Ảnh: Internet
VĂN LỢI Biển Tặng Hải Như thể là đùa nghịch với ngữ ngôn Là biển đấy nhưng không hề giận dỗi Là biển đấy nhưng không hề dữ dội Nghĩa như là biển ấy của tình yêu Biển của gió, của trăng và của sóng Biển của lời ca, biển của niềm mơ mộng Biển nghiêng trời lắng hết mọi trầm tư Biển của cuộc đời rất thực rất hư Em là biển nên không hề nông cạn Biển là em nên không hề đơn giản Biển vẫn là biển ấy của ngàn năm Và em là … một nét sóng xa xăm… Tháng 12-1982 TÔN NỮ THU THỦY Vườn xanh Dù sang mùa thu ngàn cây thưa Còn đây dải lụa tục, vườn xưa Làm sao con đành lòng đi khuất Ngoài kia sông Hương chờ tiễn đưa Làm sao vẽ được trong mùa gió Mái tóc lá sã đẫm hương nồng Bài hát ru à ơi của mẹ Vẫn sống theo giàn lá trầu không Lá nhãn âm thầm một bóng trưa Ai trèo cây khế tự ngàn xưa Để nay chiếc lá vàng rơi rụng Cùng nắng in tròn đốm ngủ mơ Đằm thắm bên em đất nội thành Cội hồng đang vẫy lá sầu đông Ở đây qua một thời thơ ấu Gốc đào gốc ổi là người quen Vẫn quạt cho vườn bằng bàn tay Bao nhiêu cây chuối hát ru ngày Còn ở trên cao bầy phượng múa Hay tàu cau lá nắng dàng đầy Dù sang mùa thu ngàn cây thưa Còn đây dải lụa của vườn xưa Chào em cây lá nhiều sức sống Gởi tháng năm xanh những mong chờ VÕ QUÊ Với làng Chuồn Chắc cánh chuồn bay giỡn sóng đầm xanh Nên tên làng khai sinh từ ấy Tên làng Chuồn nâng đời tôi lớn dậy Từng tháng ngày trong sáng thuở hoa niên Tiếng gõ chài thôi thúc gọi triều lên Hồi trống đình giục vầng trăng về xóm Chuông chùa ngân đồng làng thơm hương cốm Những câu thài thay tiếng mẹ ru nôi Hai cuộc chiến đi qua làng mất mát chia phôi Tôi xa làng nổi trôi bèo dạt Đọng giữa lòng bâng khuâng câu hát Giáp Đông là giáp Đông còi...(*) Nghĩ về làng thương quá làng ơi Còn đâu những anh Xức mệ Mè mệ Bướm... Đời cùng khổ kiếp người vay mượn Tiếng nợ đòi rứt thịt tuổi thơ tôi Nay làng đã giàu thêm tên đất tên người Giáp Giữa giáp Đông đã có thêm Đồng Miệu Lúa mọc quanh nhà nghe đằm men rượu Con gái con trai làng bơi giữa mùa trăng Mẹ làng Chuồn dẫu một đời gian truân Hai đầu gánh cá đầy oằn vai mẹ Hạnh phúc mẹ mẹ dành cho lớp trẻ Áo nối dài thành một nắng hai sương Ơi làng Chuồn ơi cánh võng yêu thương Đang chao vỗ trên hồn tôi nhịp sóng Mặt đầm xanh cánh chuồn bay sức sống Ngọn gió nồm xao xuyến những bờ tre (*) Giáp Đông là giáp Đông còi Con đam con rạm thì coi bằng vàng (Ca dao) PHẠM HỮU XƯỚNG Lê-nin và chiếc lá rừng Lê-nin ra khỏi lều cỏ Người đi bách bộ bên rừng Đàn sếu bay qua ào gió Những bông tuyết trắng bay bay Chợt Người xòe rộng bàn tay Chộp lên vai mình thích thú “Ô hay phải chú sim sẻ Ngỡ ta là một thân cây” Nhưng kìa đậu xuống trên vai Một chiếc lá rừng nho nhỏ Khẽ khàng như con chim non Người cười phá lên- ngắm nghía Lê-nin trở vào lều cỏ Người lại giở cuốn sách dày Trước mắt hồ Radơlip Nước bỗng xanh hơn bao ngày… 1982 (3/10-83) |
Tải mã QRCode
TRẦN PHƯƠNG KỲ
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn