Thơ Sông Hương 12SDB-2022

15:26 17/01/2023


Phan Duy - Huỳnh Gia - Lâm Bằng - Triệu Nguyên Phong - Bảo Cường - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thị Như Ý - Thai Sắc - Hiếu Trai - Khaly Chàm

Ảnh: internet

PHAN DUY

Chiều tháng Chạp

Chiều rưng rưng đôi mắt trổ một nhành mai
em để vuột chút  se thắt lạnh
em để vuột nỗi buồn man mác
phía dòng sông con sóng  khắc khoải bước chân về

Chiều tháng Chạp  còn dài mái tóc
vết phèn xưa chắc nhung nhớ gót người
đã qua rồi tuổi thơ nắng rọi
nhánh mùa xuân hẻo lánh vẫn nghiêng cười

Nếu phố  chao chênh chiều bẽn lẽn
gánh thời gian chầm chậm lên thềm
thì em của xưa còn nhớ
nước xa trôi nước cũng quay về

Nếu gió chướng rung rinh mùa mai rộ
mắt quê hương mòn mỏi đợi chờ
thì em của xưa còn nhớ
chuyến ly hương hóa hẹn buổi sum vầy

Chiều tháng Chạp vẫn rộn ràng tiếng trẻ
diện đồ xuân mẹ sắm khoe cười

 những mảnh chiều lành lạnh nhẹ
nôn nao bụi đường quen
thì em của xưa về nhé
cho trời thêm xanh nắng thêm đầy
mai thêm vàng trước ngõ
xuân thêm vui chạm khẽ hiên nhà...




HUỲNH GIA

Lãng đãng giữa mùa xuân

Đã năm mới gượm thôi - con gió bấc
nắng rượm vàng lấp lánh cụm bình minh
đàn chim nhỏ ấm êm trong tổ ấm
lắng nghe xuân gieo hạt giống yên bình

Nhúm lạnh  dường biếng lười hơn nữa
chựng lại ngắm nhìn hoa cỏ nẩy mầm xanh
chút bướng bỉnh lén bay ngang bậu cửa
thả nhúm rét vơi vào buổi sáng trong lành

Chầm chậm bước trên ngược xuôi phố 
buổi giao mùa âm  một bâng khuâng
thêm tuổi mới được mất   cả
thấm mềm tim đau đáu nhớ những lần

Đã năm mới chụm bàn tay gầy - trắng
giữ lại riêng mình nhắm vừa đủ yêu thương
còn lại buông rơi vào cuối miền quá vãng
góc an bình tháo nuột sợi ưu vương

Đã năm mới kệ tuổi chiều chầm chậm
hoa vẫn thơm  hạt nắng vẫn hồng
cây vẫn trổ  non -  xanh thẳm
hiến dâng đời - xây bóng mát nhân gian



LÂM BẰNG

Người có về từ cõi trăm năm

Mây nhàn nhạt trôi
Thềm đá rịn nước
Rồng chầu trăm năm trước
Gạch đất nung  móng vuốt vương triều.

Bia đá lặng cây ngàn
Khách hành hương chiêm bái
Mái vút cao chậm rãi nét hoa văn
Chim chóc thay nhau xây tổ.

 tách giọt ngâu nếp cổ
Đền đài nghi ngút khói hương
Râm rấp thềm rêu sợi rỏ
Người  về từ cõi trăm năm.



TRIỆU NGUYÊN PHONG

Đếm giọt sương câm

Như mai
Đào trổ đơm hương
Giữa ghềnh thác đã ngập sương
khói 
Hình như
trời đất bỏ bùa
Nắng xuyên kẽ 
ru mùa đê 

Sương chằm
 vạt tình che
Tóc mây búi gió vân  áo người
Lần theo giọt nước mắt rơi
Phấn son quên... nhớ
nghe trôi nỗi sầu

Bàn tay nghiêng giọt mưa ngâu
Xuân nhen hạnh phúc ấm câu tình nồng
Xa nhau
canh cánh nỗi lòng
Mùa trăn trở giấc cho bồng bềnh mây

Gót hài treo ngược bóng cây
Vết đau dai dẳng chẳng vay nợ nần
Đêm nằm đếm giọt sương câm
Chập chờn bay đậu thương thầm bước chân.




BẢO CƯỜNG

Em đi

Lối  rêu phong mờ kỷ niệm
Đường về sương khói nhạt thời gian
Em đi biền biệt phai năm tháng
Vắng người sông nước cũng mênh mang



NGUYỄN HOÀNG THỌ

Mồ côi

Cha mở đất làm mùa
Sấm giật gọi người đi
Nhớ chủ quanh năm “hò tắc”, “hò rì”
Con trâu húc đầu vào cây đa cổ tích
Chiếc sừng gảy nửa vầng trăng
Lắt lay giữa đôi bờ  ảo

Mẹ thay cha chống chèo với tháng ngày mưa bão
Thay trâu xẻ đất gieo trồng
Mẹ cấy mùa đông
Nỗi đau chồng hóa thạch
Mẹ cấy mùa thu
Heo may úa mềm áo rách
Mẹ cấy mùa xuân  khoảng trắng lặng trên đồng
Chấp chới mùa 
Tím mặt
Những cơn giông

Cây cầu đưa tuổi thơ tôi qua sông
Gió trời hung hăng bẻ nhịp
Tôi lớn lên giữa cánh đồng mây chiều rách tươm bạc phếch
Nghe cây lúa trở mình
Trổ trắng hạt mồ côi…



NGUYỄN THỊ NHƯ Ý

Nắng xuân về...

Dịu dàng trong nắng sớm mùa xuân
Bàn chân nhỏ qua vùng trời  ức
Cành mai vàng một chiều bung nhớ
Hương xuân xưa rộn  miền quê.

Những con đường lộng gió mùa xuân
Căn nhà vắng chợt ấm tiếng cười  trẻ
Triền đê xưa những mùa hoa thắp lại
Sợi khói chiều giăng nhớ phía ngày thơ.

Dòng sông quê theo con nước lớn - ròng
Bìm bịp kêu giấu buồn sau bờ 
Chiếc xuồng quê ru mình trên bến
Cha cõng giấc  con lấp lánh những chân trời.

Con về đứng lại dưới hiên nhà
Nghe nỗi nhớ trầm mình qua nước mắt
Mâm cơm chiều   vị ruộng đồng khuya sớm
Nắng xuân lại về chở nỗi nhớ mênh mông...



THAI SẮC

Chật

Kỷ niệm lỏng đụng nhau đau đớn
Tìm niềm vui chêm đầy
Tìm một đời chẳng khẳm
Như thuyền rạc ván quay

Những con chim say hót chật ngày
Những cơn mưa hồn nhiên chật ngõ
Những bầy sóng vỗ chật bờ mỏi
Ta một đời chẳng chật điều chi

Bỗng chiều nay vàng ngập lối về
 đổ ồn ào như trẩy hội
Tóc trắng cuồng lên từng nhịp mỏi
Chật bay



HIẾU TRAI

Cảm tạ quê hương

xa xứ
tự trách mình gặm hoài cọng nhớ già như rơm rạ
mở bung ruộng nắng, phần phật nước đựng trời xanh
 trẻ đầu trần, luốc lem, đen thít
  cạn,
lượm trứng cuốc,
đuổi bắt chuột đồng,
diều thả giấc  rong, trâu say hương lúa mới

vẽ rồng rắn, hàng dừa đưa bước chiều tan học
 điệu chim công, bông còng xòe tím gió sông
trời nhuộm tóc, khói đồng  cay sóng mắt
uốn lưng ong, bờ trúc quẩy gánh trăng non

cồn cào những cơn đói ròng, mỏi mòn
phờ phạc củ khoai mót,
 đìa hôi,
chuối xanh trộm hái
thập thững nhọc nhằn, teo tóp gánh hàng rong của 
cày cuốc mòn cùn, chài lưới vắt cạn nghĩ suy ba
đất mớm, trời ru anh em tôi khôn lớn

đêm nay về
nằm say uống hương quê, nghe ruộng chở khẳm vàng ròng
ngửa mặt hứng gió, hứng trăng lồng lộng nhớ
nghiêng mặt chống cằm, đầm phù sa nghe sông thở
úp mặt cúi đầu, con xin cảm tạ quê hương




KHALY CHÀM

Tâm sự với hai bàn chân

hỡi hai bàn chân, thử trần trụi một lần!
như cái thuở lên hai tập tành đi chập chững
với tuổi dại khờ  biết chi  cao thấp
ngã xuống điếng hồn nên bước thuần thục đến hôm nay

hỡi hai bàn chân, máu luân chuyển nào hay
niềm vui reo khôn cùng trong huyết quản
chân mãi lặng thinh chạm vòng xoay năm tháng
chắc chưa bao giờ xúc cảm khi trái tim nhẹ rung

xác tín thật rồi nào phải lời phúng dụ cuồng điên
đất  mẹ nhọc nhằn nuôi người đời khôn lớn
đạo nghĩa đã dạy ta cha  trời cao xanh lắm
ta hôn mặt trời, chân hãy thiết tha hôn vầng trán mẹ thanh xuân

chỉ một lần đất ban hạnh phúc cho kiếp trầm luân
nên loài ngựa bất kham biết cúi đầu nghe đất trầm âm lời hát
điệu ru hời hòa tan theo dòng sữa ngọt ngào dịu mát
con xin lỗi mẹ hiền,  đã  tình bước chân ra đi biền biệt
nay luống tuổi rồi… con trở về chờ nằm trong vòng tay mẹ kính yêu!



(TCSH47SDB/12-2022)
 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân

  • Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng