Ảnh: Internet
NGUYỄN HOA Điểm tựa - - một chiều hè Những chiều hè ở điểm tựa biên giới như chiều hôm nay Các bạn sống như cây rừng, núi non đất nước tuổi trẻ căng đầy quả đang vào độ chín khẩu súng phổng phao lớn nhấp nhô đôi vai vầng mặt trời, mặt trăng sáng thức nắng, mưa giở bàn tay không lường được rừng trở gió chập chờn mặt quân thù… Tổ quốc ở điểm tựa này cụ thể như các bạn cùng tôi, cùng cỏ Chiều nay… Khi lòng chân thật của các bạn Cho ước mơ tôi tươi mát tôi nâng bát nước chè run rẩy của tình yêu! Muối còn thiếu nhiều rau còn thiếu nhiều máu vẫn còn chảy đỏ nhưng chúng ta đang dựng xây, chúng ta tuổi trẻ Xanh biếc đất trời… Tổ quốc lớn bồng ngày ngày ! Để chiều hè này Các bạn cùng tôi Cùng nhau Cùng cỏ cùng vầng trăng rực rỡ đang lên Vầng trăng - mà ánh sáng tràn nhập vào tôi vào các bạn như là chúng ta đang nhập vào nhau ánh sáng của con người và cùng gió chúng ta hát thành lời : Sau con, mẹ là con nhân dân là con Tổ quốc NGUYỄN TRỌNG TẠO Tình ca số 3 … Anh xa em, đi qua núi Vọng Phu Núi vẫn núi ngàn xưa, anh bây giờ mới gặp Người mẹ đá bồng con hay là người mẹ thật Sao anh nhìn mà đá cứ lặng im? Đá nghìn năm thì vẫn đá mà thôi Bao truyền thuyết, đá chẳng nghe thấy được Chỉ em chờ anh là điều thật nhất Nếu anh về Em sẽ chạy đến anh!... Nếu anh về Đêm sẽ bớt cô đơn Bớt giá lạnh một khoảng giường bỏ trống Tiếng điếu cày long tong đầu sáng sớm Nếu anh về suất khoán sẽ nhiều thêm Nếu anh về, cơn bão tan nhanh hơn Nhà vững cột và vườn thì vững dậu Quê hương ơi, Tất cả lính ở nhà trong cơn bão Lo lo toan như gánh nặng, sẽ vơi nhiều!... Thì toan đất nước lại trĩu đầy Khi biên giới không bóng hình người lính Đất sẽ ngập gót giày quân bành trướng Em ơi em Đành thương nhớ theo đi… Em ơi em, điểm tựa chốn biên thùy Những người lính vững vàng cột mốc Những người lính đứng làm cột mốc Những cột mốc thiêng liêng Biết thương nhớ Biết làm nên sấm sét Khi quân thù xâm lấn núi sông ta!... Vợ anh cách xa Con anh cách xa Hàng triệu người trên đất nước… cách xa Dẫu anh nói thầm thôi, không ai không nghe thấy Khi lòng họ cũng là lòng anh vậy Tổ quốc ơi, người tin ở tình yêu! Tin ở tình yêu Đường dài tin ở tình yêu Tình yêu mang con người tới đích! (Trích Tình ca người lính) HẢI BẰNG Làng mình Kính tặng xã (Thủy Dương Huế) Lúa ngắn ngày trổ giữa mắt chào nhau Hoa sen nở hết lòng trong hồ rộng Qua cơn mưa, cây đã thành cái bóng Tỏa ngày mùa vào những bát cơm thơm Đất bén lưỡi cày, luống nhớ luống thương Đất nhuyễn bùn non màu mỡ Chim Ca-lơi, hót mặt trời lên tỏ Hạ xuống đồng, trĩu bông nắng long lanh Em như hạt vàng khuya sớm theo anh Thành nắm mạ nẩy chồi hy vọng Nghĩ làng mình qua bao ngày tháng động Để trăng tròn ru chiếc nón ra thơ Năm thôn, vẫy theo bàn tay mẹ gọi Mỗi tiếng thưa theo mỗi ngón dịu dàng Mồ hôi ướp tỉnh làng ươm giống mới Chợp mắt rồi, chim lại giục mùa sang Đồng đỏ đuốc đêm khuya vào hội cấy Đêm sáng bừng vụ gặt thấu canh năm Mùa không ngủ, chẳng có giờ thức dậy Con gà cồ vẫn gáy lửa trên sân Góp sức nhau từ những chiến trường về Trán đồng chí cao mái nhà hợp tác Sợi tóc bạc, trắng bầu trời trong suốt Sợi tóc xanh, trải rộng cánh đồng xa Làng mình trong hạt gạo nở ra Mỗi gương mặt, ngời ước mơ của đất Thủy Dương gieo bốn mùa trong khóe mắt Nhìn lối nào cũng lấp lánh phù sa Huế, 8-6-1984 MINH BẢO Lối mòn thuở ấy … Lối mòn nối hai xóm nhỏ Ngoằn ngoèo vượt lên dốc cao Cứ ngỡ mỗi lần mưa đổ Nước cuốn lối mòn trôi theo Lối mòn, anh sang bên em Mặt trời nấp sau lưng áo Bóng anh - cánh chim báo bão Bất ngờ như choàng, như che Lối mòn em tiễn anh đi Đỉnh dốc mặt trời cùng đợi Ngọn gió lào vô tình thổi Xóa vội lời em hiếm hoi, Lối mòn vọng tiếng chày đôi Rừng thông thầm thì trò chuyện Mảnh trăng non - con thuyền biển Dây neo căng từ mắt em Lối mòn… đường lớn mở lên Công trường ngày đêm tiếng máy Lấp đi lối mòn thuở ấy Nối liền xóm anh, xóm em. Nhưng mãi mãi vẫn vẹn nguyên Lối mòn ngày em đưa tiễn Bởi tự bao giờ đã hiện Mòn trong mắt em lối xưa! Và em tin ngày chiến thắng Từ lối mòn kia, anh về! 2-1984 VŨ QUẦN PHƯƠNG Sương bay dọc biển Mặt biển lẫn trong sương con đường như cổ tích Tiếng thông reo mê hoặc xa gần Chiếc xe chạy miên man, những vạt đường gấp khúc Mấy xóm dân chài như tụ lại như tan. Không biết vẫn sớm mai hay đã ở giữa ngày Không gian đục mờ mờ như thiếc cũ Sóng đang vỗ bên này thoắt bên kia sóng vỗ Mình đang tuổi hai mươi hay đã bốn mươi rồi. Ngỡ như mới đây thôi, cái buổi ấy lên mười Trời cũng xám thế ngày đi trọ học Ô tô chạy, chân ruộng mùa mới gặt Cái gốc rạ có gì mà nước mắt rưng rưng Có phải em không, cái gương mặt lạ lùng Không hẳn đã tình yêu, cái thời non dại ấy Chỉ biết thế và suốt đời biết vậy Cái tháng ngày còn mãi ở trong nhau Không thể định từ đâu đến đâu Cái ranh giới buồn vui, những chuyện đời tan hợp Buồn thì khóc mà vui rồi cũng khóc Nước mắt với nụ cười đôi lúc khó phân chia. Có câu thơ đã viết để quên đi Bỗng nhớ lại bùi ngùi thương cảm mãi Tất cả đã ra đi , tất cả còn ở lại Trận mưa ấy trên cầu mưa mãi bấy nhiêu năm. Thế đấy, bây giờ tóc đã hoa râm Nhớ năm đầu chiến tranh, nhìn tóc mẹ, giật mình thương sợi bạc Có lúc giữa chiêm bao thấy mình đang thức Lại có lúc trong đời cứ tưởng giữa chiêm bao. Ngỡ chai đi trong bom đạn thét gào Ngày đình chiến bao nhiêu người đã khóc Giữa đoàn tụ mới thấm đau chia cắt Bao nhiêu cuộc đợi chờ để vĩnh viễn quên nhau
Sương lẫn biển mung lung, trời với đất chung màu Cây với núi lờ mờ không rõ nét Đây là cửa Thuận An hay Hồng Gai, Phan Thiết Cảnh vật thân quen lại như gặp lần đầu. Những miền đất xa vời lẫn cả vào nhau Những năm tháng không còn sau với trước Tôi cùng lẫn vào không gian, thời khắc Như sống cả đời người trong mỗi phút đang qua 26-1-1983 LÝ HOÀI XUÂN Kiến Giang ơi! Từ trời xanh từ núi xanh Hay từ lòng mẹ mà thành Kiến Giang? Từ trong thăm thẳm thời gian Tôi nghe tiếng mẹ hò khoan vọng về Nơi tôi thầm gọi nôi quê Có con sóng dịu vỗ về trái tim Có nụ cười lúc bình minh Lao xao cát nói, lặng thinh cánh buồm Để tôi có một tâm hồn Lắng trong nước thấm tận nguồn dân ca Nối rừng xa với biển xa Ngọt như sông lại mặn mà như sông Để trưa đứng bóng giữa đồng Đỡ em cơn khát cháy lòng đợi tôi Sông là gương của bầu trời Cũng là gương của em - người tôi yêu Phải chi điệu lý chiều chiều Lỡ rơi mà vướng mái chèo người đưa Trong ngày nắng đục ngày mưa Câu ca lượn giữa bốn mùa đầy vơi Thương bờ cát mịn lẻ đôi Nên sông sớm tối ngược xuôi một mình Đâu Lệ Thủy đâu Quảng Ninh Một khúc sông mấy tâm tình đò ngang Ơi tha thiết giọng hò khoan Nghe em hát ngỡ Kiến Giang ru mình. (8/8-84) |
Tải mã QRCode
Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào
Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn
NGUYỄN MIÊN THẢO
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
Trường Giang gt.
Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải
ĐỨC SƠN
VƯƠNG KIỀU
Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
S.H
LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
Sông Hương
Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn
PHẠM KHANG
LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3. "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.
Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.
(L.V.T.G)
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
thơ
NGUYỄN NHÃ TIÊN
THẠCH QUỲ
TRỊNH HOÀI GIANG
DƯ THỊ HOÀN
Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang