Thơ Sông Hương 11-2007

15:41 23/09/2008
Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hoàng Phố - Tiến Thảo - Xuân Thanh - Võ Văn Luyến - Nguyên Hào - Hoàng Cát - Ngô Hữu Đoàn - Trần Kiêm Đoàn - Mai Thìn - Đặng Như Phồn - Tôn Phong - Kiều Trung Phương - Đinh Thu

 

NGUYỄN THIỀN NGHI

Dừng chân ở ngôi nhà đã bán

Cái lạnh chạy lần từ gót chân lên
Mở lách cách cửa thân quen
Nắng xếp hàng đông cứng trên mái tôn nhà cũ
Không ai gọi
Sao nghe xao động tiếng chân xưa
Từng bước giẫm lún mặt ngày
Tay lúng túng xâu chuỗi những mất còn
Khi lòng đứng ngồi trên lối nhớ
Gió nhẹ đẩy chiếc lá rơi từ góc luyến tiếc
Buồn vui chồm dậy gọi nhau về

Đứng nghe mình nói với mình
Nghe tiếng người thân khẽ khàng khâu ấm
Nghe tuổi thơ xé kén lửa cười
Hong bếp nhà bập bùng từng que củi
Sợ vội vàng tan trong gió động
Sợ nỗi đau này va vào nỗi đau khác
Sợ chuyện buồn rúc vỡ nụ vui

Tôi như người canh giữ đổi thay
Khi cố quên
Lại phải mở mắt nhìn

TRẦN HOÀNG PHỐ

Chén đêm

Chén đêm này đầy cay đắng
Biển của nỗi khổ đau vô tận
Em hãy nhấp môi vào tiếng vọng
Một nghìn năm sau linh hồn anh

Chén đêm này đầy trăng hư ảo
Ánh chớp trong im lặng
Khuôn mặt em trắng lóa trăng
Chén mộng du này đầy bóng hình xa xôi

Băng qua ốc đảo cô đơn mềm mại
Chén đêm này đầy rỗng không - mai sau là tro than cát bụi
Biển linh hồn anh gào rú giấc mơ xưa xa lắc
thuở dịu dàng hương
Chén sa mạc đêm này bỗng chầm chậm thơm
đường cong môi em.

TIẾN THẢO

Tiếng chim

Tiếng chim ngoài đồng vắng
Gọi trắng bờ lau thưa
Dòng sông màu Cánh Vạc
Về đâu bóng bạn xưa?
Tiếng chim trong vườn cũ
Bâng khuâng chiều đổi mùa
Mẹ ngóng con trở lại
Mắt giăng mờ hàng mưa
Tiếng chim trên đường dài
Hót quanh đời hiu quạnh
Gọi về bao giọt nắng
Của một thời lá xanh.


XUÂN THANH

Đà Lạt chiều mưa

Ta mắc nợ em - chiều Đà Lạt
Gửi lại câu thơ nặng tấc lòng
Mưa bâng khuâng quyện buồn vui... xa thẳm
Tơ tình giăng kín ngàn thông!

VÕ VĂN LUYẾN

Lục bát ở biển

Em về tìm dấu chân xưa
Mây giăng khuất nẻo ngày thưa vắng người
Biển vẫn là biển đấy thôi
Sóng xao xao cả tiếng cười giòn tan
Chiếu chăn trời đất mịn màng
Đêm gấm vóc, đêm lần tràng hạt rơi

Em về thả gió bên trời
Thả trăng soi dẫn tình tôi lạc đường
Thả câu Kiều vào nhớ thương
Thả phấp phới vào nõn nường ca dao
Cát vàng lụy dấu yếm đào
Dã tràng ngơ ngẩn, vì sao bơ thờ

Em về chim hót bâng quơ
Cá tôm búng nhảy lên bờ vai thon
Nghe con tim biển bồn chồn
Triều dâng mắt biếc, đàn buông tiếng chìm
Em về thức dậy bình minh
Hoa xuân nở giữa biển tình nhân gian.

NGUYÊN HÀO

Ký ­­­­­­­ức biển

Mẹ trở dạ lúc chiều trở gió
Tôi quẫy đạp vào cơn đau mẹ nén từng hồi

Sinh ra trên chiếc thuyền nan
Cuống rốn tôi được sát trùng bằng nước biển
Tấm lưới cha đan hứng tiếng khóc
           sự giao hoà đầu tiên của sinh linh
                                             với biển mặn mòi.

Trong ký ức tôi:
Cha còng lưng kéo lưới
Mẹ oằn vai gánh cá tươi cho kịp chợ chiều.
Trong ký ức tôi:
Từng mảnh lưới còn vương vảy cá
Mùi tanh tao lẫn trong tấm bánh, gói quà.
Đôi khi
           cơn thuỷ triều chụp lấy tôi
Trong giấc ngủ chập chờn tấm màn như tấm lưới
                                  chiếc giường như chiếc thuyền.
Ký ức tiền định, thiên di...
 
Ảo ảnh

Những ảo ảnh giương chiếc vòi bạch tuộc
                                                         bám vào ta
trong hộp sọ quá chật
ảo ảnh quẩn quanh, không lối thoát
chẳng thể trở về tim
đen xạm một nét nghĩ, góc nhìn.
những ảo ảnh trú ngụ
Trong ta
phản chiếu chân thành và rõ nét niềm đau...

HOÀNG CÁT

Giọt lệ đen

Ly cà phê. Từng giọt nghẹn rơi
Từng giọt lệ đen. Nhoè nhoẹt. Không lời
Trái tim cháy. Sao không kêu cứu?
Dòng Suối Trời vẫn róc rách đầy vơi

Những giọt buồn thảng thốt tri âm
Tiếng đàn Sô-panh trầm lắng thì thầm
Bất chợt gió. Chợt mưa. Chợt nắng
Nghe xót xa giọt lệ đời sâu nặng!

Mai mốt bên bờ dứa dại. Gió ru qua
Ta nằm nghe thánh thót Mô-za
Bét-tô-ven, Sô-panh, và Bách.
Giọt lệ đen. Giọt lệ đen tí tách...


NGÔ HỮU ĐOÀN

Đêm

đêm...
tràn qua ly cà phê
đen và đắng
giấu đời mình
không đủ kín em ơi!

đêm...
dường như
chỉ để một nỗi buồn trú ngụ
vụn vỡ thêm
và nẩy nở thêm

đêm...
anh chợt thấy
em hồi sinh trong vùng hoang
quen thuộc
con chim cựa mình
thả một chiếc lông bay

đêm...
dường như em ơi
chỉ để cộng lại và trừ ra
sau một ngày giận hờn toan tính
thấy bóng mình
đổ xuống lối ta qua...


TRẦN KIÊM ĐOÀN

Mùa thu Ca Li

Mùa thu Ca Li
Về đi để nhớ
Lá vàng tím đỏ
Xa lộ sương chiều
Xe và tình yêu
Rất nhiều lại ít
Tình im thin thít
Rất ít lại nhiều
Từ ngõ cô liêu
Nắng chiều tím lịm
Thu về em đếm
Phố lạnh đường đêm
Ánh đèn trên lá
Nhìn nhau gần quá
Thấy cả cô đơn
Mãn cuộc mộng thường
Buồn hơn lá rụng
Lắt lay xế bóng

Em cũng heo may
Mùa Thu qua đây
Cầm tay hỏi nhỏ
Tuổi vàng mấy độ
Em có vào Thu…
          Sacto - Cali đầu Thu 2007

MAI THÌN

Tiếng chuông trong Thành Cổ

              
(Viếng nhân khánh thành Tháp chuông Thành Cổ Quảng Trị)

Boong... bo o ng... o o n g...
tiếng mẹ gọi các anh về ăn cháo gọi các anh về
gội nước lá xông xoa lên mặt mặn nồng 35 năm
xanh ngắt chênh chao như tiếng gọi đò
những thanh xuân chưa kịp quen xa mẹ
chưa kịp hôn lên tóc người yêu tiếng chuông báo
học phần mới mở bài toán nào dang dở trang thơ

dòng Thạch Hãn xuôi bo o ng... o o n g... bờ bãi lơ phơ
ngô lất phất lục bình. Hạt phù sa nằm lại hạt phù sa
đầu sinh ngun ngút gọi tiếng chuông cõi vắng

toong... bo o ng... o o n g...
giọt thương binh 81 ngày đêm không ngủ chảy loang chiều
dấp nước cầm hơi. Đêm vượt sông 35 năm chưa tới bến
ngọn đèn lô ô ng... c h ô ô n g... ngọn đèn không tắt
các anh chưa về hoa đăng nở khôn nguôi.
Quảng Trị, 30 - 4 - 2007

Ở nghĩa trang Trường Sơn

Những ngôi mộ vắt dòng
khổ ngắn
800 ký tự
khổ dài luênh loang nắng
lơ phơ hương
cứ thoảng lên trời

32 năm vẫn lơi rơi
nhang cứ đỏ lên trời
                           nhoe nhớ
...mặt trận... tháng ngày...
               quê hương xứ sở

tuổi tên...
câu ngắn câu dài
từng khổ
chậm rãi từng khổ
những ngôi mộ vắt dòng
10 nghìn câu thơ
10 nghìn ô chữ
khảm lên trời
             bài thơ bất tử

                   30 - 4 – 2007

ĐẶNG NHƯ PHỒN

Em gái tôi

Em gái tôi
Một mảnh trăng non
Không đầy
Không khuyết

Từng ngày
Tôi nhặt lửa mặt trời
Thắp vào đêm
Cho bầu trăng sinh nở

Em vẫn ơ thờ…
Em gái tôi
Mãi tuổi thanh xuân
Tâm hồn tươi mới

Chừ
Bỏ mặc tôi
Em mang vầng trăng
Đi về phía mẹ!


TÔN PHONG

Nơi không có thật

Nơi em ở
bắt đầu từ gió
chạy liên hồi biết mấy bão giông

Nơi em ở
bắt đầu từ sóng
tung ngọn đam mê hụt hẫng chân trời

Tôi mê mải
hai bờ hư thực
gọi hoàng hôn níu nửa trời chiều

Nơi em ở
nơi không có thật
tôi quay về muộn trước thinh không


KIỀU TRUNG PHƯƠNG

Mưa trú

Ta người khách nhỡ. Cơn mưa trú
Dưới mái hiên em. Buồn. Nhớ nhà
Lạc lòng đôi mắt đen thăm thẳm
Chờn chợ đêm
Về
Thao thức
Ta...

ĐINH THU

Chuyện xưa

Chiều – Tiên Dung trút xiêm y xuống tắm
Nét nguyên sơ cạn nước biển Giăng Màn
Anh sững sờ suốt đời mang ấn tượng
Dáng đồng trinh thơ bay bổng rộn ràng

Rung tinh hoa chưa nở
Chúm chím trái trên cành
Run rẩy chờ phép lạ
Ngạt ngào cả mùa anh

Đêm - Tấm mặc áo tứ thân xương bống
Đám áo the khăn đóng rập rình theo
Anh lãng tử đọc thơ chờ thị rụng
Hứng tặng em trái chín ửng vàng gieo

Đêm không trăng vẫn sáng
Gió đồng xa thổi về
Anh mộng du theo gót
Bay bổng con đường quê

Trưa - Ỷ Lan xắn trần tay thoăn thoắt
Hái lá dâu cất tiếng hát vút cao
Anh bồng thơ rời xa vùng phố thị
Quay về làng tìm đậu một vì sao

(nguồn: TCSH số 225 - 11 - 2007)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc