáng sông Hương" của NSNA Lê Đình Hoàng
CHUNG TIẾN LỰC
Tổ chim trên đảo Sơn Ca
Thương ba quả trứng hồng
Yên lành trong tổ ấm
Trên cành cây phong ba
Giữa đảo xanh Sơn Ca.
Vợ chồng chim nhạn biển
Sớm chiều cứ quây quần
Ríu rít bên lính đảo
Như những người bạn thân.
Ngoài kia mênh mang sóng
Bão tố phía chân trời
Trên đảo xanh - xóm nhỏ
Mầm sống đang sinh sôi.
Những cánh chim vượt gió
Thản nhiên chao kiếm mồi
Sống cùng người lính đảo
Bay liệng trong xanh tươi.
Ngày mai đàn chim non
Chuyền cành bay tíu tít
Anh lính trẻ Sơn Ca
Nở nụ cười nắng biếc.

NGUYỄN TẤT HANH
Viết ở bệnh viện
Tặng Lan
Từ chối bao hồn nhiên
Em đau đớn thốt lên khe khẽ
Đêm quánh lại từng chung mật đắng
Ngày vòm lá sâu ăn
Và sum xuê muốn rơi về cội
Phía sau của cây kim
Là chiếc bình thuỷ
Là điềm đạm hiền lành dâng hiến
Vừa nhân lên im lặng
Giọt
Từng rạn vỡ vẫn đang nối lại
Một nhịp đời đi qua
Giọt giọt...
Từng bất an tươi mới đi qua
Tật bệnh nơi em lui dần
Giọt...
Giọt...
Giọt...
Niềm tin được gửi vào sợi dây truyền dịch
Vào từng viên thuốc đắng
Vào ngày dài hy vọng
Vẹn nguyên từng đêm trắng
Tiếng thời gian mênh mang
Máu đỏ
Nuôi mười đầu ngón tay
Từng thu vén cả một thời bão tố.
LỮ HỒNG
Phố
Phố vẫn đó ê a mùa lá rụng
Vẫn tàn cây lụ khụ nén cơn chiều
Đã vững rễ bao mùa gió dạt
Giờ cựa mình khép mắt phía hoàng hôn
Phố đã ký tên vào mắt gió
Phồn hoa ơi xin dấu chân người
Phút này thở cũng như là ảo giác
Lòng trần xin nguôi ngoai
Phố phiền không khi ta trở lại đây
Thăm nỗi nhớ nửa chiều bỗng nhạt
Ta cứ hỏi lòng mình ngơ ngác
Ai còn đi về phía ngoại ô?

PHẠM TRƯỜNG THI
Thương
Nghĩ thương mình, lại thương người
Cả khi khóc, cả khi cười cũng thương
Thương người, tóc đã điểm sương
Thương người, khi hãy còn đương thành người
Một đời có được mấy mươi
Miếng khô đã ít, miếng tươi chẳng nhiều
Vừa tinh mơ, đã sang chiều
Khóc cười - cười khóc bấy nhiêu kiếp người
Đầu đời, nghe hát ầu ơi
Cuối đời, nghe giọt kèn rơi não lòng
“Không không sắc - sắc sắc không”
Ta lừa ta chuyện viển vông vững bền
Tự đốt mình để cháy lên
Run run cây nến trồng trên tay người.
NGUYỄN HỮU PHÚ
Giấc mơ xanh rêu
chiều trút gió lên mái nhà ràn rạt
bóng đổ dài trên chiếc giường cũ chông chênh
nhìn ngọn núi qua ô cửa hoàng hôn
lốm đốm ngã màu tóc gầy xơ xác
ngọn tre cong chạm vào gốc rạ
trắng cánh cò chấp chới qua sông
những thửa ruộng khô nứt nẻ dày đan
vết chân chim dửng dưng lặng câm khóe mắt
tiếng trẻ thơ ỉ âm trong lòng ngực
những giấc mơ hoang hoải xanh rêu
vết sẹo thời gian vô tư đeo đẳng
đêm trầm mình trong sương
em cũng là đàn bà
sao ai đó vô tình treo hai chữ vợ chồng ngoài hiên
mênh mông gió lùa
nắng mưa không lời...

ĐẶNG HOÀNG YẾN
Chiếc lá chiều thu
Một chiếc lá rực lên trong hoàng hôn
Gom hết nồng nàn lên màu đỏ thắm
Trên những đường gân còn vương màu nắng
Lá viết bài thơ về một quãng đời cây
Ánh chiều tà vẽ lá lên mây
Ráng vàng viền lên nét cong đài các
Như tiếng vọng những ngày hè đã tắt
Cô đơn huy hoàng kiêu hãnh giữa tàn phai
Rồi một ngày lá cũng nhẹ nhàng rơi
Thả vào không gian lượn một đường duyên dáng
Như để lại sự dịu dàng sau cuối
Nơi chiếc lá lìa cành
hứa hẹn một chồi xanh....
LÂM BẰNG
Du ca
Nhịp mơ bồng bềnh sóng
Ai tước lá qua thềm
Đêm xua xa ảo ảnh
Bóng nhờ một gần thêm.
Lữ thứ miền hoang ốc
Du ca phách lạc bầy
Bấc, chì tưng tửng nhảy
Phím dâng đầy ngất ngây.
Chèo khua xa sông lạnh
Ca nữ xõa vai mềm
Giọt đàn rơi đáy cốc
Phách lạc vào cung say.
Lữ nhân mau quá vãng
Trăng lả tả chân cầu
Ngón rơi theo bọt sóng
Đầy thuyền rưng rức sao.
Đêm tan tràn thể nữ
Câu đắng đót buông màu
Mặc sông trôi sóng lạ
Phách, nương đầm giọt châu…
(SHSDB38/09-2020)
Tải mã QRCode
TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân
NGUYỄN HOADự cảm
Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú
Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương
Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi
Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung
ĐÀO DUY ANHLời nói dối
TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông
LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.
Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân
NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc
LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).
Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh
Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam
LƯƠNG NGỌC AN (Trích Phác thảo những lời ru)
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng
Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang
MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối
LÊ THANH NGANgười thổi sáo
Trịnh Thanh Sơn - Nguyễn Văn Thọ - Phan Xuân Sơn - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Lê Hoa - Lê Khánh Tuyết - Vương Hồng Hoan - Hà Vũ Giang Châu