Thơ Sông Hương 12-2008

16:43 09/01/2009
Viêm Tịnh - Nguyễn Thị Hồng Ngát - Văn Công Hùng - Lê Tấn Quỳnh - Trần Anh - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Thị Huê - Đặng Hùng Thương - Đức Sơn - Trần Ninh Hồ


VIÊM TỊNH

Khúc lá vàng rơi cuối mùa
                                                              gửi Trần Phá Nhạc

Lá vẫn rơi trong mùa đông
nhiệt đới
đợi xuân về mòn mỏi
một sắc xanh
 
bạn lưu lạc
ta cũng phường chìm nổi
say chén rượu nồng
đùa với thế gian
 
ở nơi đây
đế chế của một thời
khúc hoài cảm
gợi đau lòng du tử
 
bạn với ta
phương chiều đông xế
ngồi nhìn nhau rượu nhạt
mối tình sầu
 
bạn kê tay
lưu trú nẻo huyền không
ta vẫn cứ loay hoay
vòng sớm tối
 

khúc lưu linh
âm  giữa đời, tịnh độ
ngỡ như miền cát bỏng
dấu chân đau
 
bạn tiễn ta
quay vòng đời, xoay mãi
ta ngậm ngùi cười
giấu vết chim di.
     Khuôn viên DinhThốngNhất, 09.01.06 

Trong những tháng ngày

Tháng mười hai, lời anh tràn về những hạt mưa. triền đồi xuôi lạnh hẹn hò tình ái.
màu áo len pensée đẫm nước. vòng tay người ấm khúc thánh ca. quyện trong trí nhớ nhau những nụ hôn đẫm hơi sương buổi chiều dốc phố. giọt cà phê tùng sóng sánh tuổi yêu, ngọt lịm môi cười hạnh phúc.


Tháng mười hai, chuyến bay muộn từ phố núi này qua phố núi em. ánh mắt nhìn như đã thăm thẳm tiếng chuông nhà thờ vọng lại. em vẫn nghe dạ khúc cho tình nhân trong những đêm không qua mau. ngôi nhà bên đường ra khu vườn lặng lẽ dấu chân người để lại, niềm riêng cho em.

Tháng mười hai, tên em là tiếng thầm gọi người yêu dấu. mơ hồ hơi sương mờ than thở. anh ngồi suốt những giờ trong đìu hiu cây cỏ. phút giây sẽ biền biệt cũng gọi về. lang thang với những sắc hoa sương giá, tà dương bên phía núi, mờ tầm nhìn với vọng niềm riêng. nỗi cô đơn của hai người.

Tháng mườì hai, bức tranh biển xa lạc lõng trên bức tường gỗ xỉn màu. người đàn ông ôm tâm sự rờn rợn một mối tình màu hoa đào. hoa và hồng nhan huyền hồ, thời gian vô tình vẫn thấm đẫm sắc màu xuân nhị. đôi kính già nua trên chiếc bàn buồn bã day dứt độc thoại trong căn phòng lặng lẽ, ẩn kín một niềm đau không tên.

Tháng mười hai xa xăm.


NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT

Ngôi nhà - nơi anh đã sinh ra

Chẳng phải dinh thự
Không phải villa
Không lầu son gác tía
Không nhà vườn, không phố trung tâm
Nơi anh sinh ra - bình dân
Nhà cấp bốn đến bây giờ vẫn còn nguyên cấp bốn
Bức tường xám với những căn phòng bận rộn
Nơi nào mẹ treo nhúm nhau của anh?
Nơi nào cha ngồi viết Thi nhân? *
Nơi nào các bạn văn của Người đến ngồi chơi đàm đạo?
Mom sông nào mẹ tảo tần nuôi các con rau cháo
Lời ru nào nuôi tâm hồn anh lớn lên?

Em không biết.
Chỉ biết từ nơi này - Thi nhân
Có cuộc sống đã và sẽ dài hơn, lâu hơn cuộc đời của người sinh ra nó
Từ căn phòng bé nhỏ
Thi nhân rực rỡ bước ra
Trước sự ngạc nhiên của cha
Trước sự ngạc nhiên của hơn một phần hai thế kỷ
Từ ngôi nhà như thế
Cũng là nơi đã sinh ra anh
Ngôi nhà không có cây xanh
Chỉ có gió từ sông Hương thổi vào mát rượi
Huế như chưa bao giờ có tuổi
Dịu dàng - Đằm thắm - Thiết tha

Ai đó bảo càng gần tuổi già
Càng thích trở về nơi chôn rau, cắt rốn
Người chủ mới tảo tần bận rộn
Ngày ngày xuôi ngược mưu sinh

Con phố vắng vẫn như xưa thanh bình
Huế - vẫn thế - ngàn năm rồi không cũ
Huế, tháng 8-2008

* Ngôi nhà số 5 phố Phó Đức Chính - tp Huế là nơi nhà văn Hoài Thanh đã sống và viết “Thi nhân Việt Nam” (xuất bản lần đầu năm 1942)

VĂN CÔNG HÙNG

Về đi chị

Dâng hương hồn mười chị TNXP Đồng Lộc

Thì ra những giọt nước mắt vẫn còn tươi
vẫn còn khóc ngon lành với Đồng Lộc thuở ấy
"đất sâu lạnh lắm chị ơi
tiểu đội hàng ngang đợi chị"

Ầu ơ giấc ngủ thanh bình
Có hương bồ kết dập dềnh lan xa
Mười ngôi mộ mười đài hoa
Mười ngôi sao cháy vỡ òa trong đêm
Mười trái tim vẫn trinh nguyên
Mười đôi mắt cứ dịu hiền mãi thôi

Thời bão giá người ta bàn nhau tiền tỉ
người ta lừa nhau bằng ngân phiếu triệu đô
chị thanh thản chiếc lược gầy mảnh gương tròn khuyết góc
với một vầng trăng trong veo trong đêm

"Không thể chín bỏ làm mười"
"Chín bỏ làm mười răng được"
chị về đi về đi
về với bức thư còn dở dang chiều ấy
về với mối tình thoang thoảng ngọc lan
về, chiều nay không còn bom tọa độ
về, chiều nay mẹ nấu canh cua

về đi về đi
bốn mươi năm rồi mẹ vẫn đợi
xin lạy chị nén hương này thắp vọng
em chỉ là hạt cát của đời thôi...

về chị nhé
Ngàn Phố vẫn xanh chị tắm thuở nào
về chị nhé
sáu mươi tuổi rồi chị bắt đầu yêu
về đi chị...
                                Tháng 7/2008

Mặt nạ

đeo mặt nạ vào
vẫn không được là con người khác

đeo vào mặt nạ
vô cảm xuyên qua sự thật

nhưng lại thích sưu tầm
mặt nạ treo tứ tung trên tường
có nguyên một dãy phố bán mặt nạ để người ta mua về làm dáng
nếu ra đường mặt ai cũng là mặt nạ?...

hai bốn bảy chín mười lăm
cuối ngày gặp em cười không mặt nạ
cái lá xanh ánh lên mỏi mệt
hạt bụi chiều mơ nắng ban trưa

để một ngày qua gian hàng mặt nạ
thấy mặt mình chung chiêng...
                                         Pleiku 13/10/2008

LÊ TẤN QUỲNH

Ngộ nắng

Ngày cứ dài sủi ta vào cơn cuồng quay của thác
Là cái nợ nần hắt ra từ  mũi những con trâu mê cỏ
Cả những lá mềm cứa bật môi run
Và đồng loại lâu như một lần tiêng tiếc nhớ

Ngày cứ dài như một khe vỡ
Rụng xuống tay rồi trăm tiếng rân rân
Như con trâu mê nhai bóng mình ngộ nắng
Buông ra những hạt mắt bầm…

Những dở dang cứ tuột mình suôn sẻ
Trong ngày dài sửng sốt tĩnh câm…

Ảo giác

Trong cái ảo giác cộm lên  tất bật cũn cỡn
Bới cào nháo nhác thứ ngôn ngữ vo ve
Trong cả căn phòng úng ngập dáng dấp
Miếng tường vôi ken két nghiến ta về

Cái bắt tay không đủ mềm da thịt
Cũng vung lên dao kéo chuyện đời
Những con ruồi  rụng từ sâu tích tắc
Học lóm thời gian từ cái ngửa mặt trôi…

Những viên gạch cũng thành trơ trẽn
Bung ra lớp lớp lời vôi
Ngay cái nhìn cũng bạc
Tan đi ruỗng mục trong đời…
 
TRẦN ANH

Khúc Ballad trầm tĩnh ở biển

Tặng Vũ Trọng Quang, tri ngộ biển

Hun hút ống khói, mặt nạ tình cờ đen nhẻm tiếng kêu nghẹn
gỡ ra nhiều vệt màu che khuất, nhiều tiếng còi tức tưởi
xa kia đừng run rủi cho gặp lại
không nhầm lẫn khuôn mặt có tiếng động lở
anh đừng anh, đường chỉ tay còn tô khéo, nhiều nụ hoa nở

bóng tối đậm nét sân gạch cũ, gió từ nhiều cánh đồng có mùi tan vỡ
đường gạch nối giữa con đường-mòn-vết-nghiến-răng-cực-khoái
da thịt mùa xuân chằng chịt vết sẹo hở
móng-vuốt-tự-do-u-ám-tù-ngục đứng bóng giữa trưa dội

hãy chia nhau ngụm nước bọt giữa nụ hôn khát cháy

màu cuối cùng giữa bóng tối ráo hoảnh hàng nến bạc
la đà chấp vá cơn mệ sâu
em là nỗi hân hoan cuối cùng của khúc ballad chậm
yên tĩnh chia đủ cho mọi nhánh rẽ con sông Cái-Thành-Diên Khánh-Nha Trang
mọi ẩn dấu xuyên tạc chưa đủ bí ẩn

cõi ngày lú trắng cát Cam Ranh

NGUYỄN THIỀN NGHI

Ngọn tình chiều

Bên kia bãi bồi
Cải thôi rộp màu hoa
Vườn yên ắng nằm mê
Hồi cu gáy cộm hàng cây lá
Cồn lội nắng trôi tìm
Hạt tình xao xác chạy ven sông
Em về đâu chiều cúi đẫm trên vai
Cái ướt con sông bám sát da
Muốn dấu
Chút buồn khô bám rễ

Em đánh đu đời tôi
Hoá sương giữa hai bờ bóng đỗ
Giữa tình tôi bể cạn lún chân rêu
Em, con cá lồng bàn
Ngày mãi xoay mình
Búng người đớp cạn niềm vui
Để lại khoảng hoang sơ
Không tưởng

Chiều mãi dập dềnh mắt người mắt sóng
Vườn như ướp rượu bao ngày
Hoa giấy rã màu bên hàng tre nứa
Và bầm mình rơi vãi tuổi xuân
Hương xưa tẩm phù sa phai từ ngõ người sang
Không đủ đậm nuôi tình quá trống
Ký ức chuồn chuồn chập chờn đo biến động
Tựa những nốt trầm
Của ngọn tình buông

Từng vết sướt trên lối về mưa nắng
Bóng mùa đi va đập biết đau
Những ngón tay bóc vơi từng hạnh phúc
Đến giờ chợt ủ chín hoàng hôn


TRẦN THỊ HUÊ

Đêm thừa ra ngoài

Đêm thừa ra ngoài
Vết chấm ngắn thừa ra ngoài
Bên trời cánh ve lút đầu
Còn mỗi tiếng kêu
Khảm đêm thường như mặt nạ
Tiếng con mọt lạc đường bò xuyên qua chuyện buồn
Rơi vào cánh ve nhặt những lời quái dị
Đi như dáng mái chèo nơi dòng sông không một vệt
Không bờ không có hàng cây
Người chồm lên nhau dành giật
Người mỉm cười chen nhau hàm răng níu chặt
Tự lãng quên tự hổ thẹn tự nhặt về
Những đêm thừa không chém nổi
Không thể biến hình ngọn cỏ
Ra đi khỏi từ mắt
Tìm nguồn cảm xúc múc lên từ đáy giếng
Đêm thừa ra ngoài
Giấc mơ đè cháy trụi
19/8/2007

ĐẶNG HÙNG THƯƠNG

Tôi

Khi chú ngựa buồn về nghỉ mệt bên sông
Em vốc nước thấy tay mình hoá thạch.

Tôi lịm đi trong mạch tưởng riêng
Ngôn ngữ thoát khỏi sự kiềm toả
Chẳng là gì cả
Đôi mắt em cứ buồn
Và như thế tôi nghĩ rằng
Tiếng chim ngày xưa
                        Tinh khiết
Duy chỉ có nó là tinh khiết…

Tôi không biết làm gì,
Thật sự không biết
Ngoài kia
Dòng sông thao thiết
Chảy
Tôi không hề chảy
Mà cũng không hề bình yên…
Tháng 10-96

ĐỨC SƠN


Thử cuộc Maratông

Thấy nắng, mây lẫn vào khe núi
Thấy rừng, chim bay vút khoảng xanh
Tôi như sợi lanh chạy biến diềm hoa văn chiếc váy
Như dây tình căng cánh cung tốc độ, bắn sợ không trúng đích
                 
Qua con đường cát, trăng, thảo nguyên, cơn dông

Sẽ có em ở đó
Thử cuộc Maratông

Đi tìm bóng em soi rõ bóng tối mình
Đi tìm bài ca vượt lên chính mình
Đi tìm nhoáng nhoàng tia chớp chẳng tích sự gì với sự thật
Cái hư không tuyệt mỹ triệu lần

Đi tìm tôi lặn nhoè con mắt
Vào chiều thẫm, yên ắng với tôi
Ảo ảnh em về không gian chật

Tôi thử thách xa một lần để nhìn rõ em, nhìn rõ mình
Thử chạy trốn một lần để biết đau đớn không bao giờ lành sẹo
Thử lừa dối, tôi trượt dài trên tay em độ chín
Thử pha loãng, viết dòng nhợt nhạt cô đơn

Môi mềm, giữ chặt trái tim tôi

Thử cuộc Maratông
Mối tình em ngự chói trên vai.

TRẦN NINH HỒ

Nhớ và quên

Làm sao mà tôi nhớ hết
Bao người đã chết bên tôi
Sau mấy mươi năm chiến trận
Và đã bao năm qua rồi

Nhưng họ thì chắc vẫn nhớ
Trước khi từ giã cõi đời
Họ đã in vào đáy mắt
Gương mặt kề bên là tôi!

Làm sao mà tôi quên được
Giây phút cuối những đời người?

Tưởng niệm

Tôi cúi mình trước mênh mông mộ chí
Như tàn hương cong rủ giữa mặt đất, trời
Những lúc ấy tôi thường chạnh nghĩ
Không lẽ mình chỉ là nén hương thôi?

Những ngôi nhà, những ngôi nhà cứ lộng lẫy mọc lên
Dưới nền ấy một thời hố đạn bom chi chít
Bao giờ
            bao giờ
                        hết bàng hoàng
                                                dẫu sau này lấp hết
Rằng vết tích đau thương kia lại từ
                                    chính... con người?...

(nguồn: TCSH số 238 - 12 - 2008)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Phan Lệ Dung - Châu Thu Hà - Nguyễn Thị Bích Phượng - Nguyên Hào - Mai Văn Hoan - Vương Kiều - Võ Công Liêm - Phan Đạo - Nguyễn Thiền Nghi

  • LTS: Những bài thơ ngắn, nhưng như chiếc kính hội tụ những cao vọi thanh sạch không gian, lắng lại trong ánh nhìn của chiếc lá sen. Và như trong tàn lá sen ấy, ứa ra những giọt lệ thiền. Dưới đây là chùm thơ của Trần Lê Khánh.

  • Như Quỳnh de Prelle, hiện tại đang sống và làm việc tại Brussels, vương quốc Bỉ. Chị từng là nhà sản xuất phim độc lập và viết kịch bản, làm truyền thông và viết báo tại Việt Nam. Thơ Như Quỳnh de Prelle đã xuất hiện trên các tạp chí chuyên về văn học và các trang văn online trong và ngoài nước. Đáng chú ý là bài thơ Nỗi buồn trên cây của chị được chuyển thể thành kịch bản phim ngắn “Nỗi buồn trên cây” sau đổi thành Tôi 30 của đạo diễn Minh Đức Hoàng Trần, phim được trình chiếu tại Liên hoan phim Cannes 2014 và nhiều liên hoan phim khác.
    Sông Hương xin giới thiệu chùm thơ mới của chị vừa gửi về từ Brussels.

  • LTS: Huyền Thư quê quán Đông Hưng, Thái Bình, hiện đang sinh sống tại Wellington, New Zealand; thơ chị được giới thiệu trên Sông Hương số 325 (3/2016).

  • Do sơ suất trong trình bày, Số đặc biệt Sông Hương 22, tháng 9/2016, trang 25, đã in nhầm tên tác giả bài thơ “Xác” của nhà thơ Đỗ Thành Đồng thành tên tác giả Hoàng Thụy Anh.

  • Hoàng Vũ Thuật - Đỗ Văn Khoái - Đức Sơn - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Phú - Hường Thanh

  • Những truyền thuyết, huyền thoại là tuổi thơ của một xứ sở, một tộc người. Các câu chuyện tình mang tính chất như thế: Trương Chi - Mỵ Nương, Mỵ Châu - Trọng Thủy, Giáng Kiều - Tú Uyên, Chữ Đồng Tử - Tiên Dung,… đã được tấm gương thi ca phản chiếu vào tâm hồn chúng ta, tạo thêm niềm cảm hứng trong cuộc sống.

  • Những bài thơ được giới thiệu sau đây có cùng niềm cảm hứng về đời sống văn minh thôn dã. Một thế giới đầy vẻ thơ mộng của tự nhiên đang bị cuộc sống hiện đại xóa mờ dần dấu vết.

  • Đỗ Văn Khoái - Nguyễn Trọng Tạo - Nguyễn Kim Huy - Ý Nhi - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Nguyên Thanh - Nguyễn Huy Việt - Xuân Sách


  • Nguyễn An - Thạch Quỳ - Mạc Mạc - Phạm Bá Thịnh - Nguyễn Hoàng Thọ - Nhất Lâm

  • Bùi Nguyên - Ngô Công Tấn - Ngàn Thương - Nguyễn Hới Thọ - Lãng Hiển Xuân - Đặng Văn Sử

  • Huỳnh Minh Tâm - Pháp Hoan- Ng.H.Dao Trì - Trần Võ Thành Văn - Trần Quốc Toàn - Lê Vi Thủy 

  • Như Quỳnh De Prelle - Hoàng Thúy - Phùng Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan - Nguyễn Ngọc Hạnh - Nguyên Tiêu - Nguyễn Bội Nhiên - Nguyễn Ngọc Hưng

  • Sinh năm 1981; Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Ninh Thuận; Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam; Giảng dạy tại Trường Cao đắng Sư phạm Ninh Thuận; Đã xuất bản 4 tập thơ.
    Nhà thơ Lê Hưng Tiến hiện làm đại diện của Sông Hương tại Ninh Thuận. Trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh đến bạn đọc.
    SH

  • Huỳnh Văn Dung - Nguyễn Tân Dân - Trần Đức Trí - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Văn Long - Hường Thanh - Đông Hà

  • Phạm Ánh - Nguyễn Văn Thanh - Trần Thị Tường Vy - Trần Nhuận Minh - Nguyễn Văn Quang - Phan Lệ Dung - Trần Tịnh Yên - Phan Hoàng