Thơ Sông Hương 11-2008

10:23 03/12/2008
Phan Đạo - Nguyễn Quang Hà - Phạm Tấn Hầu - Vũ Hồng - Trần Dzạ Lữ - Ngô Thị Hạnh - Vương Kiều - Ngô Minh - Trần Hữu Lục  

PHAN ĐẠO

Khát vọng bình thường

Tôi
Sẽ đem những hạt đêm
Vãi xuống ruộng lòng em
Cho em biết khóc biết cười
Với cha ông ngày trước
Chắc em cũng rộng lòng đón nhận
Bởi
Con người không suy nghĩ bằng chân

Tôi
Sẽ tô đậm màu đêm lên trang sử đời em
Cho em biết buồn đau là châu ngọc
Ôi
Những chuỗi cười sặc mùi tự mãn
Em có khóc không, hay chỉ ngậm ngùi?

Tôi
Sẽ tập cho em đi những bước lùi
Để gặp gỡ
Sự hồn nhiên cỏ cây và tầm sâu mộng tưởng
Nơi đã cho máu sương, não cân thịt da tôi lửa sống
Giữa vạn vòng quay chóng mặt
Lạnh căm


Cuối cùng
Tôi sẽ dìu em
Bước lần theo những tiếng chuông khuya vào khoảng trời xanh biếc
Bởi
Thế hệ chúng ta đang mù loà điếc đặc
Trước sự mênh mông
Của hai chữ "Con - Người"

Là cánh chim
Tôi khát gió biển trời
Là trang thơ
Tôi si cuồng câu chữ

Là tôi
Tôi muốn lặn xuống dòng sâu sự thật
Rồi mượn ngôn từ
Rao giảng những điều trên…
1988

Vắng bóng người

Khuya mùa thu
Những vòm cây xám ngắt dưới màn mưa
Ánh điện đường thức đêm giờ ngủ gật
Những bóng ma
Lao đi
Chậm rãi
Vẹo xiêu
Về an nghỉ sau đêm dài bới tìm năng lượng


Khi gần
Khi xa
Xé không gian
Xé lòng ai
Tiếng gà gáy
Còi tàu…

Nơi đây
Dưới vòm cong lạnh ngắt của khách sạn cuộc đời
Có những ả búp-bê
Những chàng rô-bô thực dụng
Có những gương mặt hằn đen ngàn nếp nhăn câu chữ
Những nụ cười thoang thoảng sự thừa dư
Những ánh mắt thèm thiên sẵn sàng làm nổ tung trái đất
Bên nhạc quay cuồng
Và nỗi khát thịt da
Đứng
Đi
Nói
Cười
Ngồi
Nằm
Như những vở tuồng rối mù trên sân khấu…
Vâng!
Chúng tôi là những - hành - khách lạc - lõng
Là những con người
Chỉ một - nửa - người thôi
Khát khao tìm những dáng hình nguyên vẹn
Cứ lặng im
Cứ thẫn thờ
Bên tách cà-phê và sương mù thuốc lá
Đang nhỏ lần
Nhỏ lần
Như một điểm đích xa…

Giữa màn sương bồn chồn ngái ngủ
Có cái gì nhức buốt trong tim:

Có lẽ đúng
Có lẽ đúng bạn ơi
Những gì người ta thở than với Đấng Toàn Năng là có thật
Khi họ và tôi
Đang đau khổ kiếm tìm

Hỡi Đấng Toàn Năng
Trần gian luôn mới lạ
Những phiên bản của Người
Đang nẩy nở sinh sôi
Nhưng
Hỡi ơi
Chung quanh tôi
Đang
Vắng - bóng - con - người!
      1986

NGUYỄN QUANG HÀ

Thơ tặng những mối tình si

Như hai kẻ điên
Như hai con sóng thần lừng lững
Đổ ầm vào nhau
Không hề tính toán

Khi còn mỗi đứa mỗi nơi
Là hai con số không vô nghĩa
giờ những gì vô lý
bỗng thành thiêng liêng

Có đời thuở nào
Vai kề vai mà vẫn nhớ
Dẫu một phần mười cũng là tất cả
Sương mù bay vào mê man

Tình si không sắc màu
Thích xanh thì xanh thích đỏ thì đỏ
Trời ơi! Hoang vu quá
Muốn tan biến vào nhau

Chàng ở đâu nàng ở đâu
Mà đánh thức những lãng quên, khát vọng
Những gì lạnh rồi lại nóng
Vỗ cánh thăng hoa

Tình si làm kẻ tha phương được trở lại quê nhà
Mỗi nhánh lá cũng mượt mà đằm thắm
Mỗi ngọn gió cũng nôn nao sâu lắng
Hai trái tim thầm thì thèm yêu nhau.

PHẠM TẤN HẦU

Gởi thời đã yêu

Em là vừng trăng cuối cùng của mùa gió bão
Là ánh sáng đêm dài không che hết
Xứ sở của chiều hôm mãi mãi
Cho cánh chim mệt mỏi kịp quay về
Cho giấc mơ tôi có sỗ sàng khuôn mặt
Được nâng lên từ bọt sóng
Nát tan
Tựa như từ đau đớn xé ra
Chúng ta sống chia lìa, rời rạc
Theo dáng hình của bao cổ tích
Đã hư hao, thất lạc giữa dòng…

V Ũ H ỒNG

Rêu Huế

Tặng nhà thơ Võ Quê

Huế mỏng mảnh thả đò xuôi chớp bể
Ai mưa nguồn trắng tóc chiều rơi
Tôi trễ lắm khi một lần ghé Huế
Dáng mưa xưa về nhà cũ đâu rồi

Dáng mưa xưa về nhà cũ xa xôi
Sông Hương bước thẹn thùng không quay lại
Tôi tỏ tình chậm dài theo bờ bãi
Vọng trong chuông tím một khúc Trường Tiền

Vọng trong chuông tím vạt áo Văn Lâu
Tôi đã già nua đứng bên này Đập Đá
Tôi tìm chi, tìm gì vườn Vỹ Dạ
Gỡ chút rêu xưa chờ hồn vía quay về

TRẦN DZẠ LỮ

Không còn nắng trên đồi

Không còn nắng nữa trên đồi
Tôi lên với bóng nói cười quạnh hiu
Thiên An ơi, một nửa chiều
Công Huyền Tôn Nữ nơi heo hút nào?

NGÔ THỊ HẠNH

Hạnh phúc từ những ngón chân


Những ngón chân của em

càng ngày càng đẹp và rạng ngời hơn khuôn mặt em giữa những người quen cũ
nên em ghen với nó, vợ anh ghen với nó, anh vì nó mà phì cười hoặc hạnh phúc hoặc thương đau
Những ngón chân của em
khi rửa bằng nắng sớm
khi rửa bằng nụ cười anh
chúng sáng lên ai cũng tưởng mặt trời
em bật khóc
sao trước đây em không biết chúng đẹp như vầy
Không phải, hạnh phúc là ảo giác
chúng có thật nhờ ngôn ngữ thơ ca
ngôn ngữ không có thực, em nghe mà đừng tin em thấy mà đừng tin
chỉ những ngón chân em là có thực
Tôi đau, khóc và hỏi: "tôi là ai?"
Những ngón chân của tôi mỉm cười:
hạnh phúc...

VƯƠNG KIỀU

Niệm khúc cho nàng

Nàng năm ấy
đẹp như dòng sông lá vàng
và tôi yêu nàng
như yêu phù sa
trên miền quê Đồng Tháp
nàng là bông hoa, đêm đêm
ngát hương
trên sóng nước mênh mông.

Ôi! lênh đênh mối tình thuở ấy
tôi gặp nàng,
trong quán khách huyền mơ
nơi tiếng vỹ cầm
trộn lẫn cơn say
tựa như nàng không hề có thực
và lòng tôi xao xuyến lạ lùng.

Mười mấy năm qua rồi
quán khách huyền mơ xa lạ
con sông mỗi tối em về
lục bình vẫn trôi như mây
thuở phiêu bồng
như niệm khúc buồn
về mối tình
không hề có thực
tựa như em
không hề có thực

nên tôi mãi tìm
trong những cơn say
thầm tiếc mơ hồ
tiếng vỹ cầm xót đau
giữa ngực

NGÔ MINH

Không đề

Rồi ngày còn một mình
bỗng thèm nghe em mắng mỏ
ta ngu dại một đời
chẳng biết làm cây đứng gió

rồi mùa còn một mình
sầu đông rụng lá
gió khách qua vô tình

rồi đời còn một mình
lặng im nấm cát
thơ như cỏ tìm…?

Ảnh tượng

Đêm anh vẽ em bằng bóng tối
Môi như trăng nhú chân trời
mắt đăm đắm như điều chưa nói
lúm đồng tiền cuộn xoáy sông ơi

anh lại vẽ em nửa đêm chợt tỉnh
mắt như sương rớt lạnh cõi lòng
môi như chén rượu Chuồn nóng bỏng
lúm đồng tiền huyệt mộ vùi chôn…

nhưng em đã xa bên kia biển sóng
anh thành đá vọng vô ngôn…
9-2006

TRẦN HỮU LỤC

Một góc riêng ở Seattle

Seattle mùa này, rặng thông nhuốm chiều Đà Lạt
Thư mail em ấm áp màu xanh cao nguyên
Còn nhớ hoa anh đào vàng, trắng lay lắt
Năm tháng chia xa đâu rồi dấu chân êm?

Seattle  tuyết mùa vương trên hoa hồng, tulip…
Trong sân vườn bóng dừa nghiêng khóm la ngà
Đá cuội ngu ngơ đâu biết em phương ấy?
Thác đổ sau nhà ầm ào trái tim xa.

Rét ngọt bên nhau đêm về qua dốc phố
Quê nhà giờ này, biết còn nhớ hay quên?
Màu mưa rêu mang theo là màu xứ sở
Lúc nhớ nhau, em ẩn mình trong "góc riêng"

Mùa thu Seattle chẳng thể nào thay thế được
Cả đá cuội lối đi không nguôi nỗi buồn
Đau đáu bờ vai xa, nhớ đêm rét ngọt
Khi yêu dù biên giới cũng hoá nên gần.

(nguồn: TCSH số 237 - 11 - 2008)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

  • Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn


  • NHƯ QUỲNH DE PRELLE

  • LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
    Trường Giang gt.

     

     

  • Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải

  • Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
    S.H

  • LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
    Sông Hương

  • Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn

  • LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3.  "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.

    Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.

    (L.V.T.G)

    NHƯ QUỲNH DE PRELLE

    thơ

     


  • NGUYỄN NHÃ TIÊN

  • Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang