Thơ Sông Hương 10-2007

14:41 01/10/2008
Bạch Diệp - Vi Thuỳ Linh - Phan Huyền Thư - Phùng Hà - Nguyễn Thị Hợi - Hồng Vinh - Đông Hà - Nguyễn Thị Thái - Hoàng Thị Thiều Anh - Đinh Thị Như Thuý - Nguyễn Thị Thuý Ngoan - Thạch Thảo

BẠCH DIỆP

Trong bóng đêm

Tôi sợ bóng đêm
cái màn đen bí ẩn mông lung của những cơn mộng mị
nhấn chìm tôi xuống địa ngục những lo âu
                                      khắc khoải buồn phiền

Tôi sợ bóng đêm
sự im lặng như hố sâu đen ngòm
hút tôi vào với những giọt nước mắt
                                       không ngừng tuôn chảy

Và đêm không còn huyền bí
gió như những nhát roi hằn trong ký ức
trở mình thân xác đớn đau

Tôi đếm từng  giây chờ mặt trời lên
chờ ngoài sân con chim sâu lích chích
nắng vuốt tóc, nắng hôn lên mắt
hơi ấm nhen từ những ngón tay…

Không cần mở to mắt
dưới mặt trời tôi nhìn rất rõ
ánh mắt người bình minh hay đêm tối
không cần nghe người nói
tôi nghe rõ nhịp tim tôi

Nhưng than ôi!
đêm tối và bình minh là hai kẻ song hành
tôi làm sao chạy trốn
cũng như anh muốn ngắt trái tim dâng người
như dâng trái táo thơm trên bàn thờ Phật
nhưng tôi yêu trong khổ đau hờn ghen cạn kiệt
 
Trong bóng đêm tôi không nhìn rõ mặt
bảy sắc cầu vồng tan chảy thành những vệt lân tinh

Tôi muốn thoát thân
bay ra khỏi màn đêm đen ngòm mà sao không thể…

Xin Mặt Trời hãy cho tôi chút ánh sáng
thắp niềm tin lên trái tim…
                            Huế,  9-8-2007

VI THUỲ LINH

Người dệt tầm gai

Người yêu!
Chúng mình ở hai miền
Ngày nào em cũng khóc...

Anh yêu của em
Em yêu Anh cuồng điên
Yêu đến tan cả em
ào tung ký ức
Tim em rộn lên
Em đếm từng ngày Anh đến
Ngày dài hơn mùa
Em mong mỏi
Em (có lúc) như một tội đồ nông nổi
...Em nghe thấy nhịp cách êm ái ân
Gió làn gió thổi sương thao thác
Đêm run theo tiếng nấc
Về đi Anh!

Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi Anh
Đưa em vào giấc ngủ nồng nàn,
quên đi những đêm chập chờn, trĩu nặng
Ngày nối ngày bằng hy vọng
Em là người dệt tầm gai...
Em nhẫn nại chắt chiu từng niềm vui
Nhưng lại gặp rất nhiều nỗi khổ
Truân chuyên đè lên thanh thản
Ôi, sự trái ngược - những sợi tầm gai!
Không kỳ vọng những điều lớn lao
Em lặng lẽ dệt hạnh phúc
từ nỗi buồn - những sợi tầm gai- không ai nhìn thấy
Gai tầm gai đâm em đau đớn
Em chờ Anh mãi...
Tưởng chừng không vượt nổi cái lạnh, em đã khóc
                trên hai bàn tay trầy xước
Những giọt tâm hồn thấm xót mười ngón tay rớm máu
Ngay cả khi Anh làm em thảng thốt
Em vẫn hướng về Anh bằng tình yêu trọn vẹn của mình.

Dệt tầm gai đến bao giờ?
Mỗi ngày dài hơn một mùa
Dệt tầm gai đến bao giờ?

Về đi Anh!
Cài then những ngón tay trầy xước của em bằng Anh
Về đi Anh!
Cài then em
Bằng Anh!
9.7.1998

PHAN HUYỀN THƯ

Độ lượng

Ngày ngày thất hứa
anh dũa nỗi buồn em mịn màng vô vọng

Thôi chẳng chờ
lấp lánh hạnh phúc
dưới cát nóng buổi trưa

Con chuồn chuồn lửng lơ
nhớ mưa trên rào thưa mỏi cánh

Chiều nay nhiều ráng
những nàng Tô Thị bê – tông
trong thành phố ngột ngạt chờ chồng
dệt mộng lông ngỗng lao đao cửa sổ
giăng mắc gì với gió
ướt đẫm nỗi hồng nhan.

Chạy trốn

Ta lỡ tuột tay khỏi gió
nên chẳng biết cùng ai
lang thang nốt buổi chiều
Rồi trở về trăng gác lạnh cửa sổ
ngắm thiên thạch phóng vọt phiêu diêu.

Cũ nát rồi buồn thương méo mó
biết đang nợ mình một cuộc dấn thân
biết đang quỵt mình một phép ẩn dụ
biết đang lừa mình hạnh phúc tội nợ
biết để hèn
biết để biết
vu vơ.

Ta đã lỡ tuột tay khỏi gió
lang thang mãi cũng không hết được chiều
ta đã lỡ chạm tay vào gió
để bây giờ trốn chạy khắp nẻo yêu.


PHÙNG HÀ

Giấc mơ của em!

Trong cơn mơ tiếng anh vụt tắt
Nhảy múa nỗi cô đơn
Hoang tưởng giữa đời
Bỏ ngỏ vết thương không tên tuổi

Trong cơn mơ tiếng em bật khóc
Lấp đầy khoảng trống
bằng những mũi gai
Cỏ dại…
Con giun quằn mình trên
nền gạch vỡ
Bong bóng phập phồng trôi
Câu hát ai dang dở
Tìm lại chút heo may.
Cỏ dại hong khô vạt áo
Cháy xém mảnh đời
Cơn khát nhọc nhằn
Thiêu rụi bờ môi.

NGUYỄN THỊ HỢI

Miền nhớ

Về đi anh
Ngày không còn nắng
Lũ chim thiên di miền tối
Em sợ
Hương bông hoa đêm
Những giấc mơ hình quả táo
Tiếng thạch sùng gõ vào tường vôi
Vỡ oà giọt sương

Về đi anh
Đêm heo may lạnh
Em cuộn mình
Miền nhớ
Và em..
.

HỒNG VINH

Đầu tiên và cuối cùng

Ta có một chốn nương thân
Trên mặt đất èo uột
Không chỗ chen chân
Nhưng vẫn cách
nhau một cái bóng
Lúc an nhàn lúc hoảng hốt

Như bị thú hoang săn đuổi
Truy lùng đến tận cùng hang hốc hư linh
Trò chơi rượt
bắt đến kiệt sức
Nhăn mặt. Cau mày
Giọt lệ đầy không biết gạt vào đâu
Ngựa bất kham dặm vó quan hà
Đường trường vô tận
Giữa đêm sâu bỗng nghe tiếng hoẵng tác
Tiếng uống nước của nai vàng dưới ánh trăng thâu
Hóa ra vẫn còn đôi phút yên bình thơ mộng
Giữa thời khắc con thú dữ ngủ quên
Mặt trời trả lại ánh sáng
Soi tỏ mọi chứng tích cuộc
hình thành và biến hóa
Ở đâu đó góc khuất
Có thể nhìn thấy.Có thể không nhìn thấy
Sự vây hãm của rỗng không và nhiễu loạn 

Cho đến khi ngôn ngữ bất lực
Khuất phục trước môi lưỡi diễn giả
Giàu lời ngụy biện
Không khuôn mặt không hình dung
Không cá
tính không bản ngã
Không tròn khuyết hư danh
Không đời không đạo
Không đầu tiên
Không cuối cùng
Không tôi
Không ta

 
ĐÔNG HÀ

Người đàn bà che mặt

Không nên gọi đó là ngoại tình
mà chỉ là sự che mặt của ký ức

Người đàn bà đến với anh
từ những cơn đau tiềm thức
cơn đau vô tình cúi mặt
như một nốt si

Nốt si ấy buồn...
đến độ phải phân ly

như nỗi đau vô tâm ai khắc thành tri kỷ

nhà có hoa giấy tím
thành than tro chung thuỷ riêng mình

để người đàn bà đến với anh
phải mang theo chút ngoại tình che mặt...
05/03/07

NGUYỄN THỊ THÁI

Đến Quỷ môn quan

Núi bao nhiêu tuổi thì nửa đời
Mà mặt người đá tạc trung niên
Kiếp người giấu mười hai gương mặt
Giữ biên cương – Núi một mặt người
Ánh mắt bao lần xoay gót giặc
Hùng thiêng cùng gánh nỗi nước non
Còn nguyên gương mặt ngời không tuổi
Thái bình cúi lạy đất Chi Lăng.
Nhà sáng tác Tam Đảo, 8/2007

HOÀNG THỊ THIỀU ANH

Giã từ

Thôi anh đi
về với yêu thương
Đã từng có trong anh ở từng
                                      hơi thở
Sợi máu nào rưng rức nhớ
mà trào dâng xối xã
                 trong tim nồng
Anh chỉ biết lặng im
lắng nghe tiếng lòng em
                 qua từng nhịp thở
nụ hôn nào chở khao khát
                               lang thang

Chia tay anh
em về với trần gian
                  đa mang trơ trụi.
Cố gội rửa
           mớ bụi bặm đeo bám
cùng những mơ ước rụi tàn
Tiếng đàn ngân vang
                      lời ca em hát
viễn du theo cơn gió vô tình.

Em về đây giữa yên bình xa cũ
ru những chát chao
bằng giai khúc chiều mưa
                                   mùa hạ.

ĐINH THỊ NHƯ THUÝ

Mùa gió

Đừng buông tay
Con sóng trào lên lạnh dài cát ướt
Những thuỷ tinh nhọn sắc
Ghim vào trống không em nỗi niềm.

Nồng nhiệt, thờ ơ
Dịu dàng cay độc
Thản nhiên trầm uất
Là tròn vẹn anh trong mắt nhớ em.

Em vuốt giọt biển trên môi
Mùa gió.
Cỏ lông chông lăn hoài
Là định mệnh không gì cưỡng nổi

Đừng buông tay,
Em sắc màu nhợt nhạt
Cố nuôi giữ chút ấm áp
Cho những nhịp đập yên bình

Mệt mỏi rồi chăng tình yêu
Ngày lặng lẽ vào đông. Nắng lạnh.

NGUYỄN THỊ THUÝ NGOAN

Hạnh phúc

Hạnh phúc như cát khô
Nắm chặt
Cát tìm kẽ tay trốn mất

Người đàn bà giữ được hạnh phúc
Nương nhẹ cát và tưới vào nước mắt
Cùng những lời ngọt ngào
Cát ngủ trong lòng tay.


THẠCH THẢO

Thu chiêm bao

Chiều câm
lạnh một chỗ nằm
đường vàng lá
sỏi
đá dăm hát buồn
tình chia thắc thỏm dặm trường
quê nhà lặng lặng ngõ
thường khuất trăng

Chiều ngây đôi mắt mười lăm
mưa tuôn xám
ngày âm âm tù mù
nghe vang vang
giọt mùa thu
nghe bão rớt giữa hoang vu
phận người
mười lăm rười rượi mắt đời
phập phồng từng buổi vắng người
chợ trưa

Vầng trăng mùa gãy mưa
thưa
chiêm bao ngã bóng cho vừa
                                                nhớ thương...

(nguồn: TCSH số 224 - 10 - 2007)

 

 

 

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc