NGÔ ĐỨC TIẾN Kỷ niệm mái trường (Kính tặng Trường Phan Đăng Lưu - Yên Thành) Tôi vẫn thường có chút tự hào riêng Là lớp đầu học trò trường huyện Ai đếm được ngàn vạn lá dâu nuôi con tằm khôn lớn Để chăng tơ suốt cả đời người. Nghĩ về trường thương nhớ lắm trường ơi Nhớ ngọn đèn khuya sáng qua nhiều thế hệ Nhớ đôi mắt thầy in hình bao lớp trẻ Nhớ mái tranh gầy ngọt ngọn gió nồm nam Tôi nhớ những ngày đất nước gian nan Bom đạn giặc dội lên vùng thương nhớ ấy Chúng tôi đi chân lún trên phù sa sông Tiền, sông Hậu Mà tấm lòng dào dạt nước sông Dinh Tôi nhớ thầy Bài, Thầy Báo, thầy Anh... Nhớ bạn bè tôi Huệ, Châu, Đăng, Tợi... Mấy chục năm qua thêm bao bầu bạn mới Những học trò trường huyện thân thương Nghĩ về trường về khoảng sáng thiêng liêng Về sự vĩnh hằng, về những gì đang sôi động Và kỷ niệm như từng đợt sóng Vỗ vào đời những âm hưởng thân yêu PHAN VĂN TỪ Đồng chiêm Vẫn cây gụ nương Mây Vẫn cây sanh vệ Cụp Vẫn Đồng Cồn Đồng Thành Vẫn tôi chân bùn đất Bươn bả giữa đồng chiêm Vẫn bông lúa thân quen Vàng ươm trong chiều nhạt Vẫn đồng làng thân thuộc Sao tôi nhớ đồng chiêm Tuổi thơ tôi lớn lên Trong hao gầy đời mẹ Những chiều vàng ngõ nhỏ Cõng em ngóng mẹ về Vẫn chỉ dăm con cua Lao xao trong đáy sảo Con nép vào vạt áo Váy nâu mẹ lấm bùn Bây giờ mẹ không còn Đời con bao mới lạ Đồng chiêm thì vẫn thế Như mãi còn dáng mẹ Trong màu vàng đồng ta Cây gụ toả bóng che Tình yêu xưa của mẹ Ngã thân làm ván cửa Soi bóng vào đời sau Bây giờ khác ngày qua Mai sau khác bây giờ Mai sau rồi chẳng biết Ao nâu mẹ lấm bùn Chẳng biết ở thời con Còn cởi trần cuốc đất Riêng màu vàng mùa gặt Mãi tràn đầy ước mơ Như những ngày tuổi thơ Cõng em ngóng mẹ về Nắng chiều vàng ngõ nhỏ HUY HUYỀN Riêng mình ta say Không bạn đến chơi chiều thu này Riêng mình rót chén, riêng mình say Ta nhấp từng ngụm từng ngụm một Cho vị đời cay thấm gan ruột Trăm nỗi buồn đau năm tháng qua Thấp thoáng trước mặt hay lùi xa Dẫu nguôi ngoai hay còn nhức nhối Rượu chảy vào cũng thành sương khói. Ngẫm xem ngày vui được bao nhiêu Cái khôn chẳng có, dại thì nhiều Rút cục thời gian đổi màu tóc Bệnh tật tuổi già đổi hình vóc Đảo điên thế sự tít vòng xoay Muôn nỗi tình đời lắm quắt quay Bạn cũ ai còn, ai đã mất Lưng ai còn thẳng, ai sát đất? Xem ra hoài vọng cũng bằng không Thà ôm trăng vàng trên mặt sông Bắt chước người xưa tim chớm cóng Mượn lửa của rượu để hâm nóng Kìa non xa chếnh choáng vầng trăng Chén tỉnh chén say mình ta chăng? VÕ QUÊ Ap-Sa-Ra Ap-sa-ra nụ cười của em Điệu múa tài hoa bay vào đất nước Ngàn sao khuya long lanh mắt biếc Ap-sa-ra đôi bàn tay gọi trăng Ap-sa-ra huyền thoại vĩnh hằng Hồn thánh thiện trắng màu hoa sáng tạo Nguồn rung cảm hiện thân em kỳ ảo Cung đàn ngân âm hưởng thiên thần Khát vọng tình dâng biển sữa thanh xuân Thấm vào đá đá mềm theo vũ khúc Ap-sa-ra sáng trưng miền đâu suất Hương trầm thơm hồng trái tim thiêng Ap-sa-ra cổ tích uyên nguyên Trường ca về niềm đam mê nghệ thuật Với sức sống diệu kỳ nguyệt nhật Cây không lan ôm thạch nhũ bóng ngời Ap-sa-ra hoá thân cõi người Em tạc vào đêm ngọn nguồn hạnh phúc Em tạc lên ngày ánh dương trước ngực Em tạc vào nhân gian sắc nước hương trời Siem Riep, 20.3.2002 PHẠM DẠ THUỶ Ngôi nhà ấy... Gửi C.Q.T Ngôi nhà ấy với tôi là xa lạ Tôi vẫn tìm thăm khi chợt quay về Con người ấy với tôi là tất cả Của một thời nông nổi hoá u mê Trái tim mùa thu đập nhịp mùa xuân Đôi mắt cũ dõi về phương trời cũ Thấy gì không giữa nghìn trùng quá khứ Thấy gì không trong nắng Huế đang vàng? Trước mặt tôi đầy đặn một nỗi buồn Tình yêu ấy thời gian bào mòn nhẵn Chút hương xưa còn đọng trong linh cảm Còn thơm hoài một góc đời riêng Trước mặt tôi một cuộc sống bình yên Có thể gọi đấy là hạnh phúc Nửa của người - một tình yêu rất thực Nửa của tôi - tình chồng vợ đằm sâu Thôi lặng im đừng nói gì riêng nhau Thời yêu ấy đã qua rồi - vĩnh viễn! Tôi gói nắng sông Hương đem về phố biển Để chiều mưa còn ấm sắc Huế vàng. 3-2002 NGÔ ĐỨC KIÊN Một đời quan họ tôi tìm Người về quan họ hội Lim Tình bằng tôi nhắn còn duyên hỡi người Tựa mạn thuyền ánh sông trôi Tựa vào mắt biếc một thời lênh đênh Tựa vào câu hát trúc xinh Người xinh sợi chỉ cũng tình người ơi Thế rồi câu hát lí lơi Thế rồi vin giậu mùng tơi tôi về Tôi về ấy mấy gốc đa Một bầy chim kít lội ra tang tình Tôi về lối nọ trúc xinh Người xinh, người có chung tình với tôi Thế rồi bèo dạt mây trôi Thế rồi tôi với mồng tơi thẳm buồn... MAI PHƯƠNG Đỗ quyên Hoa này rụng thì hoa kia bừng nở Đỗ quyên tím ngắt trước hiên nhà Ôi sắc tím làm tim ta tím lại Nhớ một người áo tím thuở chưa xa. Kỷ niệm về Huế 2002
|
Tải mã QRCode
Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY