Ảnh: Internet
MAI LINH Tuổi hai mươi Chúng tôi ngồi xúm lại Chật cả tuổi hai mươi Trời trên đầu chúng tôi Vẫn xanh và rộng thế Đất dưới chân chúng tôi Vẫn trải liền với bể Vẫn trải liền với trời Cây vẫn xanh ngắt ngắt Suốt chiều dài đôi mươi Cái nắng và cái mưa Làm rộng dài năm tháng Niềm vui thường ồn ào Nỗi buồn thường sâu lắng Tay chúng tôi cầm súng Biết mấy trời đạn bom Mắt làm sao đếm hết Cột số vụt bên đường Qua tháng và qua năm Tuổi hai mươi để lại Biết bao điều chưa nói Đầy tấm lòng trở trăn Biên giới Bắc, 1980 NGUYỄN QUANG LẬP Lời hát Cuộc chiến tranh vĩ đại đã đơm hoa Trên ngực cháy những người đánh giặc Tôi nhận những lời ca vang lên từ mặt đất Gói gém những kỷ niệm riêng tư gửi lại bạn bè Vứt đi những thứ chỉ lợi cho mình không lợi cho tất cả Xin cất bước từ nơi bắt đầu Tổ quốc bị trọng thương Nơi hòa bình bắt đầu chảy máu Nơi tự do bắt đầu bị tấn công và tấn công trở lại Với tình yêu với khát vọng không cùng Tôi mải miết đi và cất cao tiếng hát. Tôi sẽ hát cho những người đang sống Rằng dưới gót chân vững chãi của các anh Dưới những góc lúa chiêm mùa vàng rực Dưới những ngôi nhà vừa mới cất lên Dưới những vòng quay những dây chuyền sản xuất Dưới những đám đất trẻ con đứng thả diều Dưới những đám cưới những chiếc giường hạnh phúc Có một cuộc chiến tranh vĩ đại đã đi qua Làm nóng rực cả hành tinh quả đất. Tôi sẽ đi cho đến nơi chiến tranh kết thúc Và từ nơi kết thúc Sẽ quay về nơi cuộc chiến bắt đầu Dọc đường về tôi sẽ say sưa hát Cho những người vì Tổ quốc hy sinh Về những gì đã mọc lên trên mặt đất Sau những tháng năm các anh không có mặt Tôi sẽ hát Về công việc của những người đang sống 6-1983 TÂM HÀNH Nơi các anh nằm Chẳng tượng đài cao vút Đơn sơ chốn anh nằm Một vùng quê cát trắng Gió thổi hoài tháng năm Tôi đến bên các anh Tay vốc từng nắm cát Khỏa lên ngôi mộ xanh Nắng long lanh từng hạt Có gì như im lặng Gió đi qua khẽ khàng Dòng tên tạc vào đá Tim người càng xốn xang Ở đâu trong tiếng gió Lời thầm thì gọi sang Kia, bên cầu Phú Thứ Lúa đôi bờ dát vàng Các anh đi có thấy Hương mùa vừa đi ngang Nơi đây các anh nằm Bốn bề mênh mông cát Rì rào rừng liễu hát Gió gọi hoài tên ai Vốc nắm cát trên tay Tôi bồi hồi nắm chặt Chỉ có cát thôi ư. Mà bao người đã khuất? - Lửa chiến tranh dập tắt, Bằng máu người nằm đây! Tôi nhẹ ngửa bàn tay Soi bóng mình trong cát. Nghĩa trang Phú Đa, 5-1984 MAI NAM THẮNG Lục bát qua cầu Bởi vì cách một con sông Nên chi có nỗi chờ trông tháng ngày Giá em không ở phía này Làm chi có phút cầm tay qua cầu Đã đi qua cái buổi đầu Vẫn nguyên vẹn phút qua cầu chiều nay Dân ca ai hát ai say Ai xưa phải cũng nơi này đi qua? Để thành khúc hát ngân nga Chiều nay nâng bước chân ta bồi hồi… Hát về ngày ấy em ơi Nhớ thương tím những chân trời anh đi Hát cho em những mùa thi Trăng tròn trăng khuyết sông thì đầy vơi Hát cho đồng đội bao người Tuổi xanh chưa kịp nói lời yêu đương Hát cho dài rộng con đường Hát cho bao nẻo - đời - thường - thấp - cao… Lời hôm qua, lời mai sau Dệt nên lục - bát - qua - cầu chiều nay… Đông Hà, ngày 7-8-1982. NGUYỄN LOAN Lá thời gian Tôi nâng nhành vú sữa Lá tươi màu thời gian Nửa vàng - cơn nắng hạ Nửa biếc - mưa xuân tràn Một bên xanh , bên vàng Là hai bề trái đất Bình minh và hoàng hôn Bừng lên không hề tắt Cái tình yêu duy nhất Cây đã dành cho ta Màu xanh làm mát mắt Màu vàng nồng thịt da Bao giông bão đi qua Lá tàn rồi lại mọc Thời gian cứ mượt mà Trong sắc màu của lá Chẳng bao giờ tàn tạ Trái đất mãi sinh tồn Ngày và đêm trên lá Vẫn chia đều thời gian Một chiếc lá lìa thân Là một ngày đã mất Một quãng đời phung sức Là biết bao lỗi lầm Ôi chiếc lá - tình nhân Hay tiếng đàn ngân gọi Biết thời gian không đợi Tôi sẵn sàng hành trang . . . (10/12-84) |
Tải mã QRCode
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường
PHẠM TẤN HẦU
Tình yêu luôn là một huyền thoại và lịch sử kể qua câu chuyện Huyền Trân.
Và giống như một người mù
Tôi trở lại quê hương dưới mùi thơm của hoa nhài.
P.NERUDA
NGUYỄN PHÚC VĨNH BA
Lời người viết: Biết tin hiền thê của người bạn vong niên qua đời quá muộn, ghé thăm và nghe bạn than thở nỗi lòng, bỉ nhân không cầm được lòng xúc động. Thấy ông lão tám mươi rưng rưng khóc vợ, kể lể bao vui buồn ngày còn đủ vợ chồng, bỉ nhân xao xuyến vô cùng. Thay bạn, bỉ nhân viết quấy quá đôi hàng văn tế, chỉ mong nói hộ bạn nỗi niềm đau khổ đó. Than ôi! Chữ nghĩa cũng chỉ dành cho người sống đọc. Còn người đã khuất thì liệu có biết thấu chăng?
HÀ TÚC TRÍ
Đinh Cường - Nguyễn Ngọc Phú - Tần Hoài Dạ Vũ - Châu Thu Hà - Vi Thùy Linh - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Nhã Tiên - Hà Duy Phương - Chử Thu Hằng - Thùy Nhiên Trương Hà
NGUYÊN QUÂN
VŨ THỊ MAI OANH
(Viết cho ai yêu thiên nhiên Nhật Bản)
HẢI HẠC PHAN
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Khaly Chàm - Phan Hoàng - Trần Hữu Dũng - Phan Hoàng Phương - Vũ Thiên Kiều
KHẾ IÊM
Lynh Bacardi, tên thật là Phạm Thị Thùy Linh, sinh ngày 03/04/1981. Làm thơ, viết văn, đồng thời là một dịch giả chưa từng học qua trường lớp chính quy nào. Đến với thơ văn từ năm 2003, Lynh Bacardi không ngừng nỗ lực cách tân và đã tạo cho mình một lối viết đầy bản sắc trong thế hệ trẻ luôn có ý hướng cách tân hiện nay. Thế mạnh của Lynh chính là sự vượt thoát trong tư tưởng, dám bội ước với lối thi pháp truyền thống và nói lên được những khát vọng của giới nữ.
XUÂN CAO
VĂN CAO
Tần Hoài Dạ Vũ - Nguyễn Thanh Mừng - Phạm Nguyên Tường - Nguyễn Nguyên An - Lãng Hiển Xuân - Trần Tịnh Yên - Nhất Lâm - Nguyễn Đông Nhật - Trương Văn Nhân - Miên Di - Nguyễn Lãm Thắng - Huỳnh Thúy Kiều - Ngàn Thương - Hoàng Cát - Đức Sơn - Lệ Thu - Hồng Vinh - Ngô Thiên Thu - Lưu Ly - Ngô Công Tấn - Nguyễn Minh Khiêm - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Thường Kham - Từ Hoài Tấn - Nguyên Tiêu - Phan Lệ Dung - Phan Trung Thành - Tôn Phong - Trần Áng Sơn - Lê Ngã Lễ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn
ĐẶNG NHẬT TRUNG
HOÀNG NGỌC QUÝ
NGUYỄN MAN KIM
NGÔ ĐÌNH HẢI
Đinh Thu - Nguyễn Văn Thanh - P.n.thường Đoan - Trần Nhuận Minh - Trọng Hướng - Lâm Anh - Đoàn Mạnh Phương - Đỗ Hàn - Trần Phương Kỳ - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thiền Nghi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Đạt - Trường Thắng - Lê Nguyễn - Trịnh Bửu Hoài