Nguyễn Đình Xuân - Đỗ Văn Xuân - Nguyễn Văn Song - Lê Quốc Hán - Phan Lệ Dung - Đào Đức Tuấn - Trần Hoàng Phố
Tác phẩm "Mưa" của HS Nguyễn Thanh Tùng
NGUYỄN ĐÌNH XUÂN
Trăng ở Trường Sa
Sóng biển cuộn trăng táp bờ
Lăn tăn vỏ sò, vỏ ốc
Đêm trăng như mơ
Gió xổ tung tóc rối.
Ở đảo không đêm tối
Sóng xanh dát vàng
Đảo tự vẽ mình
Giữa mênh mang
Đảo giữ vầng trăng giữa biển
Như ngôi sao trên nền cờ Tổ quốc
Vững vàng giữa trùng khơi.
Trăng đảo luôn sáng tỏ
Trái tim người lính luôn thức
Đôi mắt dõi chân trời
Dưới chòi canh
Giàn hoa mướp nở vàng
Lung linh dưới trăng.
.jpg)
ĐỖ VĂN XUÂN
Mùa gặt
Trời mờ sương giăng
Gà vang tiếng giục đàn sao giật mình chạy trốn*
Trái gấc mặt trời thẹn đỏ
Mẹ cầm liềm trăng ra cánh đồng thu
Mật nắng giát vàng sóng lúa
Thoăn thoắt liềm trăng mẹ cắt
Nắng hong trắng vệt muối loang
Áo mẹ!!!
Con ra đồng tìm về phía mẹ
Ngậy thơm muỗm nướng chớm mùa
Mót gié thóc vương gốc rạ
Vàng trĩu giọt thu
Mẹ gánh lúa về
Mắt dềnh sóng đọng phù sa ngọt lịm
Đòn gánh cong vít cầu vồng
Hình dung bát cơm sáng bừng môi cười con trẻ
Quên bộn bề giông bão sau lưng
Con ra sân hong khô giọt mồ hôi mặn đắng
Sàng sẩy những nỗi niềm
Giữ lại ký ức lúa vàng, lửa ấm cơm thơm
.........................................
(*) Ý thơ trong bài thơ “Ò ó o” của nhà thơ Trần Đăng Khoa
NGUYỄN VĂN SONG
Chiếc lá
Đêm qua bên ô cửa
Mềm gió và đẫm hương
Một chiếc lá ứa đỏ
Lặng lẽ dầm hơi sương
Lá hay là mắt nhớ
Tiếc những mùa đã xanh?
Lá hay là đốm lửa
Cháy cạn những ân tình?
Sáng nay ra ô cửa
Chiếc lá cũ đâu rồi
Nghe như lòng ứa đỏ
Cả một trời phai phôi.
Chín
Lá vàng chín gió thu êm
Dệt ngàn mảnh nhớ bên thềm đợi ai
Giọt sương chín nắng ban mai
Đậu hờ ngọn cỏ thơm ngoài bờ đê
Đồng làng chín những niềm quê
Mẹ cong lưng bóng ngả về hoàng hôn
Chùa làng chín những giọt chuông
Ni cô khép vạt áo buông nâu sồng
Con thuyền chín khói bờ sông
Có người đứng gọi rạc lòng đêm xưa
Nghe trong dầu dãi nắng mưa
Bao nhiêu hương sắc chín mùa nhân gian.
LÊ QUỐC HÁN
Xin
Cụ Tố Như ngủ đó
Cụ Uy Viễn nghỉ đây
chiều chớm thu trở gió
cách một làn hương bay
Người cạn dòng huyết lệ
khấp “thập loại chúng sinh”
ưu: ba trăm năm lẻ
thêm ai khóc cùng mình
người nguyện trong trời đất
quyết chí lập công danh
sao lại mong kiếp khác
sẽ hóa thành thông xanh
tôi sinh linh bé nhỏ
giữa dòng đời nổi trôi
về đây xin phù hộ
mai ngày tìm thấy tôi
Tiếng hót
có thể đến từ núi cao rừng thẳm
đang lạc bầy khản giọng hót tìm nhau
có thể đến từ đồng hoang bãi vắng
véo von ca trước sự sống nhiệm mầu
dẫu đôi lần dính mũi tên hòn đạn
vẫn trong veo tiếng hót thuở ban đầu
trong hữu hạn gắng tìm ra vô hạn
để tình người chạm đến đáy thẳm sâu
rồi một mai héo trên cành cổ thụ
gửi lời ca trong tiếng lá xạc xào
xác tan biến dạt ra ngoài vũ trụ
hồn vẫn còn thánh thót hót trên cao
PHAN LỆ DUNG
Lời hẹn mùa thu
Mỗi khi cánh cửa mở ra
ánh nắng len vào phòng nhỏ
em nghiêng mình nhìn về phía ấy
nơi xa ấy có anh
những mùa hoa bâng khuâng nở muộn
anh nói sẽ về kịp mùa thu
mùa thu xứ Huế
Ở đó có người con gái mơ mòng
Chờ đêm về hốt ánh trăng vào giỏ
có giấc mơ biết nói nở tung trên môi người
trời mưa thu làm ướt lời hẹn thề cánh mỏng
em biết
trong mắt anh luôn in bóng người con gái ấy
dịu dàng
mong manh
nhớ thương vấn trong mái tóc
Bây giờ đã cuối thu
trời sắp mưa
những đám mây màu chàm úp mặt trôi về phía đồi xa
đàn én trên cao hối hả
từ biệt trời xanh
bay về biển
còn lại con đường
mang trên lưng vài chiếc lá vàng
lặng lẽ giấu điều bí mật
dưới cỏ may
ĐÀO ĐỨC TUẤN
Phố gió
mùa thu đang lắng nghe ai
một khắc chừa đông
không thể không ngáp lời
con đường tui
chiều đời vung dại
lá sấu khô chưa
hương sấu còn chua
hoa sữa có còn vương tóc em say rối
hà nậu mùa nào mơ màng
bãng lãng chút hồn tráng khí
kiêu sương ẩn nghĩa chợ chờ
tầm yêu ừ ứ
sẽ biết mọi điều hữu hạn
hỡi chông chênh
phố gió
bồng đào
Tin nhắn
đến một lúc nào đó tự hiểu cuộc đời
lầm thầm
trôi về hư ảo
phía trước xênh xang phía trước xềnh xàng
chưa nguôi khao khát
cháy bỏng không thôi chân lý đời mình
hy vọng như ánh huỳnh quang
con tim bột sáng
soi rọi nồng nàn những hốc rác tối tăm rêu mốc trong thinh
lung linh lúng láy
và thăm thản xanh cây cỏ dâng tràn
TRẦN HOÀNG PHỐ
Tưởng niệm một thi sĩ
Tưởng nhớ thi sĩ Du Tử Lê
Hãy nói về trống vắng
Bên kia cõi trần này
Hãy nói về tĩnh lặng
Cái chết này mây bay
Hãy nói về ánh sáng
Hồn ta ở bên người
Khi ngày cuối cùng đến
Người chờ ta bên trời
Hãy nói về áng mây
Bay ngang bóng cuộc đời
Hãy nói về ảo ảnh
Vầng nguyệt quế ngậm ngùi
Hãy nói về thời gian
Lặng yên và tích tắc
Hãy nói về giấc mơ
Bên được mất kiếp người
Hãy nói về tình yêu
Khi đời muộn màng rồi
Hãy nói về hy vọng
Dù lòng này sầu đau
Hãy nói về bình minh
Dẫu khi ngày tàn rồi
Hãy nói về niềm tin
Dẫu bóng tối tràn đầy
(TCSH370/12-2019)
Tải mã QRCode
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm
I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly - một người...
Mong manh đi qua những tiết mùaHương từ lụa trắng của nghìn xưa
Và cuối cùng y đã đến ngồi vào vị trí của mình, xếp đặt lại đồ đạc trong căn phòng.Y đã tìm thấy một chúc thư.
Đốt một nén hương trầm bên mâm ngũ quảMơ hồ nghe gà gáy trên môi ngườiTiếng gà le te gọi tôi đi chợ Tết
Anh cứ nghĩ ấy là hạnh phúcQua dốc Đồng Lào mưa như trútBần bật hoa mưa bần bật oàMột trời hoa vây kín hai ta
Mắt xưa có là chiếc láVỗ vào mưa ru dáng ngườiChắc ta có lần dối tráMôi đau rét tím nụ cười
...Trong khốn cùng cô đơnhạnh phúc lại trở về...
Bầu trờiBắt đầu nhiễm lạnhNgoài đồngThưa thót tiếng chim...Rơm rạ... có mùi ẩm mốcCon chó buồn, ngáp vặt ngoài hiên?
Lúc nào cũng chỉ một mìnhCho dù được sống bên anh - cuối đời
Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.
Một lần em vô ý đánh rơiTôi nhặt vội nụ cười bên giếng nướcChợt bắt gặp lòng mình hồi hộpPhút lặng người giấu kín vào trong
...Ai khao khát ngủ trên đỉnh Vinh QuangXin chớ vong ân quên lãng mọi điều...
LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm” có đúng vậy không. SH.
Sinh năm 1965 tại HuếLà giáo viên THPT ở Krông Pắc, tỉnh Đắc Lắc.
I. Rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổtự làm đầy mình bằng im lặng bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ
Bạn đã đi qua cây cầu đó, và đã bình thản quay nhìn, những mảnhvỡ những ván đinh dây thừng, những vằn xoắn bứt tung rớt tả tơixuống vực sâu, nơi sóng nước đang ầm ào cuộn xoáy
...Trong vại chượp mắm phơi ngấu những linh hồn cáChảy rân rân trong da thịt con ngườiMáu ta nóng hay là nước mắm...
Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủTrăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng