Thơ Sông Hương 5-2006

15:48 01/12/2008
Nguyễn Thuý Quỳnh - Bùi Minh Quốc - Nhất Lâm - Trần Vĩnh Liên - Hoàng Thanh Thụy - Ngân Vịnh - Huỳnh Đường - Quang Dục - Huy Tập - Trần Khoát - Trần Trọng Nghiêm


NGUYỄN THUÝ QUỲNH

Dựng nhà

Trông trời trông đất trông người trông ta
Dựng một cái nhà trổ ra năm cửa

Cửa quay hướng núi
bốn mùa tốt tươi
theo đời trôi dài cùng mây khói
có lúc về bên núi ta ngồi

Cửa trông ra biển
rười rượi gió lành
lỡ có ngày ta lấm láp
biển sẽ gột dùm cho tới trong xanh

Cửa mở sang láng giềng
ta mang hết thiện chân ra đổi
mong nhận về đôi kẻ tri âm
khi tối đèn tắt lửa

Cửa vọng ông bà
nơi ta bước vào cúi đầu, bước ra dài rộng
gập ghềnh đường xa, quanh co lối hẹp
những chân nhang dõi theo, nhắc lối thơm về

Cửa trổ lên trời
mai ngày
không nợ nần chi nữa
thuận đường mà rong chơi.

Lời ru đàn vịt ngoài đồng

À ơi, ngủ đi nào
khuya lắm rồi
ơi những chú vịt bơ vơ trên đồng
hãy quây thành vòng tròn,
ủ nhau qua lạnh lẽo đêm nay
qua giông gió ngày mai
qua dằng dặc mùa đông lạnh giá
qua...

những vịt con tròn xoe mắt trẻ
hỏi vịt cha, vịt mẹ
bao nhiêu ngàn năm rồi xa bầu trời
theo về làm bạn với người
làm bạn với cầu ao, bè muống
sao bỗng dưng thành vô gia cư?
vịt mẹ vịt cha nghển cổ hỏi nhau
Ngửa mặt hỏi trời
hỏi vào làng
cạc cạc?

À ơi,
xin đừng hỏi nữa
ngủ đi đồng khuya buốt giá rồi
mùa đông còn dài lắm
mùa xuân chắc gì đã ấm hơn!

À ơi
ta ru mà không nhắm mắt
triệu cặp mắt tròn kinh hãi xoáy vào đêm.
Tháng 11/2005

BÙI MINH QUỐC

Khoảnh khắc Mỹ Sơn

Nhớ Kazích
Tặng INRASARA

Những viên gạch nghìn năm không rêu phong
im lìm lưu bí mật của niềm vui tự mình giao kết
im lìm tạo tác
đẹp u trầm cổ tháp chọi thiên thu
im lìm thấm ngẫm
sầu lên sương phế tích các vương triều

Bao con người mê muội rã lìa nhau
lốc nhốc kiếm tìm lốc nhốc chen nhau
máy ảnh siêu nhạy
ca-mê-ra siêu nhạy
thi nhau chớp
chớp
làm sao chớp được
bí quyết của những viên gạch tự mình giao kết
vượt thiên thu

Kìa trên vòm cổ tháp
nheo cười đôi mắt gạch
nhìn con người mê muội rã lìa nhau.
Mỹ Sơn 21/3/2005

NHẤT LÂM

Chân trời
     
               
Gửi anh Dương Trần

Người về bên kia bờ phá
Sóng rẽ con đò chiều xưa
Làng biển chân trời
viền nắng
Mây trôi nò sáo đong đưa

Nhớ biển tìm về muối mặn
Thương Làng đơn chiếc
bóng dương
Một đời dặm dài con sóng
Em về cát níu cố hương

Gửi làng hồn cha tình mẹ
Dài thêm năm tháng
phận người
Chuyến đò chở đời qua phá
Một đời bao chuyến làng ơi!

Mai đây trời núi mây biển
Khát vọng mù tăm con đò
Bầu trời vẫn xanh và gió
Ước ta đôi cánh tự do...
                          Quảng Ngạn 3/2006

Trôi

Người sống TRÔI ngày tháng
Xanh cuộc tình trăm năm
Dấn thân cơn cuồng lửa
Cuộc chơi rút ruột tằm

Đò vơi đầy không bến
Đời neo đậu lang thang
Đêm trăng buồn lạc xứ
Cung đàn thả Hương Giang

Thuyền nào trôi không bến
Trăng sông Vỹ loã trần
Thi nhân tình khô rượu
TRÔI theo mùa ái ân.

