Thơ Sông Hương 10-15

15:13 29/10/2015


Nguyễn Trọng Tạo - Phùng Tấn Đông - Đỗ Xuân Thu

"Khoảnh khắc" - tranh của HS Nguyễn Võ Trí

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Uống rượu với Nguyễn Du

Vẫn chén vẫn be mà ông thì đi vắng
Vào núi Hồng săn nai hương?
Sang Trường Lưu hát giao duyên cùng phường vải?
Cô gái quán Tiểu Khê mời tôi uống rượu
Một chén một be đợi ông về.

Tôi đợi đến tận khuya
Nghe câu Kiều bạc tóc
Mình thương mình xa xót
Hoa lê rụng cuối vườn

Ông vẫn đi cùng thập loại chúng sinh
Khóc thương từng con chữ
Con chữ như phận người
Lập lòe trong cỏ
Con chữ như tên nỏ
Bắn vào nỗi u mê

Ông vẫn đi
250 năm không nghỉ
Nàng Kiều sống cùng ông
Hương cuối mùa thơm mãi
Sông Tiền Đường vẫn chảy
Sóng động bến Giang Đình
Vẫn còn đó Thúc Sinh
Vẫn còn đây Từ Hải
Gã bán tơ sống lại
Mụ Tú Bà hồi sinh
Giật mình mình lại thương mình
Thương cây bút bị đòn roi bao đận…

Vẫn quán Tiểu Khê tôi đợi ông đến sáng
Nghe tiếng ông văng vẳng:
“Có rượu cứ nghiêng bầu” (*)
Hình như tiếng ông phát ra từ pho tượng
Còn ông vẫn đi
Đi mãi
Chẳng cúi đầu

Be rượu cạn lúc nào
Chén rượu cạn từ lâu
Bao giờ
Dù có
Mai sau…
           
Hà Nội, 30/8/2015

.......................................................
(*) Thơ chữ Hán của Nguyễn Du: “Hữu tửu thả tu khuynh”.




PHÙNG TẤN ĐÔNG

Ghé nơi ở cũ

Về ngang một trưa tiếng chửi thề tiếng nẹt pô xe máy gã chồng
ghen tiếng khóc câm người đàn bà
Ngày nảo tháng nào năm nao không nhớ
Chỉ nhớ mấy dòng kết luận bác sĩ trên bệnh án của anh của em của ai kia
Trơ khấc lầm lì tàn nhẫn
Rồi con tàu hộc khói lao đi
Những mặt người trôi trôi đớn đau ô cửa
Những người đưa tiễn rồi trở về hay còn đi những đâu không thể biết
Hàng cây bên đường vẫn ra lá non gió vẫn thơm mùi thịt da con trẻ
Rồi biển nữa
Đầm phá nghiêng nghiêng say nắng
Mây trên cao vẽ một mặt người
Trẻ trung tự tin cười cợt


Về qua một bến sông xóm cũ đã thị thành
Không một bậc đá đổ xuống dòng sông những bờ tóc xõa
Một biển người gầm gào mặc cả cầm cố bán mua cầu kinh ra lịnh
Chợt khuya cửa đóng then cài
Vẫn con tàu hộc khói lao đi
Ồ em vẫn trưa xưa
Trơ khấc lầm lì tàn nhẫn




ĐỖ XUÂN THU

Dạ thưa…

Dạ thưa… ngọt thế sông Hương
Chuồn chuồn mắc phải tơ vương rối rồi
Còn đang thao thiết dòng trôi
Mà sao đã vội bồi hồi nhớ nhung


Dạ thưa… e ấp thẹn thùng
Để cho gỗ cũng cháy bùng khát khao
Dạ chi dạ ngọt dạ ngào?
Hình như đá cũng chênh chao Ngự Bình?


Dạ thưa… con mắt đa tình
Ngây ngô tôi chẳng biết mình là ai
Em cười như đóa hoa mai
Bao nhiêu thành quách đền đài ngả nghiêng


Dạ thưa… bình yên… bình yên…
Dịu dàng Huế
Dịu dàng em
Dịu dàng…
Em hò mái đẩy tôi sang
Trăng thu in bóng mơ màng sông Hương


Xin đừng “dạ” nữa, Huế thương!
Một “dạ” thôi cũng trăm đường khổ tôi
Đã đi khắp ngược cùng xuôi
Phải lòng Huế
Ở lại rồi!
Dạ thưa!
           
Ngày 15/9/2015

(SH320/10-15)





 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào

  • Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn


  • NHƯ QUỲNH DE PRELLE

  • LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
    Trường Giang gt.

     

     

  • Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải

  • Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
    S.H

  • LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
    Sông Hương

  • Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn

  • LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3.  "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.

    Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.

    (L.V.T.G)

    NHƯ QUỲNH DE PRELLE

    thơ

     


  • NGUYỄN NHÃ TIÊN

  • Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang