Lê Tấn Quỳnh - Lê Thường Xuân - Nguyễn Thống Nhất - Thạch Quỳ - Ngàn Thương
Tác phẩm "Đi trong mưa lũ" của NSNA Hồ Ngọc Sơn
LÊ TẤN QUỲNH
Mùi của nước
Tôi nằm xuống và nghe mùi của nước
Những trầm tích đau ngây ngấy bùn non
Như những mảnh đồi trượt từ muôn nghìn nước mắt
Có biết mùa nào mong manh hơn
Nơi nước sông rồi cũng dậy mùi dâu bể
Tôi đi ngang sẫm sệt cuộc đời
Và sau cái vết người vụn vỡ
Là đằm mình hóng hớt buông rơi
Chỉ là ngày của nước
Còm cõi đòi chia tôi
Chỉ là mùi của nước
Đắng nồng như rừng đang trôi...

LÊ THƯỜNG XUÂN
Nước mắt trời
Mưa rơi trong nước mắt
Những cơn nhớ phi thường
cánh bướm vẫy bờ tây
phù sa bầm đông hải
anh nhặt em cuối đời giông bão
mình nuôi nhau bằng nước mắt trời.
đừng ngại mưa rơi
đừng hờn tuyết đổ
đất vẫn ấm
nước vẫn trong
và con người viết hoa
vẫn mọc lên từ loài thăm thẳm
sử màu xanh
anh màu đỏ
em tím muôn đời.
và mưa rơi nước mắt trời
để xanh niềm thanh tẩy.
NGUYỄN THỐNG NHẤT
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Đá nằm xanh một góc vườn
Có con chim nào định hót
Câu tình bên bến sông Tương
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Nắng kia còn sót cuối đường
Còn xôn xao ngày qua cửa
Bần thần vuốt mặt soi gương
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Nhắm mắt hóng chuyện phố phường
Có em ngồi buôn chuyện cũ
Chòng chành cái lý mười thương
Sáng nay mặt trời đi ngủ
Mơ một giấc dài muôn phương…

THẠCH QUỲ
Ghi vài dòng ở Vladivostok
Ta từng đi ngang dọc khắp nước Nga
Để thấu lạnh các chân trời xứ tuyết
20 độ âm ở Moskva
Sánh sao được với 40 độ dưới không ở Xibia giá rét
Nhưng cái lạnh ở Vladivostok gió quyét
Từ Bắc cực thổi về mới thật lạnh thấu xương
Không một ai dạo gót trên đường
Không thể đứng dưới trời 5 phút
Từng đợt gió như mũi khoan tê buốt
Thân thể ta đông lạnh dưới trời Nga
Trước biển băng trắng bạc tận thiên hà…
Ta cảm phục đàn hải âu xứ tuyết
Giữa biển băng giá rét
Cứ vỗ cánh và bay đi mải miết
Tận chân trời mờ mịt Bắc băng dương
Nhưng cái lạnh ta mang từ xứ nóng
Trong tim ta chưa dễ ấm lên đâu
Khó san sẻ cùng biển băng xứ tuyết
Cùng chập chờn đôi cánh lũ chim âu…

NGÀN THƯƠNG
Dấu ngựa
Tặng Nguyễn Đức Dũng
Con ngựa giấy
nơi gốc cây sanh
Gợi hứng cho thi nhân bày tỏ
Tiếng roi quất trên lưng
hằn lên máu đỏ
Nỗi đau nào thoáng hiện giữa hoàng hôn
Khúc du ca rơi xuống bụi đường
Bước lang thang bên dòng sông
nửa vời trong - đục
“Áo giấy qua sông” trầm tư chuông vọng
Cõi trần gian lãng đãng
những đêm rằm
Mai mốt có về
sẽ thấy ngựa khác xinh hơn
Dây lục lạc vắt ngang mùa thu tím
Tên xà ích thuở nào
đã già nua
đi biệt
Để ngựa ô mưa, nắng
vết thù…
(TCSH381/11-2020)
Tải mã QRCode
Nguyễn Quang Đương - Lê Đình Tiến - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Võ Tấn Cường
HUỲNH MINH TÂM
Hải Như - Nguyễn Khắc Thạch - Hải Bằng
NGUYỄN VĨNH TIẾN
HOÀNG THỤY ANH
NGUYÊN QUÂN
Trần Đức Tín - My Tiên - Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Đức Tùng - Phan Duy - Khaly Chàm - Huỳnh Thị Kim Cương - Đặng Như Phồn
Thai Sắc - Dương Thắng - Nguyễn Thiện Đức - Trần Hạ Vi
VƯƠNG HUY
NGUYỄN TRỌNG TẠO
“Vết chân trần rớm máu trên gai” là một chương trong trường ca của cây bút trẻ Lệ Hằng. Tác phẩm là nỗi khát khao của cô bé mù về một thế giới có sắc màu, là trái tim bỏng rát những ước mơ của những người cha người mẹ, là tiếng hát giữa cuộc đời nhem nhuốc bất hạnh vút lên cao để ngợi ca cuộc sống, ngợi ca sự hy sinh, ngợi ca tình yêu, ngợi ca nghị lực vươn lên đạp bung chiếc kén giới hạn, khám phá cuộc sống diệu kỳ.
ANH THƠ
Thúy Bắc - Yến Lan - Trần Nhuận Minh - Vũ Quần Phương - Thái Bá Tân - Nguyễn Đình Thi - Hữu Thỉnh - Trần Hữu Thung - Diệp Minh Tuyền - Hoàng Phủ Ngọc Tường - Đinh Thị Thu Vân - Bằng Việt
TỪ HOÀI TẤN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Xuân Hoa - Đoàn Mạnh Phương - P.N.Thường Đoan - Nguyễn Việt Chiến - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Man Kim - Nguyễn Văn Quang - Tần Hoài Dạ Vũ - Đỗ Văn Khoái - Đoàn Nho - Đặng Văn Sử - Phạm Trường Thi - Lê Quốc Hán
HOÀNG VŨ THUẬT
PHAN ĐẠO
LỮ MAI
NGUYÊN HÀO
PHAN LỆ DUNG