Thơ Sông Hương 6-2007

16:23 16/10/2008
Thạch Quỳ - Nguyên Quân - Đông Hà - Kiều Trung Phương - Nguyên Hào - Lê Quốc Hán - Đinh Thu - Hoàng Thị Thiều Anh - Nguyễn Phước Loan

THẠCH QUỲ

Nước

Biển không kham nổi nước
Nước lên trời
Bốc hơi
Trời không kham nổi nước
Nước hoá mù
Mưa rơi
Nước trở về với đất
Đất không kham nổi nước
Nước vào sông, suối
Trôi…
Nước ba lần hoá kiếp
Vẫn trong cuộc luân hồi
Người mấy lần hoá kiếp
Cho nên một kiếp người!

Chợ xuân

Hoa nở đầy phố, chợ
Bất chấp cả bốn mùa
Thương bốn cô Tố nữ
Vẫn tứ bình tranh xưa…
12 – 2006

NGUYÊN QUÂN

Thao thức trên tầng chuông gió
                                                                          Tặng N.S.N.A.H.Dung

Thành phố thức dậy lúc 0 giờ
cơn gió phương Đông thổi vào rất nhẹ
lóng lánh tiếng chuông
trên dãy hành lang trắng

Ngây – ta nói với chiếc kim đồng hồ
nhọc nhằn len qua hàng chữ số
dưới ngã tư đường chồng chéo vệt đèn pha
thao thức khuôn mặt nhuốm đầy sương phố

Sớm mai nầy
ta tạ ơn em
tia mắt trốn tìm sau những vòng hội tụ
môi ướp thơm bụi nắng Sài Gòn
những cốc bia sủi tăm màu mật ngọt

Và sẽ phải tạ ơn em
nếu sớm mai những ngón tay hồng
đóng một khung vuông lên dòng người ồn ã
có chân dung trầm tư cô độc
kẻ tha phương.
           

ĐÔNG HÀ

Những lá thư tình

Những lá thư tình như những nhát dao
chuôi dao đã tuột về quá khứ
nhiều khi trong cơn mê ngủ
tôi bàng hoàng

Những thư tình viết từ thuở hồng hoang
có yêu thương cuồng điên thời trẻ tuổi
(yêu như thể không yêu là chết mất
chẳng hiểu sao lại sống dậy trong lòng)

Những lá thư tình như những nhát dao
chuôi dao đã quay về quá khứ
cầm sao không chảy máu bây giờ???

KIỀU TRUNG PHƯƠNG

Thiếu & thừa

Một con mắt
đủ
     nhìn đời
Hai con mắt
thiếu
         người…
Thừa ta!

Bão từ

Ka-tri-na đến Ri-ta
Bão từ
            từ bão hoá ra
                                  bão lòng
Từ thiên địa
                     hoá riêng, chung
Ta đi từ đến
                     vô cùng
                                   từ đâu?...

NGUYÊN HÀO

Len giữa mùa màng

Bâng khuâng
                   giữa lúa thì con gái
Gánh phơi mao trắng xoá
                                 những ngày…
Em
    xuân xanh
                 gót trần qua ngõ
Thơm dấu hình hài mùa lúa trổ
                                          ngất ngây

Bâng khuâng
                   lúa dậy thì con gái
Em gánh tóc thề
                         ngược giữa mùa yêu
Bờ đê, tôi
              một chiều hoang hoải gió
Hoàng hôn độc bình
                        cắm nỗi nhớ
                                         vào khuya…

LÊ QUỐC HÁN

Những bước chân

giữa khuya từ thế giới bên kia những bước chân trở về rất êm và rất nhẹ tiếng bước chân của Mẹ tôi chưa nhầm lẫn bao giờ
Người thắp đèn khâu nốt những giấc mơ rồi xuống nhà nhóm bếp tiếng lửa nổ lép bép làm mắt Người sáng lên
tôi giật mình mở mắt một chén trà đặt bên còn ấm nóng
đêm đêm, khi chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng tôi liền thức dậy để đón những bước chân rất nhẹ rất êm của Người.
                                                                      một năm Mẹ đi xa
(27 tháng Chín Bính Tuất)

ĐINH THU

Tiễn
“Kiếp sau có khi tới sớm hơn ngày mai”

Sống nghĩa là đối diện cùng cái Chết
Lời dạy khắc vào đá chép vào kinh
Kết thúc kiếp này bắt đầu kiếp khác
Hiện hữu không riêng một cõi nhân sinh

Hết hữu hạn sẽ trở thành vô hạn
Nghĩa lý chi những giấc mộng không thành
Trả cát bụi nằm yên cùng vạn vật
Nương khói hương bay cao vút trời xanh

Miền quên lãng chính là miền vĩnh cửu
Người trần nào dám đụng đến cõi thiêng
Đừng phảng phất mà lắt lay sầu lụy
Ở trên kia mới thế giới người hiền

Đi ngày mưa nghe đất trời khóc tiễn
Ngày trời dim bè bạn tiếc thương đưa
Ngày nắng đẹp hiểu đời cần an ủi
Để ngày sau còn người kể: Ngày xưa…


HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Độc thoại

Ngoài kia sương não nề rơi
Hay chăng nỗi nhớ qua đời nửa đêm
Người ta xa vắng im lìm
Mình tôi ngồi với bóng chìm thiên thu
Tình sao lặng tựa sương mù
Trăm năm gục giữa ngục tù chiêm bao
Tình ơi!
Tình lặng
Tình gầy
Ngả nghiêng bến đợi chở đầy héo hon.
11-3-07

Đêm

Đêm! Đánh đố cuộc đời
Hư ảo.
Dấu chim di khắc khoải
Nẻo xưa
Mỗi lần qua,
                     ngày xưa quằn quại
Cứu vãn nợ đời
Đêm oằn gánh rong rêu

Ngày trôi nhanh, nhịp thời gian thánh thót
Chim mỏi cánh rồi
Bấu víu
Chờ đêm.
Ngày mong mỏi
Đêm tàn
Canh khuya lạnh
Gõ nhịp trôi hoang tưởng, mơ hồ

Tôi ngồi như tượng đá
Em tựa vào khoảng không
Ngày – Đêm
Thác đổ
Lặng im về vá víu
Tình sâu!
24-4-07

NGUYỄN PHƯỚC LOAN

Tự sự với dòng Hương


Ta đã đi qua những tháng năm
Hôm nay về với Huế
Hít no lồng ngực gió Hương Giang

Thời gian
Em lớn khôn
Còn tình ta nhỏ dại…
Chỉ dòng Hương Giang
Cứ trong xanh mãi
Cứ dịu hiền
Chảy qua
Hạnh phúc – đắng cay
Sống – chết

Úp mặt vào sông
Soi mình trong nước
Ta nhẹ lòng như thuở chưa đi…

(nguồn: TCSH số 220 - 06 - 2007)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân