Thơ Sông Hương 11-2003

16:06 19/06/2009
Mai Văn Hoan - Lê Ngã Lễ - Đình Hy - Nguyễn Xuân Tư - Đồng Nguyệt Ái - Đặng Tiến - Sĩ Nhiếp - Lam Kiều - Lê Quốc Hán - Đường Thị Thương - Lê Viết Xuân - Nguyễn Quốc Anh - Nguyễn Thiền Nghi  - Quỳnh Như

Người bước vào lớp học

 

MAI VĂN HOAN

Người bước vào lớp học

Người bước vào lớp học
Đơn sơ tấm áo dài
Chân mang đôi guốc mộc
Sách vở cầm trên tay

Người bước vào lớp học
Mắt còn vương mây buồn
Bao kiếp người lay lắt
Nổi chìm trên dòng Hương

Người bước vào lớp học
Vầng trán hằn ưu tư
Nước gông cùm nô lệ
Biết bao giờ tự do?

Người bước vào lớp học
Phượng chảy một góc trời
Tiếng ve gào khản giọng
Sóng dâng trào biển khơi...

Người bước vào lớp học
Hoá thân làm tượng đài
Mênh mông vầng trán rộng
Mắt hướng về tương lai

Giữa sân trường Quốc học
Xanh mát bóng hàng cây
Người bước vào lớp học
Cùng thế hệ hôm nay!


LÊ NGÃ LỄ

Mừng tuổi Mẹ
           
                Kính tặng tuổi 88 của mẹ tôi

Tám mươi tám tuổi với đời
Mẹ còn mình mẫn
Ơn trời cho con
Bước đường còn nợ vuông tròn
Nhìn trong mắt mẹ
Bóng con thầm thì
Non cao nước chảy về khe
Tắm trong tim mẹ
Chợt nghe tuổi mình
Từ khi tiếng khóc bình minh
Trời như đã hé
Bông hồng vương xa
Bây chừ có cánh bay là
Cũng không quên những câu ca
Ấm lòng
Thơ con chở hết niềm mong
Môi cười mẹ bỗng
Rưng rưng tuổi mừng
                                Huế 01/01/2003


ĐÌNH HY

Nhớ

Có những ngày dài thay vì nhớ em
Anh nhớ một vùng quê rơm rạ
Nhơ con đường sỏi nhỏ
Nhớ nhẹ tiếng chân đi.

Có đêm rằm
Tiếng trẻ con khúc khích
Anh nhớ một dòng sông chở đầy trăng
Và hình như cùng sông, em đang hát.

Có những khuya lòng quay quắt
Không thể nào được gặp mặt
Anh lại nhớ một âm sắc
Em cười.

Đã ra giêng hai mùa gió
Thổi qua cánh đồng lúa mơn man
Anh đã quên mùa người ta đi trẩy hội
Để nhớ em thầm thì.

Chiều này trời mưa không chịu được
Anh ngồi uống rưọu khan
Trước mặt chỉ là khung cửa nhỏ
Chỉ là bức tranh: Nhớ
                       
3-2003


NGUYỄN XUÂN TƯ

Bỗng dưng

Bỗng dưng gặp lại "người xưa"
Tuổi thanh xuân ngỡ mới vừa
                                        đi qua

Bỗng dưng ai hát ngân nga
Để tôi sống lại năm xa
                                   tháng gần

Bỗng dưng nghe tiếng ve ngân
Bồi hồi, lưu luyến muôn phần
                                    tuổi thơ

Bỗng dưng qua một chuyến đò
Lòng nôn nao bởi câu hò
                                     chơi vơi

Bỗng dưng, chỉ bỗng dưng thôi
Để tôi thêm thấy yêu đời.
                             Bỗng dưng...


ĐỒNG NGUYỆT ÁI

Giao cảm

Đỏ xanh một giọt giao mùa
Nửa nồng ấm má, nửa đùa lạnh môi.

Tháng năm rát mặt trông trời
Tháng mười bầm dập mưa rơi bước người.

Gió giông gieo kiếp luân hồi
Non tơ sấp ngửa cùng tôi về già.

Lời chiều tím núi non xa
Bùa yêu trăng gửi gãy ba nhịp rồi.

Vầng xuân vừa sẻ chia đôi
Mảnh thu lưu niệm đắp bồi mai sau.

Sờ vào khoảnh khắc trắng phau
Nửa phơi nhung nhớ, nửa đau mắt nhìn.

Se se một sợi vô hình
Lạy trời! Ai chạm tay mình... mình ơi


ĐẶNG TIẾN

Hoa trái quanh tôi *

Trong tôi hoa trái rụng đầy,
Từ con chim sẻ lìa bầy bay hoang.
Một mai chim có về ngàn,
E khi sương xuống, lòng toàn bông lau.

-----------------------
*  Tên một tác phẩm của HPNT


SĨ NHIẾP

Chị tôi lấy chồng

Chị tôi đã lấy được chồng
Muộn mằn còn tốt hơn không rất nhiều
Sang ngang nắng đã xế chiều
Đi trong im lặng chứa nhiều thương đau
Ngày xưa lỡ một nhịp cầu
Anh tôi nằm lại rừng sâu không về
Lệ nhoà mẹ đứng bờ đê
Trông vời thăm thẳm hướng về chị tôi.


LAM KIỀU

Tồn tại

Ai nói được thế nào là nhục, vinh
Tôi sẽ chỉ ra thế nào là hạnh phúc
Có những điều người này không vui, người kia thán phục
Ai dám chắc yên rồi - Khi đã đậy ván thiên?

Biển nổi sóng quanh năm - Biển thế mà hiền
Đất nổi sóng một lần - Bao nhiêu đổ vỡ
Vậy thì ít hay nhiều - Cái nào đáng sợ?
Khi trong ta có cả Thiên Thần, Triết nhân, Man rợ!

Ta là ta - Mà ta cũng là ai!
Cái bất biến (muôn năm) là áo khoác ngoài!
Cái vững chãi (muôn năm) là đôi giày cỏ!
Sự tiến hoá  không ngừng, chính là loại bỏ:
Thời gian loại bỏ ta,
Người loại bỏ ta

Ta loại bỏ ta...


LÊ QUỐC HÁN

Cầu

Xế chiều chạm đỉnh Đèo Ngang
bồi hồi ngỡ gặp Nghi Tàm,
Hồ Tây
một vùng non nước trời mây
lối xưa, ngõ cũ, cỏ cây, lâu đài...

Ngẫm đời "Xuân bất tái lai"
câu thơ rỏ máu ra ngoài
hoàng hôn
sầu như tiếng cuốc gọi hồn
xa như tiếng ốc cô thôn vẳng về.

Tủi mình phận liễu buồng khuê
thương nhà nhớ nước dầm dề
giọt châu
chạnh lòng: gương cũ soi đâu?
ngẩn ngơ người ngọc lên lầu
vời trông.

Ơi người nữ sĩ Thăng Long
nghìn năm hẹn mở hội rồng
bay lên
mai về Hà Nội cầu duyên
ước chi gặp được gót sen
 Nghi Tàm.
                       
Hạ, 2000


ĐƯỜNG THỊ THƯƠNG

Chiều mưa nhớ mẹ

Con co ro thu mình
                         nơi phòng vắng
Hoàng hôn buông che khuất
                                 ô cửa mờ
Khói nhà ai mỗi chiều
                                bếp lửa đỏ
Ấm lòng con - bóng mẹ ở nơi xa

Mùa đông này mẹ có còn
                                nhóm bếp
Lửa bập bùng sáng cả
                              tuổi thơ con
Củ khoai vùi lăn tròn
                         theo năm tháng
Khói bếp - mưa - ướt lam lũ
                                 quê nghèo

Con qua mùa mưa lũ,
                            gió xanh xao
Hiểu vị đắng của cuộc đời
                                      có thật
Ở quê nhà mẹ có còn
                                 nhóm bếp?
Mà trong này mắt con đã
                                   nồng cay.


LÊ VIẾT XUÂN

Bên thềm

Ơ hay hoa đại bên thềm
Hương thơm man mác ru mềm nắng hanh
Hoa thì trắng, lá thì xanh
Lạ chưa một trái trên cành hiếm hoi
Biết đâu là lộc của trời
Chắt chiu dâng tặng ơn người trồng hoa...
May sao những lúc xa nhà
Sớm chiều đã có hương hoa tự tình
Lặng nhìn những cánh hoa xinh
Bỗng dưng tôi thấy lòng mình nhẹ tênh.
                                                Nam Đàn - 4/2003


NGUYỄN QUỐC ANH

Nhật Lệ

Máu chảy từng ngày - Chuyện đã thành xưa cũ
Người đặt tên sông hoá cát bụi lâu rồi
Sông ngày như tranh sông đêm như mộng
Sao ta buồn ký ức ngược dòng trôi?

Hái lộc

Cành thông non thắp nến trên tay
Nhựa toả thơm - ròng ròng tựng giọt chảy
Lộc về phố - còn rừng thì cạn kiệt
Sông từng ngày phơi cát trắng lòng sông


NGUYỄN THIỀN NGHI

Cánh cửa

Người đàn ông dắt con trâu đời mình
Đi quanh cọc nhọn
Những vì sao kéo lại màn đêm
Lấp lánh khoảng trời chiếu mệnh
Đôi vai trần sức vóc
Chảy nhọc nhằn áo cơm

Khát vọng bốc tràn
Dòng sông bóc nắng
Rách tươm lời ru
Gậm nhấm tao nôi đời quán
Cuộn nỗi buồn lá sâu
Khói quê nhà un chiều làm dấu
Chút hạnh phúc ướt nhẹt hơi rơm
Phơi dòn cuộc người phù thuỷ

Người đàn ông bước theo con trâu đời mình
Cằn xót mảng cỏ gai
Cầm giấc mơ ngủ gật trên đồi có sấm
Đánh con cúi ngày
Đi tận lũng khuya
Đâu ngôi nhà mai sau
Về phía có người
Hay tự ngõ không?


QUỲNH NHƯ

Mùa đi

Trăng như con thuyền độc mộc
Chở hạt vàng qua biển thời gian
Cỏ cây chìm vào đêm
Khói đen những miền ký ức
Những tảng đá lạnh và sắc
Xếp chồng nhau
Hình người
Hình cây... Hoá thạch
Ánh sáng bóc dần tưng lớp rêu phong
Có đàn chim thiên đi
Đậu xuống vùng sa mạc
Mây đen dựng cột phía chân trời...
Trong sương tan thấp thoáng đoàn người
Neo những con thuyền vào bình minh ngực biển
Họ tìm về bến mới
Trải giấc mơ xanh lên bờ cát
Vùng cửa sông cuộn sóng loá bạc
Kiên nhẫn chạm thời gian trên mặt nước, bãi bồi
Vẽ lên hình hài
Dáng núi
Làng xưa...
Trăng rười rượi chảy
Những hạt vàng trên cao đậu xuống tiếp mùa.

(177/11-03)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc