Ảnh: Internet
VĂN HỮU TỨ Cuộc hành trình bất định Nhà sáng tạo là các nghệ nhân tuyệt diệu những khoa học gia tạo hơi thở cho sắt thép biết quay Còn anh người thám hiểm thật tầm thường người tiên tri những điều hoang tưởng Anh cảm thụ bằng giác quan tồi tệ nhất và tự do gắn vào gỗ đá nhưng linh hồn Anh bị lạc đường trong vô số quy luật một cuộc hành trình bất định và chợt nhận ra niềm tuyệt vọng đớn đau Người làm bột không thể bỏ cối xay bột Người thợ máy không thể bỏ búa kềm Người vẽ tranh không thể bỏ giá vẽ và cây cọ Nhưng riêng anh vứt bỏ mọi thứ? Anh bỏ quên anh cuối chân trời ảo giác những quỹ đạo chập chùng khí ôzône những con tàu vũ trụ mất tích những vius mới xuất hiện... Anh nào biết được gì và anh đóng góp điều gì thật có ích? Vì đã nhận chân số phận các nhà thơ sẽ chết thật cô đơn Huế tháng 9/2000 NGUYỄN SĨ CỨ An Dương Vương “…Khi lẩy nỏ bị táo về phương Bắc Lông ngỗng bay trắng xóa vệt trời Nam…” An Dương Vương ôm hận xuống Cửu Tuyền Để lại phía sau trắng con đường lông ngỗng Sóng biển nghìn năm vẫn không nguôi khuấy động Gửi trời xanh câu hỏi lớn không lời. 10/2000 Loa Thành Con ốc biển khổng lồ Hội tụ nghìn cơn bão Hội tụ Âm-dương, Ngũ hành U u minh minh Hội tụ một cuộc tình Nhắm-mở, Hội tụ một cuộc cờ Đỏ-đen, sấp ngửa Một đêm Phản trắc hiện hình Loa Thành thất thủ Trái tim Mỵ Châu máu ứa Thành ngọc sáng muôn đời. 10/2000 LÊ THỊ MÂY Sách cổ kinh kỳ Hay rằng sách cổ người xưa ấy Để lại long lanh trước mỗi ngày Những gì họ thấy ta chưa thấy? Một giọt lệ thôi còn run rẩy Thành phá Tam Giang mặn nghìn trùng Đất nước hai đầu ghềnh sóng dậy... Những gì xưa thấy bao giờ thấy? Sách đọc nghìn trang chóng mặt buồn Son phấn kinh kỳ trăng lộng lẫy... Hoa giấy Qua mưa, cây vừa tắm hết mình Trời trong quá nắng từ hoa sửng sốt Ôi tên hoa, sao hoa giấy mưa đẫm lệ tâm tình Rực rỡ sắc nào đứng bên đều cũng nhạt, chừng cũng không có thật Mấy lần nở trong năm rụng lá có ai buồn Phải không hương, cây ngậm hết nỗi đau trong trời đất Tắm hết mình cây tắm lệ đời chăng Hoa không cắm bàn, uốn mình lên cây kiểng Ôi loài hoa không hương, phải hoa từ xiêm áo cung phi vua chưa lần ân ái, hoa góa bụa tựa vừng trăng NGUYỄN KHOA NHƯ Ý Trái tim Nga Bỗng đâu tai họa kinh hoàng Ivan thôi đã không về nữa sao?! Chỉ có những vĩ nhân Mới bình tâm kiểm tra công việc của mình Trong gian nguy khẩn cấp Chỉ những anh hùng xuất chúng Mới để lại sự bình an cho muôn người Nhận về phần mình sự hiểm nguy Cay cực. Nhìn thẳng vào cái chết Khi đưa tay tắt các lò phản ứng hạt nhân Đóng chặt các khoang tàu Để cứu nguy cho một vùng biển rộng Hỡi những anh hùng hải quân Nga Trong chiếc tàu Kurck - K 141! Đại dương sâu thẳm Đại dương muôn trùng Tối quá! Lạnh quá! Ngạt thở quá!... Thương lắm Ivan ơi! Biển xanh sóng vỗ rì rào Tiếng cười con trẻ Lời chào ban mai Bình yên vùng biển Barentz Muôn đời ghi tạc Trái tim anh hùng THÁI HẢI Mùa đông Hàng cây không áo rét Bơ vơ run rẩy bên đường Con ốc cuộn mình trong vỏ Cô đơn trông thật đáng thương Mùa đông thiếu ngọn lửa hồng Căn nhà bốn bề lạnh lẽo Là em cô gái chưa chồng Âm thầm quên bình hoa héo Tôi là bánh xe bò gỗ Lẽo đẽo theo suốt mùa đông 9.1997 TRINH ĐƯỜNG Có và không Đủ dăm năm học có một kỹ sư Dồn nhà mươi nóc có cụm dân cư Nối nghìn nhãn lực không ngoài thái hư Tìm nghìn viện sách không một thiên thư Mài gươm Tuốt lưỡi gươm ra đón cơn bão lớn Bão bị chẻ đôi gươm càng sắc nhọn Thương ai bão cuốn làm diều đứt dây (141/11-00) |
Tải mã QRCode
MAI VĂN PHẤNTên khai sinh đồng thời là bút danh. Sinh ngày 16-1-1955 tại huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình. Hiện sống và làm việc tại Hải Phòng. Hội viên Hội Nhà văn Việt .
MAI NGỌC THANH...Tôi mới chỉ tìm thấy phần Đất nổiBiển cả còn vô số những cái phải khám phá ở tầng sâu...
ĐÀO VIẾT BỬUNụ cười ai bỏ sau lưngGió qua lững thững trên từng liễu nghiêng
LÊ BÁ DUYBiết bao ca khúc để đờiMênh mông một cõi đất trời cưu mang
PHẠM BÁ NHƠNĐôi chân bước giữa phố người nắng nhạtChợt nhiên nghe giọng thác đỗ quyên xưaThuở ta đến em cũng vừa mới đếnMưa đầu mùa rớt xuống hạt lưa thưa
NGUYỄN TIẾN CHỦNGBồng con đứng tự bao giờMà thành tượng đá Vọng Phu thế này?
THIỆP ĐÁNGĐiệu slow ru ngủ những ghềnh đáSự êm dịu chậm rãi của sóng biểnVà những chiếc hài thuyền lửng lơNhư không biết về đâu
TÔN PHONGLam lũ đôi taycày xới cánh đồng mộng mịgieo gặt rong rêu
NGUYỄN HỮU QUÝMưanhư đã từng mưatrên ngực em.
TRẦN HỮU LỤC...Làng xưa chớp loè đèn xanh, đèn đỏCồn cát ơi! Nhớ quá một mảnh trăng quê...
NGUYỄN ĐÔNG NHẬTMây bay điCó tiếng động gọi về ngày đã mất.
LÊ ANH DŨNG...Áo dài em nền nã dịu dàngrơi hết kiếm anh hùng Lương Sơn Bạc...
DZIỆP THẢO MINH DZƯƠNG Tặng MẹNgồi nép vào mãi phía trongNgười hay dấu hỏi mà cong thế này
ĐOÀN LAMcòn đâu áolụa xênh xangrêuxanh đền các lầu vàng hiênmưa
Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏiTa bỗng thèm một góc ấm, bỏ cuộc chơi,Nơi ta về sẽ chẳng còn ai ở đó,Lối đã rêu, buồng đã quạnh hơi người...
Nhảy múa bên triền sôngCác em có nghe thấyỞ nơi nào, cá quẫy mơ hồỞ nơi nào, đất đang lởỞ rất xa thế giới con người?
LTS: Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tại Cố đô thơ mộng đã bế mạc cách nay hơn 1 tháng. Trong ký ức của Huế bây giờ là một khoảng trống mênh mang tình mà “loài - thi - sĩ” đã giăng mắc như những dấu lặng không thể mờ phai trên hình hài từng nẻo phố… Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ hơn 100 tác phẩm ở Trại viết Cố Đô.
Có thể ngày mai cỏ sẽ mọc đều hơnDưới bước chân mình anh sẽ nghe nhịp đời tan chảyEm định cư trong những ký ức thời gian nhập nhòe mùa phượng đỏMột góc Huế bình yên Thiên Mụ nắng chan vàng
Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồibỏ hoang công viênbỏ hoang những con đường thông thốcbỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đấtcòn mỗi ngọn heo may bạn cũ dẫn đường
...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...