Thơ Sông Hương 9-2002

09:07 03/09/2008
Lê Tấn Quỳnh - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sĩ Cứ - Nguyễn Thị Phước

LÊ TẤN QUỲNH

Cỏ hoang

Những con kiến mê mệt giấc mơ chín tái
Sau cửa sổ nhưng nhức gai
Miếng gỗ mục phù lên âm thanh lập bập
Trơ như chiếc then cài

Đó là căn phòng chùng chình thiên lương bò sát
Bần bật người đi sống áo mơ màng
Những đêm khuya vơ bàn chân dẫm đạp
Lên chiếc bóng dài vung vấy tro than

Đó là cơn gió không ngân ngất lên nữa
Xí xoá cơn say bằng giọt sương vàng
Là nơi tôi thiêm thiếp
Mơ mình buồn sau vách cỏ hoang

Đàn ông

Mưa vặn mình lép kẹp
Chợn rợn tận góc sông
Thuyền về. Em ngược gió
Bến đá trơ mắt không

Cái nhìn bay phần phật
Lạc theo tà áo cong
Em giật từng khắc gió
Ném thành mặt đàn ông

Và tôi từ tôi

Những khung mặt dài như thời gian
Của bầy mối già
Gặm nhấm tôi qua khe cửa trật khớp
Từ sự no nê của cái sững người

Và tôi từ tôi
Bạc
Như một cơn mưa đã buốt...

LÊ VIẾT XUÂN

Mỹ sơn

Đi trong mưa bụi tháng ba
Đường vào thánh địa như xa, như gần
Cầu treo một thoáng dừng chân
Dường như nước chảy tần ngần điều chi
Đường vui xuôi ngược xe đi
Xe thì áo đỏ, người thì hoá trang
Một vùng đồi núi miên man
Em và anh với tháp Chàm... còn đây!
Loanh quanh với tháp và cây
Người xưa cùng với người nay kiếm tìm.
                              Mỹ sơn, tháng 3 năm 2002

NGUYỄN SĨ CỨ

Cuộc phù thế

 
Những thứ để say thì không được uống
Cà phê ơi ta thức đêm nay
Mảnh trăng muộn đã rớt vào xó núi
Đám tinh vân phờ phạc sau lùm mây

Ta cùng thức với bao la vũ trụ
Với quả tim không ngủ đập rộn ràng
Mắt nhắm lại mà không sao chợp mắt
Những phập phồng vô nghĩa cứ khua vang

Thèm một tiếng côn trùng trong đám cỏ                                           
Một tiếng gà dựng ngược mặt trời lên
Cuộc phù thế chỉ như là đám bụi
Rồi cũng ba thước đất dưới cỏ mềm
                                (Viết trong những ngày không uống được rượu)

Hoàn Lão

Thanh tân thế sao gọi là Hoàn Lão
Nắng ban mai chồi biếc lấp lay
Nhà mới dựng sắc hồng xanh đỏ
Màu áo em lẫn với màu mây
Ta đứng tuổi những mong trẻ lại
Để cùng em Hoàn Lão một ngày...


Tây Bắc

Lên Tây Bắc
Ngực chạm vào mây núi
Khèn Mèo rung thung sương chơi vơi

Lên Tây Bắc
Núi cao, vực thẳm
Váy Mèo phơi khuyết nửa mặt trời.

NGUYỄN THỊ PHƯỚC

Gửi Huế

Chẳng có gì - sao như là đã Huế
Sao như là mất ngủ với Hương Giang?
Thôi, xin bạn để tôi về không nợ
Đừng bắt tôi có lỗi với con đường!
                                    Đêm sông Dinh, tháng 4/2002

(nguồn: TCSH số 163 - 09 - 2002)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo