Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
Minh họa: Nhím
LÊ ÂN
Chong cuộc nghìn trùng
Chợt buồn vì mình không thể quên để xóa nhòa tất cả
mà cầm hương một tình yêu nhân thế.
Về thôi em trăng không tròn tận đêm
như mình đã khuyết từng hơi thở
Bốn nghìn năm ở trọ tình người.
Về thôi em
ru gì xa xôi mà em khóc
nước mắt không thể thay lời tình biệt
Về thôi em…
Thương lắm cõi người.
Về thôi em
cầm chi mấy giọt tình rơi
Bể dâu không cần ai đâu
Bể dâu chăng chớ…
Về thôi em hắt cơn đau đời qua mùa nghiệt ngã
Nâng chén phù vân đối diện cuộc phù trầm.
Về thôi em… Làm gì có trăm năm mà em khóc!
Rượu nghìn trùng chong cuộc nghìn trùng ai.
THẢO NGUYÊN
Những bàn tay
Khi bàn tay đan vào bàn tay
Nỗi buồn phóng sinh về biển
Những ẩn ức chìm vào từng đợt sóng
Si mê chạm bờ.
Trong vòng ôm dịu êm
Hạt yêu trổ mầm
Bừng thức khu vườn cổ tích
Nụ hồng cong mình khắc khoải
Lả lơi sương đêm
đẫm những cánh mềm.
Nắng mơ vàng
xé tan màn sương xám
Sơ sinh mùa đắm say.
Khi bàn tay tự rời một bàn tay
Ẩm mốc nỗi buồn không ngủ
Em thả mặc ý nghĩ rời về anh
Ruổi rong theo gió
Ký ức ảo mờ
Ngây dại một mùi hương.
THY LAN
Trăng đầu hạ
Trăng đầu hạ gối lưỡi liềm trên vòm lá
Hứng từng giọt sương rơi
Từng giọt
Trăng uống bằng chiếc ly
Diệu kỳ…
Những thời khắc chưa gọi tên
Là những điều chỉ cảm nhận bằng giác quan
Em muốn thời gian ngừng trôi
Không gian màu ký ức!
Em hái vội những bông hoa trời ban
Tắm gội trong vườn địa đàng hạnh phúc
Em như cơn lốc mùa bão
Cuồn cuộn gió, giật toang cửa
Cầu vồng ý nghĩ
Đêm...
(TCSH345/11-2017)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT