Thơ Sông Hương 12-2005

08:27 22/04/2009
Nguyễn Thị Kim Ngân - Trịnh Hoài Giang - Dư Thị Hoàn - Lê Thị Mây - Huỳnh Quang Nam - Trần Thị Bích Liên - Phan Văn Khuyến


NGUYỄN THỊ KIM NGÂN

Một mình

Con đường ta đã cùng đi
Em không muốn đến... nhưng vì nhớ anh
Vị Xuyên (1) nước vẫn trong xanh
Chim vui vẫn hót trên cành cây cao
Hàng rong - vẫn gánh hôm nào
Mình em ăn uống làm sao?... Mà mời
Bên hồ liễu cứ lả lơi
Mình em - chẳng dám đến ngồi... ghế xưa.

------------------------------
(1) Vị Xuyên: Hồ trong công viên ở Nam Định.

TRỊNH HOÀI GIANG

Bạn cũ

Đến bây giờ anh đã khác xưa
Ông Giám đốc, kính đổi màu trên mắt
Nuôi chó béc-giê, nhà cao, cổng sắt
Một nụ cười giọng nói rất pha lê

Gặp lại tôi, thằng bạn cố tri
Vai áo trắng bụi đường gian khổ
Băng nhạc tắt cho một miền quá khứ
Tuổi hai mươi hai đứa rất yêu đời
Lòng hẹn lòng đến cạn máu tàn hơi
Quyết phấn đấu trở thành người Cộng sản

Tôi cay đắng vì cái phần gia cảnh
Anh say sưa giơ cao nắm tay thề
Dưới cờ Đảng: một bình minh phía trước
Sông biển nào rộng bằng tình chúng ta

Và thế là hai đứa phải chia xa
Đường vạn nẻo, những bóng chim, tăm cá
Bom đạn thế mà chúng mình sống cả
Biển và rừng nghiêng ngả vẫn vô tư

Đến bây giờ tôi gặp lại bạn xưa
Ông Giám đốc, kính đổi màu trên mắt
Cái bắt tay như là không có thật
Chỉ nụ cười giọng nói rất pha lê

Nhạc xập xình. Tôi cất bước ra đi
Trưa nóng chảy những dòng mồ hôi thợ
Một thoáng nhớ chuyện Lưu Bình - Dương Lễ
Một thoáng buồn mái tóc đã pha sương
Một thoáng giận con béc-giê nó sủa
Một thoáng vui hai em nhỏ tới trường
Ôm cánh diều hồn nhiên như thể
Dưới bầu trời chỉ có yêu thương.

Như là cổ tích

- Ớ Thạch Sanh! Gánh củi đâu rồi. Sao chỉ vầng trăng, gốc đa thuở ấy?
- Củi đã thành than. Và ngọn lửa muôn đời vẫn cháy. Chỉ vầng trăng
cô đơn và gốc đa một mình.

- Ớ Thạch Sanh! Còn Đại bàng, Trằn tinh?
- Chúng đã rũ xương dưới moong, dưới mỏ!

- Ớ Thạch Sanh! Bây giờ đi đâu nữa?
- Đi vào chống thìu trong lò trợ

Một ngọn đèn và đôi vai vạm vỡ
Khuất trong ruột núi miền Đông

Nào ai biết trên miệng hang Cổ tích
Có một thằng Lý Thông.

DƯ THỊ HOÀN

Vi vu

Hà nội
Mùa thu rồi nhỉ
Yểu điệu
đài các
mà làm gì
Chẳng hẹn
Vàng lá vẫn rơi
Thả mình đi em
gương soi

Màu tím của ngày hôm qua
Màu hồng ngày hôm kia
Và màu trắng trong ngày xưa nữa
Bội mùa hư không

Khâu lại chiếc ba lô chưa kịp rũ bụi
                                    -ừ, em đi
Lại một hành trình không chú thích
Thân gái dặm trường
Mùa nào mà chẳng hư không

Thiền xứ

Vòm trời có một lỗ thủng
Thiền quang rơi xuống
Phật đài trên cao
Hương nhang quy y
            giữa toà tam đảo

Ngoài kia
            ai thỉnh chuông
Em
            trong lòng gõ mõ
Nam mô
Nam mô
Tiếng côn trùng vẫy gọi
Nam mô
Nam mô
Từ lỗ thủng thiên đường

LÊ THỊ MÂY

Người làm vườn

Anh vẫn mê mãi
Trên luống đất vườn phương nam
Cành non
Lá non
Nước chín khúc sông tụ về nhớ mưa dầm thấm sâu cho rễ
Lưỡi cày
Và lưỡi bút
Nương tựa vào nhau sáng loá niềm tin

Chợ Sòng
Chợ Cùa
Củ sắn củ khoai bát gạo ở quê hương nuôi lòng dũng cảm
Lá cờ phút anh thề lòng trung thành với Đảng
Trải lên đất ruộng sắc phù sa
Hốc đất gieo trồng
Đời thơ mỗi câu thơ đều một lần vượt cạn
Đơm nụ trên cây

Rồi hồn thơ câu thơ trĩu chín
Bầy hạc về
Trong vòng tay tình yêu người bạn đời không nở hái
Cánh mai vàng bên lề chữ đam mê
Lưỡi bút lưỡi cày đất phơi ải
Anh gieo trồng mê mãi
Trên đất vườn phương nam từng nỗi nhớ mưa dầm

Lời thề
Thắm màu cờ quê mẹ
Trong nhịp tim anh đậu quả cho đời
                                                25/11/2003

HUỲNH QUANG NAM

Em cứ thế, sông Hương ơi!

Sông Hương chảy vào lòng tôi thuở ấy
Năm tháng qua đi, cứ mãi thầm thì
Ngày trở lại, tôi mong làm mây trắng
Để ước gì, ngụp lặn với sông trôi

Em áo trắng tan trường, tôi bối rối
Nhịp Trường Tiền thở gấp tuổi mười lăm
Giờ lãng tử, tôi ngây ngô chẳng khác
Trước hoa mười giờ, lại đứng chôn chân

Mà Thôn Vỹ tiếng chim như cổ tích
Ai giấu nụ hôn, đâu giấu được tiếng cười
Em khúc khích, tâm hồn tôi mở hết
Ai chê dại khờ, tôi muốn được dại khờ thôi

Sông Hương chảy vào lòng tôi thuở ấy
Hiền dịu, trắng trong như buổi tan trường
Em cứ thế, như khu vườn hoài niệm
Để tôi buồn, về tìm lại khói sương

TRẦN THỊ BÍCH LIÊN

Trăng mùa thu
                       
                Tặng tuổi 50

Mùa thu qua đời tôi
Để lại nếp hằn trong khoé mắt
Để lại vui buồn một đời tự hát...

Mùa thu ngân gió heo may
Lá màu xanh theo thời gian ngả đỏ
Em hát lời trái tim
Trái tim hát lời Trăng
Mùa thu... ai bỏ ngỏ?

Mùa thu xô tuổi thanh xuân ra ngoài vòng cấm
Xồng xộc tuổi trung niên
Ngày xưa của tôi ơi!
Gót son nứt rạn rồi
Cho tôi xin lời khuyên

Không còn trẻ để quay ngược chiều kim đồng hồ
Định mệnh đã an bài
Còn một nhịp trên dương gian ta còn khát
Quay mặt vào nhau trăng mùa thu vẫn hát
Ánh mắt cháy rạng ngời
                                                20/10/2005

PHAN VĂN KHUYẾN

Núi

Núi cao nhờ đá nhờ cây
Đâu nhờ một thoáng mây bay giữa trời
Gặp khi cây ngả đá trôi
Núi cao hoá kiếp nên đổi cỏ hoang

(
202/12-05)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

  • Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn


  • NHƯ QUỲNH DE PRELLE

  • LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
    Trường Giang gt.

     

     

  • Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải

  • Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
    S.H

  • LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
    Sông Hương

  • Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn

  • LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3.  "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.

    Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.

    (L.V.T.G)

    NHƯ QUỲNH DE PRELLE

    thơ

     


  • NGUYỄN NHÃ TIÊN

  • Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang