Thơ Sông Hương 12-16

09:12 29/12/2016

Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ

"Xóm chài ven sông" - Ảnh: Đặng Văn Trân

PHẠM VĂN NUÔI

Thắp hương mà lạy

Thắp hương mà lạy gió ngàn
Lạy long đá núi, lạy tràn bể sông
Mồ hôi vẫn đổ xuống đồng
Niềm tin gửi đất, đất không nhận lời


Hắt lên buốt mảnh trăng trời
Búp non sắp rụng về nơi lá vàng
Thắp hương mà lạy tro tàn
Nghĩa trang chiều trắng hàng hàng mộ bia


Nấm bên này, nấm bên kia
Nấm còn nằm lại nơi bìa rừng sâu
Máu tươi quyện với bùn nâu
Khói nhang nghèn nghẹn hai đầu âm dương


Ơn người bỏ lại lược gương
Để bây giờ có tên đường tóc xanh.




PHAN TRUNG THÀNH

Đồng ngựa

Lao cả tấm thân về đích
quăng lên trời những đường đua mù mịt
giờ đây
chúng được thảnh thơi
chọn cho mình sợi cỏ
hỡi những con ngựa đua xong - Chàng thi sĩ
người luôn mang chiến thắng hão huyền



Tin nhắn không “sent”

Buổi sáng đánh răng chải đầu áo vô quần trịnh trọng cười với chim
nuôi mấy tháng nay hy vọng ngày nào chim nói thành lời
truyền thông không ngừng đưa tin trận dịch gia cầm lan mạnh
sao ta lại nuôi chim để nghe giống tiếng người


Hôm qua, chỗ hầm nhà xe có nhiều bịch xốp ai vứt lung tung
mỗi đợt gió lọt qua chúng bay như những linh hồn
câm lặng ngày ngày ở nơi thiếu nắng
chờ bàn tay ai đó nhặt nhạnh chúng và mang đi


Ta đã nghĩ gì mỗi khi xuống hầm giữ xe
những trận dịch gia cầm lẻn vào bóng đêm chuyện trò lông vũ
có gì liên hệ nhau ngoài tin nhắn cho em hoài chưa “sent”
để buổi mai còn yên trong giấc ngủ!




NGUYỄN LÃM THẮNG

Tiếng khóc trên cánh đồng

tiếng khóc của núi chảy dọc theo phù sa bào mòn giấc ngủ
sợi dây thừng tàn bạo của cơn mê sảng thắt cổ giấc mơ niên thiếu
anh ngã sấp xuống buổi chiều hôn mê
vết dao trá hình chém phập phía sau lưng hờn tủi
những viên sỏi lăn lóc dòng sông đời nhá nhem tao loạn
ghim vào từng cơn đói
ký ức mọc lông vỗ cánh phía mặt người
gánh củi nặng oằn đè trên vai người đàn bà có chửa
đứa con lọt lòng rớt giữa đồng khô
máu nhòe từng cơn sản hậu
hòa nước mắt mồ hôi tưới xuống đất cày
con bò u mê đạp lên tiếng rên oán thán
mê nón che ngang một giọt máu chào đời
kiếp người bắt đầu biết đau trên lưỡi liềm cắt rốn
đắp vết thương bằng miếng cỏ hò khoan...
cái nghèo trớ trêu như trái đào lộn hột
cứ phơi ra ngoài một cục ghèn đau
anh bước ra đồng
anh bước theo trâu
lật lớp bùn nâu lật từng thớ tuổi
nghe tiếng khóc chảy ra từ khe núi
gần nửa đời người
con sâu đục thân mỏi mòn mắt lúa
cái khổ đục người méo miệng cười xưa
anh gác rựa bờ châm thêm điếu thuốc
con trâu giật mình đếm cỏ dưới chân
tiếng khóc giật mình trượt trên bầu vú
anh lật bàn tay đếm từng mùa hạn
nghe tiếng loài người khóc dưới đáy mộ sâu...




TIẾN THẢO

Thức với tháng mười

Tháng mười
rả rích trời mưa
nửa đêm
cối gạo vẫn chưa trắng ngần
một mình thức với sàng giần
oằn vai mẹ gánh
chợ gần chợ xa


Rét nàng Bân
buốt thịt da
rét đài rét lộc can qua
phận đời…


Tháng mười
hạt gạo ba trăng
lửa rơm nồi đất
vì răng nhớ hoài?


Mẹ đi khuất nẻo núi đồi
chỉ còn bếp lửa khóc cười cùng con.




CÔNG NAM

Em lưng chừng mùa gió
          Ánh chiều nhuộm tím đôi bờ mộng
              Tôi ở bên ni, em nơi mô?
                                   (Cho TSM)


Em lưng chừng triền gió
Vô hình gần và xa
Gió thoát y
Tuốt luột mành kiêu sa
Chênh chao. Vai trần. Mắt bão…


Gió phiêu du
Bút phác màu lữ độ
Má đỏ. Hoàng hôn môi
Tóc tím lựng lưng đồi
Xanh thẳm câu hò xuôi ngược khúc sông trôi
Và xa kia
Xác bùa mê dạt trắng bãi luân hồi


Gỡ em khỏi lưng chừng hò hẹn
Bất đắc gió chết lâm sàng
Mây ngũ sắc giải tán giấc thiên đàng
Chó cấm khẩu
Điệu Mái Nhì, Mái Đẩy lạnh đêm hoang


Gió đi
Niềm trắc ẩn cuốn theo
Và bỏ lại bao hối tiếc.




TRẦN XUÂN AN

Những quê quán thứ tư

tuổi học trò dạt qua vài ba quê ở
năm năm dạy văn thường trú dăm nơi
mươi chốn ấy có hơn mười cõi nhớ
đâu chỉ phố làng thôi
quê là những tình say đắm suốt đời


thất tình và đơn phương, thấm thía nhất
nhưng nồng môi mắt mới thật lưu hương
những cô gái tạo ra ngọt ngào hay đắng chát
cũng là quê quán thứ tư:
quê quán của yêu đương


nào phải đa tình, lòng chóng lạt
do số lục bình, phận loài chim đo cánh lên trời xa
mươi ánh mắt trao đi, chín lần quay về, tự nhìn, ngơ ngác
đành phải tự thương mình
và thương cả cõi người ta.




NGUYỄN CÔNG THẮNG

Từ biệt

chỉ lần nữa thôi phố nhỏ
bước chân hè cũ mông lung
rưng rưng sầu đông tím ngát
về đâu sông nước chập chùng


nói gì cũng là từ biệt
thì thôi như nước cuốn đi
xanh thẳm một dòng vô hạn
trôi theo hoa lá xuân thì


gởi lại khung trời huyễn mộng
chiều hoang một thoáng mây qua
cỏ rối chân người ở lại
quay đi gió bụi nhạt nhòa




HÀ VĂN SĨ

Nỗi nhớ trọ vào cây

Một chiều dừng chân lưng đồi này
Nghe rừng cao su khẽ hát
Chạnh lòng tôi nhớ người ơi
Ngàn sao trên trời buông tiếng gọi.


Đường mười bốn chạnh lòng tôi ấy
Qua đây ôm mộng vỡ đầy
Lên phố núi cao, đường dài hơn ngày nghỉ
Chưa kịp chuyến rồi nỗi nhớ trọ vào cây.


(TCSH334/12-2016)







 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

  • Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn


  • NHƯ QUỲNH DE PRELLE

  • LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
    Trường Giang gt.

     

     

  • Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải

  • Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
    S.H

  • LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
    Sông Hương

  • Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn

  • LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3.  "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.

    Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.

    (L.V.T.G)

    NHƯ QUỲNH DE PRELLE

    thơ

     


  • NGUYỄN NHÃ TIÊN

  • Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang

  • LTS: Huyền Thư, tên thật là Tăng Thị Huyền Anh sinh ngày 29/11/1997. Quê quán: Phú Lương - Đông Hưng - Thái Bình. Hiện Huyền Thư đang học tập tại: Wellington, New Zealand.