Ảnh: Internet
LÝ HOÀI XUÂN Gió qua vườn mẹ Còn ngọn gió nào nữa chưa qua vườn, mẹ ơi Tháng chạp sương muối rơi xạc xào đêm lá trở nhớ con mẹ không ngủ cái lạnh luồn qua lưng Tháng sáu gió lào nung sém quăn đầu ngọn cỏ mảnh vườn nơi mẹ ở nắng chín vàng đọt cau… Ôi vườn mẹ phía sau vẫn có bao trận bão mà con ở tuyến đầu lại có ngày tạnh ráo! Mẹ ơi mẹ vững tin mai rồi con trở lại cơn bão đã lặng im giữa vườn xanh mẹ hái trước bao loài cỏ dại run sợ bàn tay con và những chú chim non sẽ tha hồ nhẩy nhót và con nghe mẹ hát Với lá vườn ru mưa như thuở vịn nôi đưa… Và con nghe mẹ hát Tuổi thơ con ngày xưa… Với mảnh vườn nắng mưa Đã xanh ngày hái quả. NGUYỄN LOAN Cảm xúc mùa xuân Muốn nói với mùa xuân Tất cả nguồn cảm xúc Như anh nói với em Lời yêu thương thứ nhất Ngỡ như từ ánh mắt Màu tơ non tràn trề Ngỡ bàn tay gieo hạt Hát với người ra đi Vườn mai vàng sắc quê Ánh mặt trời đến ở Ta bỗng gặp lại mình Giữa mỡ màng khoai lúa Trời êm như nỗi nhớ Biển xanh như câu thề Trên con đường ta bước Mùa Xuân đang dậy thì Mơn man gió thơm về Thoảng hương đồng hương đất Có những điều chưa gặp Cũng trở thành thiêng liêng Vì sao anh thương em Mà quên mình sương gió Vì chung một nghĩa tình Em cũng nhiều gian khổ Chẳng còn chi bỡ ngỡ Trước cuộc đời ta yêu Mỗi nhành hoa, ngọn cỏ Cũng vì ta sớm chiều Sẽ cảm hết mọi điều Khi niềm vui đang tới Ta nhận về: tình yêu Mùa xuân không từ chối. TRƯƠNG KIẾN GIANG Người đi đường lặng lẽ Tặng Cương Anh lặng lẽ bước trên hè phố Giữa ồn ào xe cộ ngược xuôi Dưới bàn chân bạc đôi dày vải Âm thanh tan trong nhịp điệu phố phường Bàn chân ơi lặng lẽ đến khiêm nhường Người đi đường áo xanh màu cây cỏ Giá hàng cây biết sau màu lá ấy Vết đạn thù còn đỏ tấy hôm qua Ai hững hờ chẳng dễ nhận ra Cơn sốt rừng ngấm trên da tái Giá họ biết nơi phương trời anh tới Là cánh rừng hồi đồng đội giữ ngày đêm Người đi đường bước nhịp hành quân Chiếc ba lô bập bềnh ngọn sóng Để lại sau lưng nửa đời thường vướng bận Nửa đời kia thanh thản nhịp quân hành Huế 8-1983 XUÂN DIỆU Tiễn biệt Em đi, nắng sớm cũng đi Mắt đen để nỗi thương gì cho anh. Em cười, ánh sáng răng thanh Môi yêu giữ mãi thơm lành trong mơ Em quay đầu lại ba lần, Vẫy tay ba lượt nhỏ dần hình em Khuất rồi, bỗng lớn lao thêm, Mênh mông hình ảnh phả lên đất trời, Núi sông bỗng thiếu một người ; Bỗng như vang vọng từng lời biệt ly - Em đi, nắng sớm cũng đi, Mắt đen để nỗi thương gì cho anh. CHẾ LAN VIÊN Có lỗi với Sô-panh Đến nơi rồi, vẫn không đến được Đến Ba-lan rồi vẫn không đến với Sôpanh Chỉ vì Ba-lan thu ấy vàng đẹp quá Bỏ một nơi nào ư thì cũng không đành Ở đâu có mùa thu, ta ngờ như có Sôpanh ở đó Cần gì phải đến nhà Người mới gặp Sôpanh? Ngỡ như Sôpanh ở giữa hồn ta, có gì mà vội Hôm nay định đi, ngày mai hoãn lại Thế rồi xa. Không đến nơi nghe tiếng nhạc của Người Ngỡ sẽ trở lại thôi. Ai biết trong đời Không lại nữa. Xa Ba-lan từ đó Nhiều lúc ngắm bầu trời, sắc mây tôi ngỡ Dễ sẽ thấy khác rồi nếu đã đến với Sôpanh. NGUYỄN HỚI THỌ Thơ cho mình và bạn Đã đi suốt dãy Trường Sơn Ngoài ba mươi tuổi chứ còn trẻ đâu Ngồi ôn chuyện cũ về nhau Lại xuân nữa bước qua màu lá cây Thời gian, từ tuổi thơ ngây Với tôi là cả tháng ngày lặng im Đến trường, có bạn cùng em Rồi thành chiến sĩ có thêm bao người Nửa đời rồi đấy bạn ơi Mà tôi chẳng khác mấy thời mộng mơ Mẹ cha tần tảo sớm trưa Cơm còn lưng bữa, áo vừa vá vai Thương thì chỉ để thương thôi Biết làm chi đỡ đần người thân yêu Biết em vất vả đã nhiều Mà tôi toàn nói những điều rỗng không Trách mình sao quá vô tâm Thời gian thì cứ âm thầm lướt qua. Mãi giờ tôi mới nhận ra Bạn ơi, tuổi đã quá ba mươi rồi. Thơ là tiếng của lòng tôi Nói về năm tháng, cuộc đời, mẹ cha Nói về đất nước cỏ hoa Bàn tay, hạt thóc, em và buồn vui Con đường , khẩu súng, mưa rơi Tâm tư với cả ngọt bùi đắng cay. Thơ dù viết dẫu chưa hay Đã nghe rung cảm dâng đầy trái tim Cuộc đời đâu có lặng im Tôi và bè bạn đi tìm ý thơ Giao thừa đến tự bao giờ Giật mình pháo nổ bất ngờ trước sân. NGUYỄN HOA Bài thơ đêm biếc Trăng như quả bói sớm chín treo ngang cành trời Bầy ngựa xanh chữ ơi lạc đâu vào đêm biếc? Gió vàng đi thao thức bước thấp cao mái nhà Lá mỏng chạm mặt hồ run rẩy ngàn sao ướt Động trái tim đêm biếc theo về bài thơ xanh… Đêm Hà Nội – 1980 NGUYỄN HỮU QUÝ Ở đây, sang đấy… Ở đây, sang đấy là … em Cái vầng nón sáng hắt lên khoảng trời Cái màu áo thợ, chấm vôi Có xa mấy, cũng như ngồi bên nhau! Thơ anh vụng, chẳng thành câu Tay bay trở nắng, bấy lâu ngó nhìn, Anh không làm được mây im Để che em… bớt một phần chói chang! Giữa mùa gió nóng, đồi hoang Em về, bề bộn “cái làng thợ xây” Vôi nồng, thật dễ mê say Nói chi sắc ngói hây hây, hỡi người! Lên cao thoang thoáng giọng cười Ở đây, sang đấy chẳng mời cũng sang Xôn xang nhà mới thêm tầng Gió thêm ô cửa, thêm gần đấy đây… Bầu trời vành vạnh chim bay Nhịp vui vỗ giữa ánh ngày chứa chan, Máy anh mở những bãi bằng Thương sao em gái trên giàn giáo cao! Mến thân chẳng biết lúc nào Ở đây sang đấy đêm sao thiệt gần! 5-1981 DƯƠNG TOÀN THẮNG Sông, tình yêu và em Khúc hát ru bồng bềnh Mênh mông đồng lúa chín Tôi đi trong hương gió Nghe chiều, dòng sông ru Bất ngờ gặp dòng trong Giữa đôi bờ khép lại Sông xanh màu lúa đồng Sóng trong lòng gợn mãi Sông như chiếc võng đưa Ru vầng trăng thơ bé Sông nhìn lên trời mơ Mây in hình dáng mẹ Đầu sông tôi gặp em Cuối sông làn gió thổi Tà áo em bối rối Ru cho dòng sông xanh Như dòng sông mát lành Giấu bao điều dữ dội, Em mỉm cười, không nói Sông, tình yêu và em Huế 7-1983 (5/2-84) |
Tải mã QRCode
...Bồng bồngBống bốngBông bông...
...Chỉ trong lá con chim sâu làm tổChỉ trong tim tình yêu kết nụ...
...Hãy mở các cửa sổ hồn mìnhCho khúc ca biến tấu dâng dângĐừng nguỵ trang mình là người hạnh phúcĐừng đóng đinh trên thập giá tình yêu...
...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi mà nhìn bàn chân!...
Võ Quê - Tôn Phong - Phạm Thị Quỳnh Phương - Hồ Huy Sơn - Nguyễn Quang Việt - Nguyễn Thị Hợi.
Nguyễn Xuân Hoa - Mai Văn Hoan - Phạm Tấn Hầu - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Thị Hồng Hà - Lãng Hiển Xuân - Đinh Hạ - Nguyễn Hưng Hải - Châu Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Trần Thái - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thị Yến
...Mặc cho đất bận nâu, trời mải bận xanhNgười đi, mòn cả bóngThắp tận cùng thẳm sâu một khát vọng yên bình...
...Đang mùa xuân ha y đã sang hèmà hoa tím rụng đầy mặt nướcchảy về đâu, sông ơi...
...Tôi vừa được sống lạiVì trong suốt cuộc đờiTôi đã sống dùkhông biết mình sống...
...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...
LÊ HOÀNG ANH...Mẹ ơi mẹ qua đau khổ đã nhiều sao luôn có những chùm hoa ổi trắng, lúc nào cũng nhìn con đăm đắm – vẫn tìm con trong lắng đọng tâm hồn...
LTS: Với một tờ báo, chắc hẳn niềm vui mừng trước hết là nhận được những bản thảo chất lượng. Nhưng cũng không vì vậy mà chúng tôi không trân trọng những bài viết chưa đạt tới “tiêu chí” Sông Hương. Giới hạn trong lĩnh vực thơ: Có không ít tác giả hầu như tuần nào, tháng nào cũng gửi từ ba bốn bài trở lên. Đều đặn bao nhiêu năm trời như thế, tính ra số thơ mà chúng tôi nhận được của họ đã có thể đóng thành một “tổng tập”. Những trang chữ viết tay, những trang vi tính quen thuộc đến mòn mắt ấy mỗi lần nhận được là chúng tôi lại hồi hộp đọc, để rồi… áy náy!Dưới đây là những bài gần như khá nhất trong số thơ lai cảo của Sông Hương.
Thạch Quỳ - Nguyên Quân - Đông Hà - Kiều Trung Phương - Nguyên Hào - Lê Quốc Hán - Đinh Thu - Hoàng Thị Thiều Anh - Nguyễn Phước Loan
...nghe thanh âm mà không có tiếng ngườisao khép mắt mà không thể chết được...
Từ Nguyên Tĩnh - Lê Huỳnh Lâm - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hữu Lục - Mai Thìn - Cao Hạnh - Văn Công Hùng - Trần Tuấn - Nguyễn Ngọc Phú - Đức Sơn - Trần Vạn Giã - Trần Cao Sơn - Lê Hữu Khoá - Trần Hoàng Phố - Phạm Thị Anh Nga
Đất nước đã vẹn toàn một mối hơn ba mươi năm, song còn đó những nỗi đau âm ỉ, thấm vào cốt xương của thân nhân các thương binh - liệt sĩ, thấm vào máu thịt của những ai từng kinh qua hoặc không kinh qua chiến tranh mà nay đều được hưởng cuộc sống yên bình. Kỷ niệm 60 năm ngày thương binh liệt sĩ(27/7/1947 – 27/7/2007), Sông Hương xin nghiêng mình trước nỗi đau không hề ngẫu nhiên đã thấm vào thơ ấy… *Nguyễn Gia Nùng - Triệu Nguyên Phong - Trần Đức Đủ - Huỳnh Tuấn Vinh
Vân Long là tạng người thơ không chịu cũ. Nhà thơ luôn ý thức được việc làm mới mình để có thể đồng hành với nền thơ đương đại và nhịp thở nóng hổi của cuộc sống thường nhật.Dù là trữ tình tự sự hay nội cảm ngoại quan, thơ Vân Long luôn để lại những dấu ấn sáng tạo - dấu ấn lao động thơ. Vân Long đã từng có duyên với xứ Huế qua “Đêm sông Hương”, “Vườn Huế”... được tuyển chọn trong Tuyển thơ Sông Hương 20 năm...
khi em là vực sâu im lặng tôi pho tượng đá lắng nghe...
...chim chích bay về đăm đắm mắtnghe phế hưng bông lơn ký ức thành xanhrêu...
Nguyễn Văn Quang - Trần Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Ngã Lễ - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Ngô Thị Hạnh - Nguyễn Thánh Ngã - Xuân Thanh - Phan Văn Chương - Thạch Thảo - Trần Đôn - Nguyễn Nhã Tiên - Đoàn Lam - Tiến Thảo - Đoàn Giao Hưởng