TRẦN VĨNH LIÊN

Em đi tìm anh trong Rock

Em đi tìm anh trong Rock
Nghĩ rằng nó sẽ mang cho em sức mạnh
Nhưng anh không trốn tìm ở đó
Bởi vết thương làm đau em quá dịu dàng

Em đi tìm anh giữa gương mặt bao người
Nhưng anh của em ơi, chẳng bao giờ có anh ở đó
Bởi duy nhất anh thôi, chẳng nào ai hiển hiện
Trong tim em nhưng tia nắng mặt trời

Em đi tìm anh trong giông tố cuộc đời
Trong những ngày trái tim em ảm đạm
Ngày tối đen những đêm dài đêm trắng
Em rỗng không những màu sắc không màu

Em vẫn đi tìm anh, vẫn mải miết đi tìm
Vẫn tin rằng Rock sẽ mang đến cho em sức mạnh
Mặt trời đi ngủ ư? Bầu trời đêm giá lạnh?
Nơi không trăng- nơi ánh sáng vô cùng.

HOÀNG THANH THỤY

Gửi người nhặt mảnh chai
Kính tặng nhà thơ Nguyễn Quân

Ông
Vì thương đời cúi nhặt  những mảnh chai
Và lo cho những hòn đá...
Ông đã bao lần đứt chân, vấp ngã
Liêu xiêu trong đời?

Nhưng làm sao ông ơi
Hòn đá mảnh chai trên đường đâu phải ít
Dưới thảm cỏ xanh kia
Trên mặt nhựa phẳng lì, thẳng tắp...

Đường còn dài
Tuổi ông bóng xế
Lòng tôi cơn gió heo may.
                                                1/2006

NGÂN VỊNH

Cất lên một tiếng

Còn cách xa mùa xuân cơn mưa cỏ non
đêm nắm chặt bàn tay thượng đế
mắt dán vào ngã ba đồng bể
tôi thèm một nụ cười với tôi

Cất lên một tiếng
bên này trăng mọc- bên kia sương rơi
giữa chốc lát và mãi mãi
một năm đi qua
một chiều rơi vãi
gặp lái ngón chân mệt mỏi người xưa

Giời ạ nỗi buồn dây dưa
tâng bốc không thành câu hát
tôi ngồi với tiếng khóc
tưởng tượng những hình dong lần lượt bỏ mình.
   10/9/2005

HUỲNH ĐƯỜNG

Viết lúc hừng đông

những nạ dòng
quần cộc áo phông
những gã đàn ông trần trùng trục
những cô gái ồn ào khoe vòng một
và có lẽ
chỉ một người điên cà vạt com lê

những con đường chật chội các loại xe
những vườn hoa
ngộn người nhộn nhạo
chỉ mái cổ là rêu phong khờ khạo
bên toà tháp cao mải  khoe mắt đêm

những người già đi ngược thời gian
những trẻ đánh giày
ngác ngơ hè phố
những gánh hàng rong túa vào ngõ nhỏ
sót tiếng rao đêm mỏi mệt khê nồng

phố thị
đời thường hối hả đục trong
lạc một tiếng gà với lên cao rộng
ta và em
nhỏ nhoi nhịp sống
sao thảng thốt
hừng đông
                           Hè 2005

QUANG DỤC

Bàu Sen

Một nhánh sông nằm lại ở đây?
Bàu Sen từ thuở nào ai biết?

Một ngày, trời xanh như mặt nước.
Bát, đĩa... nổi lên
Nổi lên bập bềnh xôn xao sóng nước
Đã nghìn năm, vẫn muốn níu cao xanh mà hỏi
Đâu rồi xóm mạc bình yên?

Những chiều lứa đôi dạo bước
Lá Sen tơ gói những nỗi yêu thầm
Bao người qua, mấy người tự biết
Cây si buồn, miếu cũ trầm ngâm.

Bàu Sen. Có phải những vong linh đã khuất
Gửi về đây hương sắc thuở cha ông?
Có phải nơi đây một làng xưa đã mất
Có phải nơi này...
Nên Sen mãi đơm bông?
                 Thị trấn Thái Hoà, Thu 2005

HUY TẬP

Khoảnh khắc một vòng run rẩy

Sáng nay
Cháu tôi tập nói tập đi
Cả nhà hoan hô
Nhịp nhịp run rẩy
Ông đỡ cháu dậy
Sau mỗi lần chập chững bước chân con
Đời người biết đi từ những run rẩy
Bước vào khát khao trời đất thiên đường
Chiều nay
Tấm lưng còng mẹ tôi
Chăn trở đi tìm cây gậy trúc
Bàn tay già rung lên thời gian
Lần hồi bàn chân
Từng bước chân run run chập chững
Sau trăm năm cuộc đời
Thanh xuân và hạn úng
Mẹ tôi trở dậy
Lưng còng cây gậy
Tôi miên man mênh mông run rẩy
Yên lặng bước theo
Rưng rưng năm tháng phập phồng
Tôi vội vàng nắm tay mẹ mà đi
Tôi tập đi cho mẹ
Hay mẹ tập đi cho tôi!
Câu hỏi nghe đau chực khóc thôi
Xin đừng khóc!
A, thế này ngày ạ
Suốt cuộc đời tập đi
Là khoảnh khắc một vòng run rẩy
Nam Định, 23/2/2006

TRẦN KHOÁT

Hàng xóm

Gửi K.L

Hàng xóm nhà kia tối lửa tắt đèn
Thì biết lòng mình những ai có mặt
Những vai diễn tấn trò đời ăn khách
Nơi tối đèn, đời thực đã gạch tên

Aïm ảnh lòng nhau, có người vợ hiền
Tĩnh thậm bạc của anh chồng xa xứ
Vốn liếng của nàng cho cả đời hạnh phúc
Tiêu xong rồi, người ấy bỏ ra đi

Thân phận người này trong lá số người kia
Thuyền đã đóng, buồm đã căng, ngày đã muộn (!)
Trái tim nói nước đôi, những lời trừu tượng
Có đời thường, thiện ác ở bên trong

Ráo mực tác thành, tình cũng buông xuôi
Mua con dấu: -độc thân, chưa vợ (!)
Đốm nhỏ sinh linh chia buồn với mẹ
Mẹ chia cái phần không đáng giá trong con

Mười lăm năm bạc phận những nàng Kiều
Người vì cha, người vì con bươn chải
Trông đôi mắt bình yên khả ái
Đời lấy đi, để lại không nhiều

Hai mẹ con- thay vì hai nốt nhạc
Vắng bè trầm khoảng trống cứ vang lên.
Cống Vị, Hà Nội, 7-9-2005

Thư gửi Hàn Thị

Tặng T.T.Đ

Từ Huế trở về chưa định thần
Nửa còn ở lại với sông Hương
Nửa phi nước đại vào Cung cấm
Sa giá... xa rồi, không gặp vua.

Sông Hương, ta thả thuyền thơ
Hàn Thị*... gặp người trong mộng
Huế thơ trong lời áo tím
Cáo lỗi Cấm thành ta đi tìm em

Mướn tấm hoàng bào, ước lộc vua ban
Đỡ tốn mồ hôi thăng hoa thân phận
Bóng dáng cuộc đời thoáng trong vai kịch
Thần dân cũng chiều, huyễn tưởng vua ra

Trút áo bào, trả tất phồn hoa
Không tơ tưởng những gì ta không có
Xin, chỉ một kinh thành phi vật thể
Yểm hồn vua yêu nước ấm vua- tôi

Vua băng hà, thái tử nối ngôi
Việc của ta là tìm Hàn Thị
Tâm thi này viết lên lá đỏ
Thả vào cung thành Huế... ta chờ.
Kỷ niệm thăm Huế
15-19/3/06

--------------------------
* Hàn Thị là một cung nữ đời Đường (TQ), viết bài thơ lên chiếc lá đỏ thả vào con ngòi từ cung vua chảy ra. Vu Hựu đi chơi bắt được chiếc lá, về viết hai câu thơ lên chiếc lá đỏ khác thả ở thượng nguồn cho chảy vào cung. Hàn Thị bắt được, về sau đến khi được phóng thích, hai người lấy được nhau.

TRẦN TRỌNG NGHIÊM

Tìm bạn

Bạn giờ nằm ở nơi đâu
Tôi tìm bạn giữa rừng sâu bạt ngàn
Hồn đang trong cõi mang mang
Hay phiêu diêu chốn trần gian... Nghẹn ngào!

Chỗ này có phải chiến hào
Đâu khe suối trắng năm nào mình qua
Bước chân đan chéo rừng già
Chắc hồn bạn lẫn cỏ hoa đang chờ

Khói nhang quyện nỗi ngẩn ngơ
Nhớ thời lửa đạn bây giờ còn đau
Bạn nằm đây hay nằm đâu
Đoạn này năm ấy vùi sâu một người?

Linh thiêng ứng báo cho tôi
Lại ôm nhau giữa rừng rồi... Ta đi
Bới đào chạm mấy viên bi
Đứt lòng... xương bạn đen vì khói bom!

(nguồn: TCSH số 207 - 05 - 2006)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc