Thơ Sông Hương 4-2002

17:11 15/08/2008
Nguyễn Thị Anh Đào - Nguyễn Thị Tố Nga - Lê Mai


NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

Lặng thầm năm tháng

Tâm niệm một đời
Cha tôi ngồi lặng yên bên điếu thuốc sắp tàn
Bỏ mặc thời gian với bánh xe quay ngược dốc
Ngày đến muộn màng

Đêm bên tách càfê
Tôi chống tay nấc lên từng giai điệu
Những vần vũ của thiên nhiên
Đóng kín mọi ngã về,

Mẹ tôi đánh mất tuổi hai mươi trong chiến tranh
Để chống chếnh một đời con gái
Rau héo cuối mùa rao mãi chẳng ai mua.

Thời gian đuổi cha tôi trượt những ngã dốc dài
Chẳng phải tốn nước mắt khóc cho ngày đến muộn
Cuộc sống đổi màu từ trong chân tóc
Đêm muộn màng đêm
Huế những ngày cha ốm, 3/2002

Hoa thạch thảo

Tạ lỗi cùng em
Hai mươi ngọn nến hồng cho tuổi mới
Ta dại khờ hôn lên đôi mắt ướt
Nỗi nhớ vụng về suốt dọc tuổi thơ ngây.

Chẳng có hoa hồng trong sinh nhật tuổi đôi mươi
Ao vọng như khói sương một loài hoa thạch thảo
Mùa thu nào tóc ngắn
Vò võ cô đơn trong căn gác trọ buồn?

Em
Loài hoa chỉ nở một lần trong thương nhớ
Không kịp khoe hương trước muôn triệu đoá hồng
Thầm lặng với những khát khao không thành tiếng khóc
Ta tạ lỗi với một người
Thương nhớ đến ngàn năm
Huế 3/2002


NGUYỄN THỊ TỐ NGA

Mùa xuân sao có cơn giông

Mùa xuân sao có cơn giông
Bão lòng mạnh lắm anh không biết gì
Trời xanh, xanh bước người đi
Cỏ xanh có nói những gì cùng xuân
Tình yêu ở tuổi tứ tuần
Mưa chiều đã ngớt ba lần vẫn mưa
Lộc xanh anh đã hái chưa
Em đem về muối với dưa ướt hành
Tình yêu sao cứ chòng chành
Hoa tầm xuân nở mong manh cuối trời
Vị ngọt em giấu biển khơi
Bao nhiêu cay đắng lên trời tìm xuân
Thanh Lương, Xuân 2002

 


LÊ MAI

Chuyện trong đời

Không hẹn hò đâu
Tôi vẫn tới
Chầm chậm đi ngang
Chờ gặp bất ngờ
Nhưng lần nữa
Ao tưởng mình phản bội
Không ai bắt gặp ai
Hờ hững dòng người...
Niềm sĩ diện không cho quay trở lại
Hờn giận thì thầm: Vô duyên thì thôi!

Cách nửa vòng địa cầu
Nghe một lời điện gọi:
"Anh đã trông em
trông em
không hiểu vì sao anh nghĩ là em sẽ tới..."
Trái tim đôi khi không lời

Như thế rồi
Qua đi, rất vội
Chuyện vẫn xảy ra trong cuộc đời.

Người điên

Thấp thỏm ngó chừng người điên đi
Giữa dòng xuôi ngược phố phù hoa
Góc ghế công viên chiều thứ bảy
Lặng ngồi thơ thẩn - ánh chiều pha

Râu tóc đỗ dài thênh thang rối
Tâm hồn in khắc dáng hình ai?
Bao kẻ tình nhân từng phản bội
Nỗi gì ông dai dẳng không phai?

Xuân đến xuân đi - hoa tàn, nở
Con đường thay sắc cúc - phượng -
                                                mai...
Lạ lùng vô thức chăng mắt đó?
Ngày giờ nhắc lặp đến không sai

Có thể một mai... tôi cũng điên
Thất vọng nhân gian - mỏi đuốc tìm
Chặn bước bao người nhàn du hỏi:
- Người hiểu được gì không
                                          trái tim??


(nguồn: TCSH số 158 - 04 - 2002)
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo