Nguyễn Hoàng Thọ - Nhất Lâm - Nguyễn Thị Việt Hằng - Phan Lệ Dung
Minh họa: Nhím
NGUYỄN HOÀNG THỌ
Phía chiêm bao
Rồi những tách cà phê
Cùng thành xưa cũ
Ta chỉ còn vị đắng thời gian
Em tích góp sắc hương đợi mùa trái ngọt
Ta cúi chào giọt nắng phía thu xa
Và cứ giữ thói quen
Mỗi sớm mai đến ngồi đâu đấy
Đôi mắt chờ lấp lánh mật phù sa
Trong sâu thẳm chỉ còn em, dù là mộng tưởng
Khắc một lời tinh cốt nhói lòng ta
Rồi đông đến
Ta lặng nhìn con chim hót
Phút giao mùa cố níu hạt sương chao
Nghe đằm thắm lời xưa như mật rót
Để bây giờ quặn thắt phía chiêm bao.
NHẤT LÂM
Hoa ban nở
Trắng ngần giữa rừng thẳm
Phân vân sương núi rơi
Hoa nở như con gái
Đêm xòe núi chơi vơi
Khăn piêu thêu chỉ thắm
Em múa say thâu đêm
Nhà sàn rung ánh lửa
Tay trong tay điệu khèn
Vòng xòe xoay suối lượn
Gà đã gáy em ơi
Mẹ cha mừng cơm mới
Anh mềm môi men đời
Hẹn mùa hoa ban nở
Trắng ngần nước suối xuân
Tóc dài lồng bóng núi
Em tắm như thiên thần.
NGUYỄN THỊ VIỆT HẰNG
Tìm
Tìm về tuổi thơ em
tôi bỗng nhận ra mình trong đó
con dế mèn nhốt sâu trong lọ
đôi mắt xoe tròn sau ngọn cỏ đong đưa!
Tôi bỗng nhớ em của ngày xưa
đứng sau rặng mùng tơi trĩu tím màu nhung nhớ
lấp lánh miệng cười
hàng bắp non tinh nghịch
má lúm đồng tiền vơ vẩn giấc mơ xa…
Bao nhiêu năm phiêu bạt đã qua,
tôi quay về tìm em ngày xưa ấy
mái rạ xô nghiêng thở dài sau hàng phố
đường làng bộn bề, gầm rú xe qua.
Không thấy em
mái tóc đen thoảng mùi hoa bưởi
chỉ thấy xanh đỏ tím vàng,
mùi hóa chất quẩn quanh.
Em ở nơi nào
đôi mắt đen thuở ấy?
PHAN LỆ DUNG
Lời nguyện cầu
Ngươi ấy không về
mùa này không có nắng nơi cánh chim
mây lang thang
cỏ cũng buồn
Từ buổi người đi không lời hẹn
gió không nói
hoa không cười
những đám mây màu chàm
buồn bã bay về biển
nắng đợi chiều ...say
Có lẽ giờ đây người nhớ Huế
sao không tin vào mưa
mưa hát
rằng có mùa thu
ở trọ nỗi buồn
rằng chưa một lần mặc áo tình nhân
mà đã xa vời vợi
Có thể giờ này người không còn nhớ đến tôi
sao tôi vẫn không tin
có loài hoa tìm vui ở cuối chân trời
mặc buổi chiều
nao nao
rụng về mái phố
Ôi, hở chiều
mênh mang buồn
Giờ tôi chắp tay
lạy đấng linh thiêng
cầu cho hoa biết cười
và phương ấy
trăng sáng trời trong.
(SDB13/06-14)
Tải mã QRCode
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG