Ảnh: Internet
MAI LINH Tuổi hai mươi Chúng tôi ngồi xúm lại Chật cả tuổi hai mươi Trời trên đầu chúng tôi Vẫn xanh và rộng thế Đất dưới chân chúng tôi Vẫn trải liền với bể Vẫn trải liền với trời Cây vẫn xanh ngắt ngắt Suốt chiều dài đôi mươi Cái nắng và cái mưa Làm rộng dài năm tháng Niềm vui thường ồn ào Nỗi buồn thường sâu lắng Tay chúng tôi cầm súng Biết mấy trời đạn bom Mắt làm sao đếm hết Cột số vụt bên đường Qua tháng và qua năm Tuổi hai mươi để lại Biết bao điều chưa nói Đầy tấm lòng trở trăn Biên giới Bắc, 1980 NGUYỄN QUANG LẬP Lời hát Cuộc chiến tranh vĩ đại đã đơm hoa Trên ngực cháy những người đánh giặc Tôi nhận những lời ca vang lên từ mặt đất Gói gém những kỷ niệm riêng tư gửi lại bạn bè Vứt đi những thứ chỉ lợi cho mình không lợi cho tất cả Xin cất bước từ nơi bắt đầu Tổ quốc bị trọng thương Nơi hòa bình bắt đầu chảy máu Nơi tự do bắt đầu bị tấn công và tấn công trở lại Với tình yêu với khát vọng không cùng Tôi mải miết đi và cất cao tiếng hát. Tôi sẽ hát cho những người đang sống Rằng dưới gót chân vững chãi của các anh Dưới những góc lúa chiêm mùa vàng rực Dưới những ngôi nhà vừa mới cất lên Dưới những vòng quay những dây chuyền sản xuất Dưới những đám đất trẻ con đứng thả diều Dưới những đám cưới những chiếc giường hạnh phúc Có một cuộc chiến tranh vĩ đại đã đi qua Làm nóng rực cả hành tinh quả đất. Tôi sẽ đi cho đến nơi chiến tranh kết thúc Và từ nơi kết thúc Sẽ quay về nơi cuộc chiến bắt đầu Dọc đường về tôi sẽ say sưa hát Cho những người vì Tổ quốc hy sinh Về những gì đã mọc lên trên mặt đất Sau những tháng năm các anh không có mặt Tôi sẽ hát Về công việc của những người đang sống 6-1983 TÂM HÀNH Nơi các anh nằm Chẳng tượng đài cao vút Đơn sơ chốn anh nằm Một vùng quê cát trắng Gió thổi hoài tháng năm Tôi đến bên các anh Tay vốc từng nắm cát Khỏa lên ngôi mộ xanh Nắng long lanh từng hạt Có gì như im lặng Gió đi qua khẽ khàng Dòng tên tạc vào đá Tim người càng xốn xang Ở đâu trong tiếng gió Lời thầm thì gọi sang Kia, bên cầu Phú Thứ Lúa đôi bờ dát vàng Các anh đi có thấy Hương mùa vừa đi ngang Nơi đây các anh nằm Bốn bề mênh mông cát Rì rào rừng liễu hát Gió gọi hoài tên ai Vốc nắm cát trên tay Tôi bồi hồi nắm chặt Chỉ có cát thôi ư. Mà bao người đã khuất? - Lửa chiến tranh dập tắt, Bằng máu người nằm đây! Tôi nhẹ ngửa bàn tay Soi bóng mình trong cát. Nghĩa trang Phú Đa, 5-1984 MAI NAM THẮNG Lục bát qua cầu Bởi vì cách một con sông Nên chi có nỗi chờ trông tháng ngày Giá em không ở phía này Làm chi có phút cầm tay qua cầu Đã đi qua cái buổi đầu Vẫn nguyên vẹn phút qua cầu chiều nay Dân ca ai hát ai say Ai xưa phải cũng nơi này đi qua? Để thành khúc hát ngân nga Chiều nay nâng bước chân ta bồi hồi… Hát về ngày ấy em ơi Nhớ thương tím những chân trời anh đi Hát cho em những mùa thi Trăng tròn trăng khuyết sông thì đầy vơi Hát cho đồng đội bao người Tuổi xanh chưa kịp nói lời yêu đương Hát cho dài rộng con đường Hát cho bao nẻo - đời - thường - thấp - cao… Lời hôm qua, lời mai sau Dệt nên lục - bát - qua - cầu chiều nay… Đông Hà, ngày 7-8-1982. NGUYỄN LOAN Lá thời gian Tôi nâng nhành vú sữa Lá tươi màu thời gian Nửa vàng - cơn nắng hạ Nửa biếc - mưa xuân tràn Một bên xanh , bên vàng Là hai bề trái đất Bình minh và hoàng hôn Bừng lên không hề tắt Cái tình yêu duy nhất Cây đã dành cho ta Màu xanh làm mát mắt Màu vàng nồng thịt da Bao giông bão đi qua Lá tàn rồi lại mọc Thời gian cứ mượt mà Trong sắc màu của lá Chẳng bao giờ tàn tạ Trái đất mãi sinh tồn Ngày và đêm trên lá Vẫn chia đều thời gian Một chiếc lá lìa thân Là một ngày đã mất Một quãng đời phung sức Là biết bao lỗi lầm Ôi chiếc lá - tình nhân Hay tiếng đàn ngân gọi Biết thời gian không đợi Tôi sẵn sàng hành trang . . . (10/12-84) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT