Thơ Sông Hương 9-2006

14:45 26/12/2008
Nguyễn Khắc Thạch - Hồng Thị Vinh - Mai Thìn - Đức Sơn - Nguyễn Thanh Tú - Nguyễn Trọng Bính - Lê viết Xuân - Nguyễn Hồng Oanh - Công Nam - Bùi Tuyết Nhung - Nguyễn Văn Học - Châu Thu Hà - Phạm Ngọc Tuý - Nguyễn Quốc Việt - Nguyễn Thiền Nghi- Vũ Soạn


 









HỒNG THỊ VINH

Chén đắng

Sao lại bỏ tôi đi
Xưa nay tôi đâu phải vô tình
Từ mở mắt
Đã khóc cho mẹ được cười
Vừa biết nhìn đời
Không dám nhìn bóng tối
Mới ê a
Đã học điều tiên lễ
Cha nhìn nghiêm
Mẹ dìu dắt thương yêu
Nhưng bóng núi xa không in hết đường gần
Và con đường con dài hơn con đường mẹ
Tôi tự trưởng thành trong yếu đuối âu lo
Trên lối hẹp đi tìm đền đài trái tim nhịp thở
Sao không cùng tôi đi
Không muốn tan mà tan
Muốn hợp nhưng không hợp
Bức tranh đời chấm phá lung linh
Người họa sĩ thất vọng bỏ đi với khát vọng mới
Màu tối rơi vào đêm cùng
Anh sáng mặt trời ngẫu tượng
Bức tranh nói lời ẩn ngữ
Có lời than trong hồn cát
Có lời vui trong ngọn sóng chan đầy
Không hạnh phúc là dối
Đau thương chưa phải thật
Không ai đi cùng tôi
Trên con đường tìm kiếm vô cùng
Tôi bị bỏ quên

Chẳng vì tôi bắt đầu lạnh nhạt
Chẳng vì tôi bắt đầu chối bỏ tôi
Đấng Kitô đang rao giảng Tin lành
Thánh đường và Thiên đường bỏ ngỏ
Ai tình mất tích đi hoang
Lang thang trên bến bờ không dấu vết
Một cuộc lưu đày hình hài
Một trầm tích linh hồn hố thẳm
Cả trăm năm cũng muốn rời xa tôi
Người tình không chân dung
Không bao giờ trở lại
Không bao giờ còn trở lại
Để được mời nhau chén đắng vô biên.

MAI THÌN

Khuôn mặt em một nửa

Nửa khuôn mặt em bên tôi
ở rất gần!

thật khẽ khàng một búp sen non tơ
đậu vào đó
búp sen non tơ tẩy trần dâng hiến
ươn ướt một mùi son

nửa khuôn mặt em bên tôi
ở rất gần!
thốt lên rằng từ giờ và mãi mãi
dâng hiến cho tôi mùi thơm ngai ngái
(tựa hương thơm của đồng của bãi)
triệu triệu kiếp người
chỉ mình tôi được dâng tặng.

qua đêm vắng
qua ban mai
qua mọi tháng năm dài
nửa khuôn mặt em làm tôi ngây ngất.

với ý tưởng
lột trần trái đất
lột trần mọi nghĩ suy
để đi tìm một điều có thật
tôi yêu em.

Cánh đồng chân không

Xa em!
anh
            cánh đồng chân không
không trọng lượng cả tiếng dế
tiếng tuần hoàn nhựa sống

Em sà đến
găm từng hạt mạ
nảy mầm
đâm rễ
lực ly tâm...

Hút vào anh cơn gió em
hút vào anh mây mềm em toả sáng
sét ngoằn ngoèo chân trời bần bật
tóc em làm trận mưa rào.

Gần em!
anh
cánh đồng mưa hạ
choáng ngợp nhận- cho bong bóng phập phồng
vắt kiệt cơn dông vắt kiệt trận gió
hạnh phúc nảy mầm trên cánh đồng chân không.

ĐỨC SƠN

Tiếng chị
                     
Tặng Nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ

Vết chim rắc hoang gió bỏng
Đếm hòn cuội xưa, tôi nhớ chị quê nhà

Hỏi rừng phi lao, mặt trời lửa?
Như giấc mơ đầu và buồm dong thiếu nữ
Chị con đường núi, sông, cánh đồng đóng bến

Lắc chiếc chuông tâm tưởng vang tiếng chị

Miền thao thức
Đồng Lệ Thuỷ đặc hố bom
Tôi đi qua khoảng trời hố bom!
Mê cánh đồng thơ chị

Có một hố bom giữa trời lơ lửng treo!

