Thơ Sông Hương 3-2002

11:17 11/08/2008
Hoàng Ngọc Châu - Võ Văn Luyến - Võ Văn Hoa

HOÀNG NGỌC CHÂU

Tặng vật của tình yêu

Chỉ đơn giản như một ánh mây nghiêng
Mà chớp lửa hồn thơ anh dậy sóng
Em hiền dịu vậy mà như biển động
Cuốn hồn anh bay bổng giữa thiên nhiên

Như bảy sắc cầu vồng hiện giữa cơn mưa
Em quyến rũ một làn hương thiếu phụ
Bao phiền lụy đời anh tan thành gió
Để xưa sau khép mở một giao thừa

Ơi ánh mắt hiền như đoá hồng nhung
Mà mãnh liệt tựa hoàng hôn rực lửa
Cho hồn anh chạm thấu bờ thiên cổ
Cùng em đi giữa hạnh phúc thơm nồng

Như chớp bể B'Lao mưa nguồn Phương Bối
Tặng vật em vòng nguyệt quế tình yêu
Như hôm nào ta hôn nhau bối rối
Dưới vầng trăng đắm đuối một sắc chiều

Như chim bách thanh hót giữa vườn xanh
Cho thơ anh bội thu mùa quả
Ơi tình yêu em chứa đầy phép lạ
Anh chiêm bao giữa đời thực bồng bềnh!
B'Lao, 11-2001


VÕ VĂN LUYẾN

Xin em đừng buồn

Anh dối thời gian mê mải sách đèn
Nàng thơ hẹn hồn lén qua song cửa

Anh dối nắng reo cười ngoài ngõ
Lòng đầy mưa sấp mặt chờ mong

Anh dối tiếng chim lồng hẹp ru tình
Gieo vết cứa làm đau trái mộng

Anh dối giấc mơ mòn đêm khát vọng
Xin đừng buồn, anh dối vì... em!

VÕ VĂN HOA

Núi Mai

Vắt kiệt cằn khô ruột đất
Mùa xuân mai nở non cao
Mai nở vàng sông, rực suối
Đại ngàn dát nắng ca dao

Bản nhỏ, em gùi hoa chuối
Anh đến vít cong rượu cần
Thịt rừng nướng thơm đãi khách
Già làng khéo tiếp khách tân

Núi Mai chiều buông sương mỏng
Khách lên chớ vội mau về
Luân vũ bập bùng đêm trắng
Không gian vàng tận ngoài kia

Ơ đây, một thời bão lửa
Già làng kể chuyện mê say
Sông Hãn thượng nguồn "đá dựng"
Xuân như đến sớm nơi này

(nguồn: TCSH số 157 - 03 - 2002)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương