Lê Tấn Quỳnh - Lê Thường Xuân - Nguyễn Thống Nhất - Thạch Quỳ - Ngàn Thương
Tác phẩm "Đi trong mưa lũ" của NSNA Hồ Ngọc Sơn
LÊ TẤN QUỲNH
Mùi của nước
Tôi nằm xuống và nghe mùi của nước
Những trầm tích đau ngây ngấy bùn non
Như những mảnh đồi trượt từ muôn nghìn nước mắt
Có biết mùa nào mong manh hơn
Nơi nước sông rồi cũng dậy mùi dâu bể
Tôi đi ngang sẫm sệt cuộc đời
Và sau cái vết người vụn vỡ
Là đằm mình hóng hớt buông rơi
Chỉ là ngày của nước
Còm cõi đòi chia tôi
Chỉ là mùi của nước
Đắng nồng như rừng đang trôi...

LÊ THƯỜNG XUÂN
Nước mắt trời
Mưa rơi trong nước mắt
Những cơn nhớ phi thường
cánh bướm vẫy bờ tây
phù sa bầm đông hải
anh nhặt em cuối đời giông bão
mình nuôi nhau bằng nước mắt trời.
đừng ngại mưa rơi
đừng hờn tuyết đổ
đất vẫn ấm
nước vẫn trong
và con người viết hoa
vẫn mọc lên từ loài thăm thẳm
sử màu xanh
anh màu đỏ
em tím muôn đời.
và mưa rơi nước mắt trời
để xanh niềm thanh tẩy.
NGUYỄN THỐNG NHẤT
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Đá nằm xanh một góc vườn
Có con chim nào định hót
Câu tình bên bến sông Tương
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Nắng kia còn sót cuối đường
Còn xôn xao ngày qua cửa
Bần thần vuốt mặt soi gương
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Nhắm mắt hóng chuyện phố phường
Có em ngồi buôn chuyện cũ
Chòng chành cái lý mười thương
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Mơ một giấc dài muôn phương…

THẠCH QUỲ
Ghi vài dòng ở Vladivostok
Ta từng đi ngang dọc khắp nước Nga
Để thấu lạnh các chân trời xứ tuyết
20 độ âm ở Moskva
Sánh sao được với 40 độ dưới không ở Xibia giá rét
Nhưng cái lạnh ở Vladivostok gió quyét
Từ Bắc cực thổi về mới thật lạnh thấu xương
Không một ai dạo gót trên đường
Không thể đứng dưới trời 5 phút
Từng đợt gió như mũi khoan tê buốt
Thân thể ta đông lạnh dưới trời Nga
Trước biển băng trắng bạc tận thiên hà…
Ta cảm phục đàn hải âu xứ tuyết
Giữa biển băng giá rét
Cứ vỗ cánh và bay đi mải miết
Tận chân trời mờ mịt Bắc băng dương
Nhưng cái lạnh ta mang từ xứ nóng
Trong tim ta chưa dễ ấm lên đâu
Khó san sẻ cùng biển băng xứ tuyết
Cùng chập chờn đôi cánh lũ chim âu…

NGÀN THƯƠNG
Dấu ngựa
Tặng Nguyễn Đức Dũng
Con ngựa giấy
nơi gốc cây sanh
Gợi hứng cho thi nhân bày tỏ
Tiếng roi quất trên lưng
hằn lên máu đỏ
Nỗi đau nào thoáng hiện giữa hoàng hôn
Khúc du ca rơi xuống bụi đường
Bước lang thang bên dòng sông
nửa vời trong - đục
“Áo giấy qua sông” trầm tư chuông vọng
Cõi trần gian lãng đãng
những đêm rằm
Mai mốt có về
sẽ thấy ngựa khác xinh hơn
Dây lục lạc vắt ngang mùa thu tím
Tên xà ích thuở nào
đã già nua
đi biệt
Để ngựa ô mưa, nắng
vết thù…
(TCSH381/11-2020)
Tải mã QRCode
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
DU TỬ LÊ