Trước biển

Với biển
Tôi, ngọn lửa xanh dập dìu con nước

Đụn cát lớp lớp con sóng cạn
đưa mối tình em ngày nào qua đây để lại dấu vết
Như một lần em thề hẹn với cát bỏng hoang
Cát ươm cánh hoa xương rồng nhỏ nhoi vẫn nở

Ngọn lửa tôi thành cột khói về biển
Báo hiệu cánh diều lang thang
Không em, tôi làm bạn gió
làm bạn cơn mưa rào ngày biển khát
làm bạn đêm gõ sóng vầng trăng ảo
làm bạn dã tràng không đùa bão tố

Con lạch dưới chân đụn cát vẫn trong
rong rêu tôi ngọt ngào tiếng biển
muốn góp mát lành, cứu ngày không em
cứu bờ cát độc hành

Tôi, ngọn lửa cô đơn những đợt biển gào!

NGUYỄN THANH TÚ

Hạ Long 2

Nếu không còn núi đá nhấp nhô
Biển nơi này cũng chỉ là biển mặn
Không bóng núi biển một màu xanh thẳm
Và tháng năm sóng mòn mỏi bạc đầu.

Núi chập chùng nên hiểu biển nông, sâu
Núi nghiêng về đâu cũng in hình mặt biển
Ngàn năm bên nhau cho dù giông bão
Nên chỉ chốn này huyền thoại Hạ Long!

Tôi đã cùng em ngắm biển xanh trong
Từ lòng sâu điệp trùng hình bóng núi
Em độc thoại vui buồn choàng len vách đá
Âm thanh ngọt ngào loang trên Hạ Long...

NGUYỄN TRỌNG BÍNH

Tìm hài cốt bạn

Họ cùng tôi đi tìm hài cốt bạn
Bạn vô danh nhan nhản ở trong rừng
Bộ hài cốt chia ba
                          họ chia tiền nốc cạn
Tôi dại khờ nước mắt cứ rưng rưng...

Và bạn hỡi, về nghĩa trang nằm lại
Bạn vô danh không rượu có ngất ngây?
Hy sinh rồi, bạn cứ hy sinh mãi
Tôi cánh diều phơi phới phía đứt dây.

LÊ VIẾT XUÂN

Mặc áo cho cây.

Ông mặc áo cho cây
Hồn nhiên như con trẻ
Cây dịu dàng, non tơ là thế
Có biết đâu cây khóc hay cười

Ông mặc áo cho cây
Như với người tình đỏng đảnh
Nhận dỗi hờn, không hề né tránh
Bởi tin yêu tha thiết con người

Ông mặc áo cho cây
Tìm cái mới từ những điều rất cũ
Dường như gió thầm thì nhắn nhủ
Ông mặc áo cho cây, ai mặc áo cho mình
                                                Huế, 4/2006


NGUYỄN HỒNG OANH

Lắt lẻo

Bếp già đi
Ngọn lửa còn xanh lắt lẻo
Gió xô nghiêng ngọn lửa bùng lên
Đối diện em ngọn đèn và anh vẫn trẻ
Đáy mắt nhấn chìm tháng năm
Nhấn chìm rong rêu, bồng bềnh ký ức
Trăng non thao thức
Khi khuyết khi đầy
Ôm ấp trời mây
Đất tràn bão tố
Ngọn lửa xanh lắt lẻo xuân thì...

Mượn

Ai cho ta mượn chút hương
Ta về ta trải đầy giường ngủ chơi
Ai cho ta mượn khoảng trời
Ta về ôm ấp làm người lãng du
Ai cho ta mượn cây dù
Trời mưa chẳng dỡ, nắng thu vào lòng
Ai cho ta mượn một đồng
Ta mua một chút má hồng làm sang
Ai đưa ta chuyến đò ngang
Biết sông sâu cạn, biết vàng, biết thau.
Cho ta mượn nón che đầu
Gió sương chen chúc đổi màu tóc mây.
Ngồi chung một chuyến tàu đầy
Tử sinh cõi tạm phút giây bụi trần


CÔNG NAM

Nghệ thuật sắp đặt

Chiếc xe gắn máy 90 phân khối
ngày ngày cùng tôi tìm nơi xả bã ý nghĩ
nhưng hướng nào cũng vướng rào cọc
quy hành bằng phương trình phi tuyến hay theo linh năng tự cảm
rất khó.

Quỳ gối cuối hoạn lộ tạnh gió
nghe dòng sông thở than bên kia bức tường mùa thu
chợt nhận ra kẻ gánh mùa vụ của tôi đang băng qua cánh đồng
cát sáng
cánh đồng từ lâu vắng tiếng ếch nhái gọi tình!

Chìa khoá chưa bật cửa miệng mở lời tri kỷ
đã phân vân đáy mắt em loạn sắc
lo tôi lăn bánh trệch tiêu dẫn.

Tròn cả chục bận cải hoá bộ mặt dị dạng
bằng công nghệ ảo trộn lẫn kỹ thuật chất dẻo công nghiệp
nhưng bàn tay vàng hay bàn tay sắt đều vô hiệu
nghệ thuật sắp đặt của những kẻ chuyên sản xuất hàng giả
đã thành công trong chương trình dịch chuyển tâm hồn u xơ, u di
căn ra vùng sâu, vùng xa...

Khi đuổi kịp cuộc hoá trang
em lại mê mẩn yểu điệu đồng dao
lại mây bay
gió thổi
nỗi lo tan bên mù mịt gạo tiền
và trước miếu làng Việt cổ, lần đầu được nghe chú chó đá cất tiếng
gâu gâu chào người phụng lễ
dâng tôi râm ran máu nóng đỉnh kinh thành.
                                                7/2006


BÙI TUYẾT NHUNG

Không đề

Không nước mắt
Không tiếng nấc

Lặng im xa nhau
Lặng im đau

Một người không câm
Một người không điếc

Bỗng dưng lại tiếc
Một lời chia ly...

Lạ

Phố qua nghìn ngày chiều nay bỗng lạc
Gương mặt quen thân chợt thấy lạ xa
Bánh xe quay vòng nghìn ngày hối hả
Bất chợt nhận ra không có điểm dừng

Đâu rồi người thân giữa vạn người dưng
Đâu rồi tri âm chân trời góc bể
Đã từng một thời buồn vui chia sẻ
Sao chiều nay ta cô độc quá chừng

Sao chiều nay nước mắt chảy trong lòng
Lại nhoè ướt tháng ngày xưa kiêu hãnh
Nồng nhiệt hôm qua, hôm nay hờ hững
Buốt lạnh tim mình hai tiếng “cố nhân”.

NGUYỄN VĂN HỌC

Bàn tay mưa

Xoè bàn tay hứng mưa
Buồn vui qua kẽ ngón
Anh mắt ai ngày mùa
Dịu dàng sau vành nón

Em có ngồi bên giếng
Tóc soi dòng mát trong
Trái ổi vừa mới chín
Cho hương thơm bay vòng

Mẹ bây giờ vẫn thế
Chập chờn lửa bếp chờ
Anh bây giờ vẫn thế
Ngun ngút đường mây xưa

Xoè bàn tay hứng mưa
Hình em qua kẽ ngón
Tìm em tìm em đâu
Anh ngược về xứ nóng

Rồi mai

Rồi mai mình lỡ xa nhau
Dòng trăng chảy biết về đâu mà dò

Rồi mai đàn sáo sang bờ
Bãi ngô ngơ ngẩn xanh chờ  luỹ tre

Rồi mai bỏng rát tiếng ve
Anh thành xác của mùa hè dưới cây

Rồi mai buồn ở bên này
Lúm đồng xu thắp đầy tay đường về

CHÂU THU HÀ

24 giờ yêu

Không đủ thời gian
24 giờ ngắn ngủi
rực lửa đam mê

thế giới hạn hữu
cho vô hạn đôi ta
sáng trưa chiều tối
khao khát dâng thành sóng
khao khát hoá thành mây
khao khát tan vào nhau
24 giờ báo nổi

không đủ thời gian yêu

ngày không hết lạ
24 giờ khám phá
24 giờ buông thả
đắm say...

PHẠM NGỌC TUÝ

Bây giờ

Bây giờ tôi là con chim gãy cánh
Về qua thành rêu phong nhớ thời quá vãng
Buổi chiều lá rơi đầy ngoài mặt lộ
Cây trái bi thương bỗng mọc trên mồ.

Bây giờ tôi là du tử ca
Phiêu du qua miền tuổi nhỏ ưu phiền
Buổi chiều ngồi trên sườn núi ca hát
Với tiếng cười ngạo nghễ của thần linh tôi lộn đầu ngã sấp.

Bây giờ tôi là viên đá đen
Chìm sâu vào thế giới cô đơn trường cửu
Buổi chiều bên cây sầu đông một thời áo tím
Chỉ còn lại đây cành khô xanh xao.

Bây giờ tôi là người nữ tu
...
Buổi chiều bên nóc giáo đường lời kinh cầu nguyện
Tôi cúi đầu giữa hai hàng nến cao
Mái tóc ngày xanh bây giờ đã bạc
Mười bốn mùa xuân già cỗi mọc dần
Nấm mồ sâu đã đào trước mắt
Tôi bước vào hàng nến lung linh khóc cười giờ hạ huyệt.

NGUYỄN QUỐC VIỆT

Dã quỳ

Thân mềm phải tựa vào nhau mà mọc
Chẳng hiên ngang như thông
Không quân tử, điệu đàng như trúc
Một sáng mai, ta giật mình tỉnh giấc
Ngước mặt lên, đã vàng rực dã quỳ

Dã quỳ ơi, dã quỳ!
Em là thứ hoa chi
Mà cứ vách ta luy, cứ bờ rào em mọc
Dã quỳ dát vàng trên ngực
Những vú đồi sum xuê
Cứ tưởng tượng đi
Nếu không có dã quỳ
Thì Đà Lạt có còn là Đà Lạt
Dù xứ sở này được gọi xứ ngàn hoa
Xứ ngàn hoa thừa thãi sắc hoa vàng
Nhưng có màu vàng nào còn rực hơn cả nắng
Dã quỳ kia
Và tôi tin chính những bụi dã quỳ
Đã bức xạ vào tâm hồn người Đà Lạt
Nên ai cũng cởi mở, hồn nhiên và tươi tắn
Có phải bởi chính dã quỳ không!
Mà người Đà Lạt
Không ai ra đi lại không muốn trở về
                                   
Tháng 10/2005

NGUYỄN THIỀN NGHI

Ngộ (*)


Bàng hoàng nghe chuông đổ
Thức ngẫm chuyện đời mình
Điều biết chưa kịp ngộ
Đã đốn ngã bình minh.

Cổ sự

Nội thành thếp lại cổ xưa
Thếp bao nhiêu nắng chẳng vừa vàng son
Đá vôi đắp mãi hoàng hôn
Chút lòng rêu lạnh ăn mòn sử xanh.

Hoàng hôn trên sông

Tóc hoàng hôn quàng mây núi
Mắt người lạ tự nét quen

Giọt cà phê che đáy cốc
Bóng ai đen góc tôi ngồi

Chụm tay hứng đêm từ nhớ
Phù môi thổi xát tình ai

Sông trủi hương thầm cổ tích
Tình người thành quách đời tôi

Sông hay nỗi lòng của Huế
Lây lất tím bao nỗi niềm.

--------------------------
(*) Rút trong tập thơ Bóng mùa, NXB Thuận Hoá, tháng 6-2006


 


VŨ SOẠN

Tạm biệt Ba Lòng (*)


Ba Lòng vẫn chảy mãi trong lòng
Một bước lên đường một ngoái trông
Mai Lãnh nghiêng mình vờn nước biếc
Hãn Giang uốn dáng vẫy non bồng
Đấu tranh đến lúc đào sây trái
Kháng chiến tới ngày mận lắm bông
Chân đã nhấc lên, lòng nén lại
Thương người, yêu núi, nhớ dòng sông.
    1950

Con đường Bác đi

Cứu nước tìm đường vượt đại dương
Bác đi gian khổ mấy năm trường
Bôn ba bốn bể cờ hai ngọn
Dìu dắt muôn dân tới một đường
Giờ phút ngoài đời bao nỗi nhớ
Tháng ngày trong ngục bấy niềm thương
Nho nhân lượn bút theo thơ Bác
Nhật ký trong tù luận chính cương.

--------------
(*) Rút trong tập thơ Một thời để nhớ , NXB VHTT, tháng 4-2006


 

 

 

 

(nguồn: TCSH số 211 - 09 - 2006)

 

 

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

  • Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn


  • NHƯ QUỲNH DE PRELLE

  • LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
    Trường Giang gt.

     

     

  • Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải

  • Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
    S.H

  • LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
    Sông Hương

  • Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn

  • LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3.  "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.

    Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.

    (L.V.T.G)

    NHƯ QUỲNH DE PRELLE

    thơ

     


  • NGUYỄN NHÃ TIÊN

  • Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang