Thơ Sông Hương 6-2002

08:59 22/08/2008
Vĩnh Nguyên - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Trần Thái - Võ Phước - Đào Trung Việt - Nguyễn Chí Hoan

VĨNH NGUYÊN

Lá thắm

Bao giờ lá thắm về tôi
Để cho bớt đứng bớt ngồi
ngóng trông
Để cho bớt kiếp phiêu bồng
Cháy trong tàn tạ  lửa lòng bợt phơi
Trời ơi lá thắm lửa trời
Gieo vào tôi gieo vào tôi - gieo cầu

Thôi rồi thiêu hết còn đâu
Con thuyền lá thắm neo bầu mắt em
Giật mình như giấc mơ tiên
Trên tay lá thắm còn nguyên tôi cầm!

TRẦN HOÀNG PHỐ

Phất phơ lau trắng ngàn năm
Thăm lăng Gia Long 200 năm ngày vua lên ngôi

Một tàn xuân rụng vai Lăng
Một hàng văn võ lặng câm cụt đầu

Mênh mông ngọn gió công hầu
Đậu trên voi ngựa sân chầu lạnh hoang

Âm thầm mưa nắng mang mang
Hỏi thăm nhật nguyệt trời sang ngang rồi

Tím thời gian tím núi đồi
Giật mình sen nở trên môi vô thường

Ngày xưa mộng mị đế vương
Thuở này gió thoảng ngát hương sen hồ

Sóng đôi mộ táng cơ đồ
Xa xăm núi lặng như mơ mây nằm

Phất phơ lau trắng ngàn năm
Cười trong một tiếng lệ cầm chiêm bao

NGUYỄN TRẦN THÁI

Nhặt chân cây

Hoa về tháng bảy em đi vắng
Mẹ già lúi húi nhặt chân cây
Lỗi hẹn ngâu vàng qua độ chín
Đăm đắm ai ngồi ngóng cuối mây

VÕ PHƯỚC

Đường xa
Kính tặng anh Hoàng Phủ Ngọc Tường
 
Đã mấy mùa ta ngủ chết trong ta
Hoa cỏ dậy thơm tho màu thanh khiết
Ta đây rồi, chân còn mãi đường xa
Em đổ dài bóng mát chở  che ta
Chân cao thấp giữa trời luống tuổi
Chở tình về xanh biếc đến bao la

Là giai nhân tương đắc một tài hoa
Sớm nở tối tàn phù dung một đoá
Ai neo đậu bến đời quen lạ
Bờ ni bờ nớ bao xa

Mấy mươi mùa ta ngủ chết trong ta
Tàn cuộc rượu ngây ngô hình cuội đá
Ngàn cuộc hẹn rụng rơi hồn lã chã
Nơi phong trần khách lạ một đường xa
               
                                               
ĐÀO TRUNG VIỆT
               
Lã Vọng I

Lão trượng phu quắt queo
Dáng ngồi tượng đá
Nơi Đất -  Nước
                        giao nhau

Con cá bơi kiếm tìm
Lưới bọc chì chìm xuống
Lỗ hổng đời rợn ngợp
Lão trượng ngồi
                        buông câu


NGUYỄN CHÍ HOAN

Ý nghĩ

Ý nghĩ
không phải một câu
ở trong đầu
tự nói
không phải
                        một con chim
                                    có cánh
                                                có mỏ
một con thỏ
tai dài
một chiếc xe đạp
một đám mây
Ý nghĩ
ở đầu ngón tay
nhặt một hạt cát
                        trong mắt
nhặt một hạt nước mắt
                                    trong cuống họng
                                                            hun hút
nhặt
một sợi tóc
                        trong mái tóc
một con cá vàng
                        trong giọt nước
một cái nhìn
                        trong khoảng trống không
Ý nghĩ
muôn năm!

Hương khói
một ngôi chùa
                        trong hang núi
trong bóng tối
                        quanh một pho tượng
                                                ám muội
trong bóng tối
                        những đứa bé tìm hơi mẹ
trong bóng tối
                        những đôi tình nhân
                                                qua sông
                                                            từng người một
trong bóng tối
                        ngay trước lúc mặt trời lên
                                                            xanh xanh
trong bóng tối
                        giữa nắng biển mênh mông
                                                            nhắm mắt
Lắng nghe

Năm tháng trên đầu tôi những dây nho mùa xuân
Yï nghĩ toả khói sương như mặt sông sớm mai chiều hôm
Chảy trôi là cuộc đời, người đập vải trên bến nước có một lúc
dừng tay lắng nghe
                                    tiếng vọng của chính mình trở lại sao chậm chạp

Năm tháng dưới chân tôi dòng nước đục lờ hút sâu cuộn xiết
Soi không thấy bóng mình, vị của trong xanh không thể nếm hết
Yï nghĩ ngược dòng tiếng còi tàu vang động hai bờ gà ngừng
gáy chó ngừng sủa một thằng bé bỏ cả sách vở chạy ra
ngóng theo
                        tiếng vọng của chính mình sao mà háo hức

Dường như có ai vừa ghé nhìn tôi từ ngoài cửa sổ
Người hoà quyện cả âm thanh và ánh sáng trong đôi
mắt mỉm cười không hình không bóng
Tôi ngừng giặt vải tôi rời trang sách tôi đón lấy tâm
tư chạy về thảng thốt
                                    tiếng vọng của mình đang ở phía ngoài xa.
31/12/2001
(nguồn: TCSH số 160 - 06 - 2002)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Trần Vũ Long - Trần Tiến Dũng - Vĩnh Khôi - Nguyễn Hoa - Đoàn Mạnh Phương - Tôn Phong - Phạm Dạ Thủy - Phan Huyền Thư

  • Phan Văn Từ - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Tất Hanh - Nguyên Quân - Dương Thu Hằng  

  • THANH THẢO     Kính viếng hương hồn anh Hoàng Đình Thạnh

  • Lâm Thị Mỹ Dạ - Diễm Châu - Nguyễn Thị Thái - Lê Anh Dũng - Lưu Ly - Nguyễn Hữu Quý - Lê Viết Xuân - Duy Từ - Trần Hữu Lục - Phan Văn Chương - Lâm Bằng

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Trần Hạ Tháp - Huỳnh Thúy Kiều - Lê Ngã Lễ

  • Trương Vĩnh Tuấn - Bùi Minh Quốc - Lê Lâm Ứng - Nguyễn Quang Hà - Châu Nho

  • Lê Thu Thuỳ - Nguyễn Thị Khánh Minh - Vũ Thị Kim Liên - Trần Kim Hoa - Văn Đắc - Văn Công Hùng - Đức Sơn - Huỳnh Đường

  • Bùi Quang Thanh - Nguyễn Thụy Kha - Nguyễn Ngọc Hưng - Vũ Huy Long - Nguyễn Hàn Chung - Mai Ngọc Thanh - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Thị Thục Trang

  • Sinh năm 1955 tại Phú cát, Bình ĐịnhTiến sĩ khoa học, Phó chủ nhiệm khoa Ngữ văn, Đại học Khoa học Huế.Hội viên Hội Nhà văn Việt NamĐã được nhiều giải thưởng văn học ở địa phương và Trung ương.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh nhân chuyến đi Trung Quốc vừa qua.

  • HOÀNG CÁT…Ta chẳng tham giành chi nữa hếtChỉ mong sao thân kiếp con ngườiỞ đâu đâu, và ai ai cũng đượcSống như ta đã được sống trên đời.

  • Tên thật: Trần Vương ThuấnSinh năm 1983 tại thị xã Phan Rang, Ninh ThuậnGiải Ba cuộc thi thơ 2001 - 2003 của Tạp chí Sông Hương

  • Tên thật: Trần Văn MườiSinh ngày 9.9.1982 tại Đông Yên, Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ AnTốt nghiệp Đại học sư phạm Huế (Khoa ngữ văn)Đã có thơ, truyện đăng trên nhiều báo chí Trung ương và địa phương với các bút danh: Đinh Hạ, Minh Châu Trần, Trần Đông Yên Phương.Giải khuyến khích cuộc thi thơ lục bát của Báo Tuổi trẻ 2003.

  • Ditimloigiaicuocdoi là nickname của Bụi Trần đang “bế tắc chưa tìm lối thoát cho bệnh tật và đã sống như một phế phẩm suốt 5 năm tròn”. Thơ, hẳn là niềm ân sủng duy nhất có thể cứu rỗi tâm hồn của người bạn nhỏ đáng thương này dẫu Bụi Trần đang muốn khám phá nhiều thể loại khác nữa. Chúng tôi đọc được ở thơ Bụi Trần lời tri âm trong bản nhạc vút lên từ địa ngục của một nhạc sĩ quá cố. Nhưng ước vọng thoát khỏi niềm đau mang bản chất định nghiệp tại mỗi người là không lẫn lộn... TCSH

  • Điều bình thường lạ lẫm

  • Được nhìn lại Huế

  • Lê Vi Thủy - Thái Hải - Phạm Nguyên Tường - Lê Huy Hạnh - Nhất Lâm - Nguyễn Hoa