Ảnh: TL
HOÀNG VŨ THUẬT Ghi chép tháng mười mưa bão những cánh tay chọc thủng gạch ngói những chiếc nón vẫy mưa những tiếng kêu đứt đoạn những hốc mắt đói nhìn mỏi mòn đêm tối kiệt quệ rạng ngày mê ngủ tin dự báo thời tiết cửa lòng hồ đóng mở bấp bênh mẹ thắp hương chờ những đứa con không trở lại những đứa con khát sữa gào lên khuya khoắt sạp giường lạnh tanh đôi vòng tay trơ rỗng áo em Phạm Đức Diện ướt rồi khô hành khách chồng chềnh chuyến xe thổ mộ sách vở trộn bùn đất rơm rạ trộn thây người năm nghìn ba trăm con lợn trại chăn nuôi tung tẩy đôi tai nhìn tám nghìn đồng loài trôi ra biển bảy trăm chú lợn con chào đời loăng quăng run rẩy đàn bê gọi chiều đi chưa về đường tới động Thiên Đường gãy gập ngang lưng mây tìm nơi trú ẩn rừng cao su rạp theo gió cuốn điệp khúc bi ai hai mươi vạn ngôi nhà nhô lưng rùa lặn ngụp nước ngự trị trong thung lũng chết mênh mông Kiến Giang Thạch Hãn sông Gianh sông La khóc vì thiếu nước sao lá cứ hồn nhiên đắp dày nấm mồ buốt dọc mé rừng sao đá cứ ngả mặt chai lỳ bên thác âm âm u u sao lửa cứ đỏ vô tư sau rặng tre nhức nhói sao cỏ cứ mọc xanh chót đỉnh U Bò bao giờ bao giờ miền trung ơi ĐÔNG TRIỀU Ngôi nhà ngó mặt ra đại dương Gió đã về thật rồi từ chiều hôm qua Bọt sóng xếp giồng trước hàng hiên chờ gieo hạt Đàn còng gió non nhổm mình ngơ ngác Những tượt tràm tách vỏ cuối triền sông Bầy hải cầm tan tác giữa cơn giông Trở về rối rít chuyện mùa phiêu bạt Trên vách gió lùa phất phơ câu hát Còn yêu nhau em ghé lại nơi này... Gió đã về rắc trên những cành đước dang tay Ngăn bão biển dội vào năm mấy lượt Đôi mắt dõi ra trùng dương xanh mướt Như Tổ quốc thật gần chạm được cuối đường mây Những con tàu rúc còi vừa đi qua nơi đây Vẫy cánh tay đỏ thắm vào hải trình xa thẳm Từ cửa sông xanh rặng dừa nhiễm mặn Bạn bốn phương đang ngắm hướng quay về Ngôi nhà từng vật vờ gió bạt ngắm sao khuê Đã từng mẹ gục đầu vào di ảnh những người con không về nữa Đã từng tối mắt quầng thâm chờ bão lửa Tổ tiên níu chặt dưới chân đước, chân tràm... Sóng đã nhiều lần phủ ngôi nhà ngửa mặt trước đại dương Bão đã nhiều lần rẽ cột kèo xa cách Em còn trở lại thăm cùng trời cuối đất Hạt phù sa líu ríu về tụ chật cuối triền sông Đêm nay gió đã về thật rồi reo ở phía cửa Đông Khêu ngọn lửa bừng cao sưởi ấm những đồng bào đã mất... Cửa Trần đề 2009 ĐỖ QUYÊN Hoàng Cầm ca Không em Chúng mình từng biết một thi sĩ buồn rụng bàn tay (1) những tháng ngày bên nhau anh không để ý trong vẹn toàn Tạo hóa Không em anh chiều nay Đi tìm bàn tay thơ rụng Trên trái đất khắp nơi Anh chỉ gặp các hình nhân không bàn tay ---------- (1) Ý thơ Hoàng Cầm Anh tìm anh tìm ở bài thơ nổi danh Em có về không Hoàng Cầm gửi Tuyết Khanh không thấy em ở nhiều bài khác nữa gửi nhiều người khác nữa của nhiều người khác nữa mới thấy được xác em (Trích TRƯỜNG CA THƠ) Vancouver, tháng 2-8/2010 ĐOÀN MẠNH PHƯƠNG Cổng làng Kính tặng quê hương tôi Những cơn gió vịn vào vết nứt cổng làng tôi Mùi rơm rạ bế tôi lên bằng đầm đìa kí ức Lưng bà đã còng hơn Lúa phơi như nước mắt Những mùa đông hốc hác gọi tên chồi… Hơi thở của mùa màng rung qua tuổi thơ tôi Có tiếng chim hót vào tim Kể về vết nứt ở cổng làng Về dấu chân của ông tôi, của cha tôi và nhiều người khác nữa Từ cổng làng ra đi Khi bình minh chưa vỡ Chẳng kịp về gọt vỏ những mùa trăng… Từng vệt vôi loang lổ ở trên tường Với vết nứt ở cổng làng Cổ tích như dòng sông chảy vào tuổi nhỏ Chúng tôi lớn như cây Xanh trong mình nỗi nhớ Ký ức của xóm làng run rẩy vịn vào đây Những mái ngói vút cong in tạc thế Rồng bay Tuổi đôi mươi mang hồn vía của làng lên tận đỉnh núi cao xuống tận cùng biển cả Lời bà như ngọn đèn soi từng trang sách mở: - Bao tướng tá, nhà văn, tiến sĩ Sinh ra từ vết nứt cổng làng tôi… ĐÀO DUY ANH Đất hứa Ban mai đóng khung trong đồng tử những ảo ảnh nghẹt thở điểm hẹn phi nhanh vào dự cảm bất định ngày hồi sinh xa ngái… trên mông lung biển và sóng chọn mùa để vỗ thầm thì hay cuồng nộ tôi vẫn nằm khoanh trong giai điệu nỗi đau cắt từng mẫu tự làm nền cho thơ lời thơ hàm ngôn tình yêu nhiều biến cố mọc mầm từ những nhiễu loạn và bi kịch trong tiểu thuyết chưa kịp viết lời bạt ngôn ngữ hơ quá lửa! tôi chạm mặt với nóng cháy… Đồng hồ tâm thức mê sảng đổ chuông thế giới rỗng từ khi con tim đầy ắp những lát cắt ý nghĩ xếp loạn xạ lên nhau tình ơi! xác chứng nào khiêm cung hơn ý nghĩa cuộc tình trong ngần tôi thiết tha cái thiết tha trong tôi lời hẹn về vùng đất hứa từng sôi động không ngừng nghỉ để giải phóng cô đơn tù hãm ai cắt đứt mọi cảm thông sót lại tôi thành địa ngục tha nhân của miền hoang mạc không thể cấy lên sự vĩnh cửu tình yểu non! đất ngậm lời phán xét lời sau cùng vẫn phi lý như vũ trụ nỗi lạnh lùng của sương và đêm tối Đất hứa mọc nấm hoang lên cổ mộ chôn phần sâu thẳm kỳ bí… và khát vọng tâm linh sẵn sàng đương đầu với tiếng nỉ non như côn trùng tha ma bãi…! tình yêu trong ngần là chân lý đích thực con người đó là năng lượng sống! tôi - vẫn - được - và đã… biết! NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO Cánh đồng chật Viết tặng em Quế Hương - Trường THCS Quế Phong Ăm ắp nắng đùa vui ngoài cánh đồng mượt lúa chật những cánh diều thanh thản một miền quê con xếp tuổi thơ theo chiều dài những tháng ngày cha một mình gánh lúa chỉ còn cánh đồng chật vai áo sờn xanh thả vào tuổi mười lăm những ước vọng đã cận kề thời thiếu nữ ấp gối ước mơ trên những giảng đường tháng chín tiếng quê vọng lên cánh đồng rất chật vơi bóng mẹ hiền, vơi nửa giấc mơ con đã khoác lên tóc mình thêm lần mắc nợ cánh đồng chiều - mẹ - những lời ru hồn nhiên tiếng cười trẻ thơ vọng vào chiều mưa Quế Sơn lặng trầm nét nhớ cánh đồng đã gặt phơi những rạ rơm lại một mùa vắng mẹ có tiếng ai về trên những ngọn đồi cao? Con đẩy giấc mơ mình đi theo hình hài của mẹ Phía bên kia núi đồi Hoán đổi một hình dong chỉ còn cánh đồng rất chật phía nhà mình cha tựa bóng nghìn năm... Quế Sơn, tháng 9/2010 NGUYỄN VĂN HÙNG Nghỉ đêm ở A Lưới Du lịch đường Trường Sơn Đêm nay đoàn nghỉ lại Đêm rừng A Lưới Mới ba giờ sáng đã lầm rầm trò chuyện Bốn giờ ve bắt đầu sôi Ve nơi đây lạ lắm Tiếng kêu như thác bắn Tiếng kêu vòng vèo Tiếng kêu nôn nao Tiếng kêu buốt nhói Ve rừng A Lưới Không giống ve bất cứ nơi nào Bấm nhau để cùng ngước lên cao Trong chúng tôi vài người râm rấm nước mắt Có một Trường Sơn không dễ gì được gặp Hai mươi chín năm giải phóng rồi còn kêu thế này chăng? Vòm khế ngọt Vây kín dưới vòm xanh khế ngọt Một con chuồn kim khẽ đậu lên vành tai, rồi lên tóc Chắc nó không nhận ra cậu bé kia là người? Cứ lặng phắc tôi mặc kiến cắn Để dằng dặc đường đời Vài phút được làm cây... Cảm ơn, cảm ơn những nhầm lẫn tuổi hoa Không dễ mua và bán Dưới vòm xanh cây khế ngọt mồ côi! PHAN LỆ DUNG Ngày tôi rời làng Ngày tôi rời làng lên phố là một ngày nhớ của đời tôi mẹ tiễn tôi ra tới cuối sông bóng mẹ nghiêng, xao cả ánh chiều hôm ấy trời buồn lá bên đường rơi tôi như đi lạc giữa trời trước mắt tôi cánh đồng làng xanh mấy con cò lấm tấm trắng tô điểm buổi chiều lũ trẻ bên sông ở truồng đuổi nắng trên không đàn chim bay về đôi cánh quyến rũ hoàng hôn đến tận cổng làng tôi cứ như mơ cái ngày ấy đi qua tôi như một vệt rêu buồn trên vách đình làng cũ mãi không phai TRẦN PHƯƠNG TRÀ “Quyện mãi hương thời gian”(*) Kính tặng nhạc sĩ Mặc Hy Tầm nhìn của rừng không còn che khuất Anh về với dân Chiến trường Bình Trị Thiên những năm đánh Pháp Bạt ngàn đồng lúa chín Mênh mang, mênh mang Rung lên thành bài ca “Lúa vàng” ... “Lúa vàng, trên cánh đồng làng, tang tình tang... Lúa nặng trĩu hạt vàng...” Đàn ghi ta trên vai, dấn thân hăm hở Tuổi hai mươi chẳng lo trời nghiêng, đất lở Muôn thuở đến với nhân dân dung dị, thật thà Tây Bắc: Điện Biên, Suối Rút, Sơn La Trị Thiên: Ba Lòng, Hòa Mỹ, Dương Hòa... Những cơn bão ập xuống đời anh, bầm dập Không tước nổi một trái tim nhân hậu, một tâm hồn dân tộc Những giai điệu đậm đà: “Đưa anh thêm một quãng đường”... Da diết: “Đi tìm, đi tìm, đi tìm... người thương!” Giữa cuộc đời, lặng lẽ anh làm người hát rong Ở phá Tam Giang, đêm trăng A Lưới Trên đỉnh Bạch Mã, lưng đèo Hải Vân... Và cuối đời: Mùa thu đẹp bay trên biển Si-a-tồ(1) bang Oa-sinh-tơn nước Mỹ “Em đi qua đời tôi trái tim tôi nổi sóng” Ngoảnh lại nhìn, tám mươi năm mơ mộng: Anh là hoa vườn thương, Quyện mãi hương thời gian!” Hà Nội, 27 - 8 - 2007 ---------- (*) Những từ trong dấu ngoặc kép trích từ lời bài hát của Mặc Hy (1) Seattle, một thành phố lớn của bang Whasington, đọc theo thổ dân là Si-a-tồ. Tháng 9 - 2006, thăm nước Mỹ, Mặc Hy có bài hát “Mùa Thu bay trên biển Siatồ”. (261/11-10) |
Tải mã QRCode
...Bồng bồngBống bốngBông bông...
...Chỉ trong lá con chim sâu làm tổChỉ trong tim tình yêu kết nụ...
...Hãy mở các cửa sổ hồn mìnhCho khúc ca biến tấu dâng dângĐừng nguỵ trang mình là người hạnh phúcĐừng đóng đinh trên thập giá tình yêu...
...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi mà nhìn bàn chân!...
Võ Quê - Tôn Phong - Phạm Thị Quỳnh Phương - Hồ Huy Sơn - Nguyễn Quang Việt - Nguyễn Thị Hợi.
Nguyễn Xuân Hoa - Mai Văn Hoan - Phạm Tấn Hầu - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Thị Hồng Hà - Lãng Hiển Xuân - Đinh Hạ - Nguyễn Hưng Hải - Châu Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Trần Thái - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thị Yến
...Mặc cho đất bận nâu, trời mải bận xanhNgười đi, mòn cả bóngThắp tận cùng thẳm sâu một khát vọng yên bình...
...Đang mùa xuân ha y đã sang hèmà hoa tím rụng đầy mặt nướcchảy về đâu, sông ơi...
...Tôi vừa được sống lạiVì trong suốt cuộc đờiTôi đã sống dùkhông biết mình sống...
...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...
LÊ HOÀNG ANH...Mẹ ơi mẹ qua đau khổ đã nhiều sao luôn có những chùm hoa ổi trắng, lúc nào cũng nhìn con đăm đắm – vẫn tìm con trong lắng đọng tâm hồn...
LTS: Với một tờ báo, chắc hẳn niềm vui mừng trước hết là nhận được những bản thảo chất lượng. Nhưng cũng không vì vậy mà chúng tôi không trân trọng những bài viết chưa đạt tới “tiêu chí” Sông Hương. Giới hạn trong lĩnh vực thơ: Có không ít tác giả hầu như tuần nào, tháng nào cũng gửi từ ba bốn bài trở lên. Đều đặn bao nhiêu năm trời như thế, tính ra số thơ mà chúng tôi nhận được của họ đã có thể đóng thành một “tổng tập”. Những trang chữ viết tay, những trang vi tính quen thuộc đến mòn mắt ấy mỗi lần nhận được là chúng tôi lại hồi hộp đọc, để rồi… áy náy!Dưới đây là những bài gần như khá nhất trong số thơ lai cảo của Sông Hương.
Thạch Quỳ - Nguyên Quân - Đông Hà - Kiều Trung Phương - Nguyên Hào - Lê Quốc Hán - Đinh Thu - Hoàng Thị Thiều Anh - Nguyễn Phước Loan
...nghe thanh âm mà không có tiếng ngườisao khép mắt mà không thể chết được...
Từ Nguyên Tĩnh - Lê Huỳnh Lâm - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hữu Lục - Mai Thìn - Cao Hạnh - Văn Công Hùng - Trần Tuấn - Nguyễn Ngọc Phú - Đức Sơn - Trần Vạn Giã - Trần Cao Sơn - Lê Hữu Khoá - Trần Hoàng Phố - Phạm Thị Anh Nga
Đất nước đã vẹn toàn một mối hơn ba mươi năm, song còn đó những nỗi đau âm ỉ, thấm vào cốt xương của thân nhân các thương binh - liệt sĩ, thấm vào máu thịt của những ai từng kinh qua hoặc không kinh qua chiến tranh mà nay đều được hưởng cuộc sống yên bình. Kỷ niệm 60 năm ngày thương binh liệt sĩ(27/7/1947 – 27/7/2007), Sông Hương xin nghiêng mình trước nỗi đau không hề ngẫu nhiên đã thấm vào thơ ấy… *Nguyễn Gia Nùng - Triệu Nguyên Phong - Trần Đức Đủ - Huỳnh Tuấn Vinh
Vân Long là tạng người thơ không chịu cũ. Nhà thơ luôn ý thức được việc làm mới mình để có thể đồng hành với nền thơ đương đại và nhịp thở nóng hổi của cuộc sống thường nhật.Dù là trữ tình tự sự hay nội cảm ngoại quan, thơ Vân Long luôn để lại những dấu ấn sáng tạo - dấu ấn lao động thơ. Vân Long đã từng có duyên với xứ Huế qua “Đêm sông Hương”, “Vườn Huế”... được tuyển chọn trong Tuyển thơ Sông Hương 20 năm...
khi em là vực sâu im lặng tôi pho tượng đá lắng nghe...
...chim chích bay về đăm đắm mắtnghe phế hưng bông lơn ký ức thành xanhrêu...
Nguyễn Văn Quang - Trần Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Ngã Lễ - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Ngô Thị Hạnh - Nguyễn Thánh Ngã - Xuân Thanh - Phan Văn Chương - Thạch Thảo - Trần Đôn - Nguyễn Nhã Tiên - Đoàn Lam - Tiến Thảo - Đoàn Giao Hưởng