Thơ Sông Hương 4-2002

17:11 15/08/2008
Nguyễn Thị Anh Đào - Nguyễn Thị Tố Nga - Lê Mai


NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

Lặng thầm năm tháng

Tâm niệm một đời
Cha tôi ngồi lặng yên bên điếu thuốc sắp tàn
Bỏ mặc thời gian với bánh xe quay ngược dốc
Ngày đến muộn màng

Đêm bên tách càfê
Tôi chống tay nấc lên từng giai điệu
Những vần vũ của thiên nhiên
Đóng kín mọi ngã về,

Mẹ tôi đánh mất tuổi hai mươi trong chiến tranh
Để chống chếnh một đời con gái
Rau héo cuối mùa rao mãi chẳng ai mua.

Thời gian đuổi cha tôi trượt những ngã dốc dài
Chẳng phải tốn nước mắt khóc cho ngày đến muộn
Cuộc sống đổi màu từ trong chân tóc
Đêm muộn màng đêm
Huế những ngày cha ốm, 3/2002

Hoa thạch thảo

Tạ lỗi cùng em
Hai mươi ngọn nến hồng cho tuổi mới
Ta dại khờ hôn lên đôi mắt ướt
Nỗi nhớ vụng về suốt dọc tuổi thơ ngây.

Chẳng có hoa hồng trong sinh nhật tuổi đôi mươi
Ao vọng như khói sương một loài hoa thạch thảo
Mùa thu nào tóc ngắn
Vò võ cô đơn trong căn gác trọ buồn?

Em
Loài hoa chỉ nở một lần trong thương nhớ
Không kịp khoe hương trước muôn triệu đoá hồng
Thầm lặng với những khát khao không thành tiếng khóc
Ta tạ lỗi với một người
Thương nhớ đến ngàn năm
Huế 3/2002


NGUYỄN THỊ TỐ NGA

Mùa xuân sao có cơn giông

Mùa xuân sao có cơn giông
Bão lòng mạnh lắm anh không biết gì
Trời xanh, xanh bước người đi
Cỏ xanh có nói những gì cùng xuân
Tình yêu ở tuổi tứ tuần
Mưa chiều đã ngớt ba lần vẫn mưa
Lộc xanh anh đã hái chưa
Em đem về muối với dưa ướt hành
Tình yêu sao cứ chòng chành
Hoa tầm xuân nở mong manh cuối trời
Vị ngọt em giấu biển khơi
Bao nhiêu cay đắng lên trời tìm xuân
Thanh Lương, Xuân 2002

 


LÊ MAI

Chuyện trong đời

Không hẹn hò đâu
Tôi vẫn tới
Chầm chậm đi ngang
Chờ gặp bất ngờ
Nhưng lần nữa
Ao tưởng mình phản bội
Không ai bắt gặp ai
Hờ hững dòng người...
Niềm sĩ diện không cho quay trở lại
Hờn giận thì thầm: Vô duyên thì thôi!

Cách nửa vòng địa cầu
Nghe một lời điện gọi:
"Anh đã trông em
trông em
không hiểu vì sao anh nghĩ là em sẽ tới..."
Trái tim đôi khi không lời

Như thế rồi
Qua đi, rất vội
Chuyện vẫn xảy ra trong cuộc đời.

Người điên

Thấp thỏm ngó chừng người điên đi
Giữa dòng xuôi ngược phố phù hoa
Góc ghế công viên chiều thứ bảy
Lặng ngồi thơ thẩn - ánh chiều pha

Râu tóc đỗ dài thênh thang rối
Tâm hồn in khắc dáng hình ai?
Bao kẻ tình nhân từng phản bội
Nỗi gì ông dai dẳng không phai?

Xuân đến xuân đi - hoa tàn, nở
Con đường thay sắc cúc - phượng -
                                                mai...
Lạ lùng vô thức chăng mắt đó?
Ngày giờ nhắc lặp đến không sai

Có thể một mai... tôi cũng điên
Thất vọng nhân gian - mỏi đuốc tìm
Chặn bước bao người nhàn du hỏi:
- Người hiểu được gì không
                                          trái tim??


(nguồn: TCSH số 158 - 04 - 2002)
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng