Thơ Sông Hương 8-2006

15:10 23/12/2008
Tôn Phong - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Thị Hợi - Lưu Ly - Lê Ngã Lễ - Thu Nguyệt    

TÔN PHONG

Lao xao đời

Lật từ
ký ức lao xao
ai gọi tôi tiếng thầm thào rất xa

Kể từ
mộng mị bước ra
trần ai một cõi như là hanh hao

Sóng đời
va đập chát chao
con người chìm nổi xiêu xao lạ thường

Nghĩ mình
ngoài cuộc tơ vương
mà đem cơm áo luông tuồng tấm thân!

Trăng vênh

Trong ngần
là giọt sương sa
nói lời mờ nhạt là ta hay mình

Vòng vòng
xoáy nước mặt duềnh
lội qua phận số có mình có ta

Cũng từ
động tĩnh sinh ra
dại khôn cũng chỉ là ta với mình

Đã đem
vào cuộc lênh đênh
trăng trinh nữ cũng chênh vênh méo tròn


NGUYỄN HỮU QUÝ

Với Huế

Có chi say vậy Huế ơi
trăm năm còn đó những lời rêu phong
Cố đô chẳng khuất má hồng
Long-Ly-Quy-Phượng bên vòng tay thơm

Tìm về Vỹ Dạ khói sương
hồn thơ lá trúc còn vương đến giờ
Huế thơ, em cũng là thơ
cái tà áo tím hoá bờ Hương nghiêng

Dìu nhau lên tới đỉnh thiêng
nửa xanh vi vút, nửa đền đài bay
e rồi mình cũng gió mây
tan trong cõi tím của ngày hư vô

ơ này, lá cũng nam-mô
chắp tay thành búp sen hồ Tịnh Tâm
nét hương cũng Huế thâm trầm
trách chi hoa trắng tôi nhầm ngày xưa

Cầu Trời chầm chậm cơn mưa
để tôi cưới Huế thuở chưa có chồng...
6-2004

Bên bóng rêu xanh

Tìm gió cũ đêm Nô-en rét tím
tà áo dài tháng chạp lấn bấn hương
tôi là ai giữa phố nhiều tơ tưởng
“dạ” là em như Huế giọng mềm

Chỉ có vậy, chẳng nhiều mô kỷ niệm
tôi là ai đi tìm Huế bây chừ
thành quách cũ, phố nối dài với phố
thuyền bên thuyền, sông nhớ sóng nằm nghiêng

Tôi là ai
em chẳng đợi, chẳng mong
biết là vậy vẫn tìm về Xứ Tím
thu bao tuổi, Huế đang mùa chín
ai rao buồn se sẽ bóng rêu xanh...


NGUYỄN THỊ HỢI

Em nhớ

Những chiếc lá trên phố
chao chát rụng
Những mặt hồ trên phố
run rẩy rung
Những sợi nắng đứt dây
buông mành tối
Người hoạ sĩ
chuyển gam màu tóc người thiếu nữ
Trắng
Khi em nhớ anh!.
                    
  Hà Nội, 28/5/06

Với Huế

Đêm trong lòng Huế
Tiếng lục lạc khua nước dậy Hương
Nhịp Trường Tiền cong như vành nón
Câu Nam Ai trút lá cuối con đường

Cho em một lần đến Huế
Ngắm dòng sông một bờ*
Hỏi xem bờ bên ấy
Đã sang được bờ kia?
                       Hà Nội, 28/5/06

---------------------------------
* Thơ Nguyễn Khắc Thạch


LƯU LY

Bản tango màu tím

Những ký hiệu (...)
Anh dành cho em
Hàng ngày nhảy múa

Vũ điệu không lời
Nâng bàn tay em
Chạm vào Hạnh Phúc

Ký hiệu
Trở thành cầu nối
Giữa em - anh
và giữa những tình nhân

Bản tango màu tím
Phù phép trái tim
Và nụ cười anh
in vào đáy mắt!
Huế, 14.12.05


LÊ NGÃ LỄ

Nợ (*)

Tôi như còn nợ thời gian
Câu thơ chưa viết đã tàn chiêm bao
Đợi khi khuya khoắt ngàn sao
Rụng trên bờ mộng níu vào thinh không.

Bước xuống cuộc đời

Phiêu lưu bước xuống cuộc đời
Mà nghe chớm lạnh trong tôi mỏi mòn
Tình yêu theo vết lăn tròn
Cuộc đời mấy tuổi mình còn lăn theo.

Bắt bóng

Tặng anh Tôn Thất Búa

Bên thềm bắt bóng cuộc đời
Ngẩn ngơ ta cũng ra người suy tư

Bên thềm ngơ ngẩn trầm tư
Hao gầy ngày tháng ưu tư cửa thiền

Lặng yên một cõi vô biên
Khoảng không in dấu triền miên bến bờ

Lần theo chiếc bóng được chưa
Cuộc đời không bóng mịt mơ hư vô.
3/1995

---------------------------------
(*) Chùm thơ rút trong tập Thơ Lê Ngã Lễ, NXB Thuận Hoá, tháng 7-2006


THU NGUYỆT

Cạn (*)


Ớn người ta ra đảo chơi
Nhìn biển để thấy cuộc đời nhỏ nhoi.

Thăm thẳm nước, bao la trời
Ta quay bốn phía một đời vẫn không.

Biển ngàn năm vẫn mênh mông
Ta vài năm đã nghe lòng cạn khô.

Ta loanh quanh mãi trên bờ
Đi trên cát rã mà mơ  vĩnh hằng.

Miền không bay

Ta là cái kiếp thiên di
Nương theo lực hút mà đi theo đàn
Thuận theo thời tiết mùa màng
Một chiều trở chứng rẽ ngang thình lình!

Xa xứ đứng hót một mình
Thấy hoàng hôn giống bình minh lạ lùng
Quay về lực hút đàn chung
Phận non thì phải bay cùng thế thôi
Lâu lâu làm chuyện ngược đời
Tách đàn ra đứng khơi khơi...
lại vào!

Lạc đàn ta chẳng muốn đâu
Mà sao thỉnh thoảng cứ nhào ra riêng.

Gió lùa theo hướng chữ DUYÊN
Ta bay chung để đến miền không bay.

Theo mùa

Lòng người chẳng hạ chẳng đông
Lòng ta hạt nhớ đem trồng đất quên.

Cây đời ta mọc mình ên
Ngả nghiêng rồi cũng làm nên bóng tròn.
Lẽ thường nắng tắt mưa tuôn
Ta không có bóng vẫn còn có ta.
Không cần trái,  chẳng cần hoa
Xanh xanh vài chiếc lá là có cây.

Lộc non chăm chút tháng ngày
Vậy rồi...
ta thả lá bay theo mùa!

-------------------------
(*) Chùm thơ rút trong tập Theo mùa NXB Trẻ TP.HCM, Tháng 4-2006


(nguồn: TCSH số 210 - 08 - 2006)

 

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo