Thơ Sông Hương 7-2006

16:25 12/12/2008
Phạm Trung Kiên - Dư Thị Hoàn - Nguyễn Thánh Ngã - Vũ Thị Khương - Đinh Thị Như Thuý - Đào Trung Việt - Đoàn Văn Mật - Văn Lợi - Nhất Lâm - Nguyễn Sông Bồ - Hướng Dương  


PHẠM TRUNG KIÊN

Dương bản

Mắt em vẽ con đường bằng giọng lá
Dâu da xanh huyền hoặc
bến cung tần

Mưa tầm hoang vào đêm
qua thật buốt
Chiếc mỏ buồn mổ mớm giọt thủy ngân

Những ý nghĩ yên nằm nghe ngói gọi
Phố hoai mùi trên
con sông nâu

Tôi ngồi như chiếc
đồng hồ cát
Mạt thời gian lấm tấm chảy qua đầu

Tôi đi đâu trong tôi,
cánh đồng ngâu
Cơn mưa khuất khóc vầng trăng  hạn hán

Khung cửa vỡ vuông trời
xô sương xám
Tiếng chim xanh hót
 khản giọng bầy

Em ở lại, hoa dâu da trên cây
Đêm thức trắng vẽ
một điều gì đấy

Hôm qua, trong giấc mơ
 tôi thấy
Một chùm hoa thanh thản
rụng trên tranh...

Mai

Ngày mai úa vàng trên mặt lá
Em tôi không khóc chẳng hái trầu
Tôi mang hộp chữ ra sắp xếp
Cả chiều têm mãi được hai câu

Ngày mai chắc hẳn tôi hờ hững
Rút những đêm xanh của
                                      bụng tằm
Những nhức những đau nằm
                                rong kén
Cắn trả cho tình lá dâu căm

Ngày mai tôi sẽ tàn em ạ
Nếu không tôi sẽ tự ngả màu
Câu thơ lục nằm  như xúc xắc
Hai mặt vui buồn bốn mặt đau...

DƯ THỊ HOÀN

Gửi mùa hạ

Hai chiếc thìa bé xíu gượng gạo, khuấy động hai tách ca fe, mặt hồ Xuân Hương không gợn sóng. Anh thấy không, chúng mình giống nhau cả mùi thơm từ bước lỡ đầu tiên, và em không dám chối, ta giống nhau...

Cung điện triều vua cuối trên đỉnh đồi phủ màu biến thiên, rêu lầu vọng nguyệt. Bây giờ tháng mấy rồi mà lầu vẫn tròn khung trời để ngỏ, in hình gió và vàng son quá khứ...

Khúc quanh đường thông lưu luyến gót hài ai nhỉ? Trịnh công bay và Khánh ly xa, giông bão kết tủa buổi chiều Cung tơ ấy, ngự lưng chừng đồi hú gọi... Mã cô nương ngồi như cung cấm so giây đàn kiêu căng.

Hình như không gian mời gọi, anh đung đưa hát, lời hát không bay, vì anh không say, vì em không lay, vì anh đã từng hát rất hay, vào một đêm khai ngộ trên cõi vô minh này!

Người họa sĩ ngồi bên gom nỗi vô vọng vào ký họa, nét chấm phá vương giả dưới quầng sáng lờ mờ, em và anh hai cây sầu thắp đêm...

Con ngựa quả là loài không tỉnh táo, kéo cỗ xe dụ chúng mình vào thung lũng mờ ảo. Xa xa một đôi trai gái thả cặp chân xuống hồ khua ráng đỏ, một sát na chiều im vó ngựa, nắng xế hoàng hôn như mũi khoan vào lòng thung lũng - Tình yêu. Anh nói: muộn rồi, ta về thôi! Em vâng: muộn rồi...

Sương Đà lạt quyến rũ từ một ca nữ mắt còn vời vợi... không mau tan. 
                                   
                                                  Sài-Gòn 6/2006
 
Giờ này, thiên đường

Đã quên rồi
Rộn ràng khúc thiếu nữ
Đồ, rê, mi...

Đã lâu rồi
Rầu rầu son, fa, rê
Xốn xang ư? chẳng thể...

Từng nốt nhạc em khâm niệm
Chôn cất tự ngày xưa ấy
Bỗng nẩy mầm dưới chân
Làm em luống cuống
Đêm nay...
 
Thanh điệu từ đâu vỗ về:
 “Anh như lầu vắng
    em như ánh trăng” *  
Hình như gửi người cõi bên kia...

 “Bây giờ tháng mấy rồi, hỡi em?
anh đi tìm loài hoa...”** 
Nhịp đa mang sầu xứ
Lại vang vang...

Chúa ơi, đừng cất tiếng nữa
Âm thanh người bủa vây
Rừng rậm thế, làm sao
        em biết lối về...

Bãi ngoài tưng bừng lửa trại
Mùi ngô nướng, rượu
                            và hoa nữa
Người ấy đê mê hát
Chán vạn người vỗ tay
Khăn quàng sương
Mình em trốn chạy
Giờ này,
Đêm âm ỉ rơi...
                      20/1/2006
                       Kỷ niệm  Đại-Lải

---------------------------
*    Ca khúc “Dư âm” của Nguyễn Văn Tý
**  Ca khúc “Bây giờ tháng mấy rồi”  của Từ Công Phụng

NGUYỄN THÁNH NGÃ

Tôi nở nụ cười chiếc lá

như gió thổi qua cây
tôi cúi xuống và nhặt những chiếc lá
sự bình yên mới mẻ rơi vào tâm hồn

như cánh đồng tươi tốt
tôi nhặt lấy xanh non
sức cống hiến của thiên nhiên bất tận

như thăm thẳm dòng sông
tôi cúi nhặt những con suối
mạch nguồn tuôn chảy trong tim

đôi khi tôi cúi nhặt đâu đó
những tha thứ
những lỗi lầm
mỉm cười chồi tơ
giật mình nghe tiếng gọi cỏ cây

tiếng gọi hun hút
tiếng gọi lãng du
tiếng gọi bừng dậy sự hoà nhập

dẫn dắt tôi qua muộn phiền
dẫn dắt tôi về hoang sơ

như tôi vừa tròn con gái
cúi xuống trinh nguyên
nhặt mình ra khỏi quá khứ

tôi nở nụ cười chiếc lá
âm thanh vỡ giọt sương đầy...

Co

trải chí mình ra như nước
trải lòng mình ra như sóng
câu được chút  nhẫn nại xa vời
trong đôi mắt cá nghi ngờ
quẫy đuôi
và bơi đi

chim bói cá gieo một quẻ xanh lục
ngồi im lìm trên chiếc cọc thời gian
dáng cò nước
đứng một chân
co một chân mà bay cả hai chân

thả chí mình bay
thả sóng mình tan
chỉ co con mắt mình lại
nhìn một con mà thấy cả hai con

nơi xa vời em gieo nhớ về ta
hạt nhớ mọc vào hồn sông
em - con cá đã bơi đi
đợt sóng xô trong lòng ta mỗi buổi

chim bói cá ơi!
mòn mỏi đợi
chiếc cọc ngâm lay động bè tre
đất lấp ao rồi chim đậu ở đâu?

thà như đàn cò trắng
co một chân mà bay cả hai chân…

VŨ THỊ KHƯƠNG
 
Viết ở Tiên Điền

Nghe như đồng vọng đâu đây
Tiếng tơ, tiếng thúc, nhạn bay
cuối Trời
Tiếng khoan thấp thoáng bóng Người
Tiếng trầm đau đớn kiếp người
lênh đênh
Lại như thác đổ đầu ghềnh
Âm ầm tiếng gió, rung cành ngã cây...

Giật mình tay đã cầm tay
Mới hay tôi đứng nơi đây Tiên Điền
Người xưa, hạc nội, mây tiên
Cõi trần thế vẫn vẹn nguyên câu Kiều
Bao kiếp người nối tiếp theo
Mà sao phận bạc Thuý Kiều
 chưa phai...?

Tố Như ơi, trước mộ Người
Khói hương xin gửi đất Trời
Nghi Xuân
Bao giờ hết kiếp phong trần
Để Người nhẹ bước đến phần
 thanh cao?
Vườn xuân, nào thấy đâu nào
Rõ ràng Người mới bước vào tư văn*.
Tiên Điền 14 tháng giêng 2006

-----------------------
* Tư văn trong khu di tích Nguyễn Du.


Độc thoại

Ta cúi đầu,
bóng cũng cúi đầu theo
Ta cau mặt,
Bóng đen xì một khối
Ta vươn tay,
 bóng cũng vươn tay vội
Ta nói bóng nghe,
 bóng mấp máy đôi môi
Bóng theo ta ngồi, đứng khắp nơi
Ta xua đuổi, bóng không rời
                                       nửa bước

Bỗng đèn tắt
Phòng tối đen như mực
bóng và ta
Câm lặng trong nhau

ĐINH THỊ NHƯ THUÝ

Mưa gió


Đừng buông tay
con sóng trào lên lạnh
dài cát ướt
những thuỷ tinh nhọn sắc
ghim vào trống không
em nỗi niềm.

Nồng nhiệt, thờ ơ
Dịu dàng cay độc
Thản nhiên trầm uất
Là tròn vẹn anh trong mắt nhớ em.

Em vuốt giọt biển trên môi
Mùa gió.
Cỏ lông chông lăn hoài
Là định mệnh không gì cưỡng nổi

Đừng buông tay
Em sắc màu nhợt nhạt
Cố nuôi giữ chút ấm áp
cho những nhịp đập
 yên bình

Mệt mỏi rồi chăng tình yêu
Ngày lặng lẽ vào đông.
Nắng lạnh.

Giấc mơ Dã quỳ

Dè dặt thắp lên.
Táo bạo thắp lên.
Thắp lên bằng tất cả những gì đang có.
Thắp tràn lá xanh...

Dã quỳ vàng vào nắng, vào sương,
                                    vào bụi đỏ.
Màu vàng nhức nhối.
Dâng hiến một linh cảm bất an.
Mùa xao xác.

Chờ tìm về những chuyến xe qua.
Chờ ánh chớp từ những mắt nhìn không nhìn.
Những bàn tay không vẫy.
Chờ ngàn năm, ngàn năm.
Kiên nhẫn biết ngày hồi sinh,
                            ngày khánh kiệt.

Không thắm tươi, không cười cợt.
Rừng rực.
Dã quỳ cháy và khóc...

ĐÀO TRUNG VIỆT

Đêm Hội An nghe tiếng mọt gỗ và dế mèn

Đêm Hội An
Tiếng mọt thở trong từng thớ gỗ
Tựa nốt nhạc dôi khua đêm luênh loang
Cô gái da trắng bước lặng thinh
qua Chùa Cầu mốc thếch
Sông thu khẽ mỉm cười ban từng cơn gió nhỏ
Lữ khách mai về mang theo hạt phù sa
Hội An
Tôi và cái bấc đèn cùng thức
                                    bên dòng trôi

Cỏ và tôi

Cỏ chỉ là cỏ thôi
Không thể nào thay được
Cỏ có cả họ hàng nhà cỏ
Tự bảo nhau khi nào có mặt
Khi nào thơm và khi nào bay xa
Cỏ vẫn là cỏ thôi
Chốn đền đài dẫu tay người chăm bẵm
Tận ngàn lau kia cỏ vẫn sinh sôi
Có thế nói vơ đâu cũng được cỏ
Và nổi tiếng đến nỗi
Trên nấm mộ xưa
                        cỏ vẫn được săm soi

ĐOÀN VĂN MẬT

Đêm tâm sự

Câu thơ anh viết đêm nay
Chắc gì đến được ngày mai với đời
Chắc gì mang lại nguồn vui
Và niềm hạnh phúc cho người anh yêu.

Ngoài kia trăng sáng rất nhiều
Ngoài kia gió cuốn bao nhiêu lá vàng
Ngoài kia là khoảng thời gian
Nở sinh tìm đến phai tàn dần đi.

Những mong trên bước em về
Thơ như là ngọn đèn khuya soi đường
Mà qua lối gió, đêm sương
Mà qua cái lối vô thường chông gai.

Câu thơ anh viết đêm nay
Ước gì đến được ngày mai với người.

VĂN LỢI

Ngẫm

Trời đang nắng, chợt mưa rào
Và em, mưa nắng lắng vào trong anh.

Cây tàn đổi lá mà xanh
Anh không đổi được gian truân, để nhàn!

Ơi trời, cái nợ thế gian
Mắc rồi lại trả, trả, mang nợ vào.

Trời đang nắng, chợt mưa rào
Như đem cái nóng đổ vào trong anh
                                                               Tháng 5-2006

NHẤT LÂM

Huế và huyền thoại


Cầu gang tay theo nhau không kịp
em quay về hoá đá vọng phu
gái trèo cau tóc dài ở lỗ
huyền thoại sao da diết lời ru

Mưa Huế cũng tầng nấc cung bậc
mẹ ru tôi cho tới bạc đầu
mưa trăm năm không đầy biển mặn
nắng một ngày trơ đáy sông sâu

Núi huyền hoặc trên tròn dưới méo
em đam mê đẹp tận đến giờ
người con gái quên thùng gánh nước
đi dưới trăng đội nón bài thơ.

NGUYỄN SÔNG BỒ

Ở quê

Bỏ quên bụi bặm phố phường
ta về, cây cảnh ruộng vườn mà vui
xóm giềng cô bác tới lui
chua-cay-mặn-đắng-ngọt-bùi-xẻ-chia...

Đói ăn, khát uống nọ kia
giúp người cơ nhỡ nửa khuya, sẵn lòng
kê đơn, bốc thuốc, ngoài trong
học đòi Tuệ Tĩnh, Lãn Ông... thuở nào!

Không không - có có - chẳng sao
ruộng vườn cây cảnh vẫy chào sớm trưa
lòng yên, thân nhẹ mà ưa
quanh năm uống nắng chan mưa thành người

Sầu thì nhậu, thích thì chơi
hứng thì viết, vẽ những lời cỏ cây
Một mai, ta vắng nơi nầy
Vẫn còn cái bóng tháng ngày lãng du...!

HƯỚNG DƯƠNG

Đêm Hoàng Cung

Em một mình lạc vào Đêm Hoàng Cung
Cúi đầu bước đi trong hai hàng đuốc sáng
Em rực rỡ giữa điện đài nguy nga, hoành tráng
Mọi ánh mắt xô dồn theo từng gót chân.

Bao cung tần, mỹ nữ, hầu quân
Đon đả mời chào, khom mình kính lễ
Đêm vũ hội chập chờn trong nến lệ
Ao xiêm bay, Hoa, pháo nở dại cuồng.

Ngơ ngác em tìm bóng dáng quân vương
Không anh
Rượu dâng nồng men đắng.

Em chợt hiểu những cung phi trong tiêu phòng giá lạnh
Ôm trái tim hoang phế đến trọn đời.
Nước mắt gửi vào ướt đẫm điệu Ai
Nhuộm chiều Huế tím một màu thương nhớ.

Em nghe
Hình như trong tiếng ca não nề, lời ai vọng về rất khẽ:
Xin đánh đổi lụa là
Để có một lần yêu.
                                   
3.6.2006

(nguồn: TCSH số 209 - 07 - 2006)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc