Hiếu Trai - Văn Công Toàn - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Thị Tường Vy - Từ Dạ Linh - Trần Thị Huê - Võ Ngột
Tác phẩm "Người Thắng Trận" (Lụa, 50cm x 70cm, 2022) của họa sỹ Đặng Mậu Tựu
HIẾU TRAI
Ký ức đồng hoang
cời ký ức quê mình ruộng đồng heo hút
hoa súng nở, tròng trành xuồng ba lá
cấy lúa, chạy cù xúc tép, nhổ năn
vắt vẻo lưng trâu đầu trần nắng hát
hàng dừa làm duyên chải mây xanh
gió dọc trong nhà trống huơ trống hoác
cha chống cằm kết tràm gá tạm ở
chị khuấy hoàng hôn, gói bánh dừa, chặt cà bắp
đờn kìm ai ngân tím khúc sông trôi
thoảng hương bần hay nếp dẻo lừng thơm?
ngày giáp hạt, nhà mình ăn cơm độn khoai lang
dòng sông trưa khàn đục tiếng rao hàng
cuốc mướn, cấy thuê ủ ấp mùa cá chép
giòn đen ngày tháng
anh em mình lớn khôn theo lời ru của má
thương lời ru tím cả trời thơ
ghe bầu chông chênh
má ơi!
gió thổi từ đồng hoang...
VĂN CÔNG TOÀN
Vào thu
Tuổi nào cho mùa thu chín tới
Khi nắng vờn quanh đỉnh sương mù
Mây gió vời xa vòng tay với
Lá vàng trải ngập cõi vào thu
Ai đứng trông mùa thu mắt biếc
Ánh lung linh mấy nhịp cầu vồng
Ta về khoác áo vầng trăng khuyết
Cả trời thương nhớ vẫn chờ mong…
ĐOÀN TRỌNG HẢI
Lặng lẽ bến chờ
(Viết cho Cảnh)
Có những ngày gió mưa anh về
Nơi mắt em thắp lửa
Có những ngày nắng reo anh về
Nơi tóc em làn gió trời cao
Và kí ức ngọt ngào
Biếc xanh trong tâm hồn phẳng lặng
Bờ vai em mòn theo năm tháng
Đôi mắt đen huyền leo lẻo những miền xanh
Bàn tay dịu dàng ve vuốt cô đơn
Em hát khúc yêu thương
Đêm gầy canh trắng
Từ ngôi nhà ủ đầy lửa ấm
Từ con đường thao thức bước chân
Em như người gác đền thiêng
Canh giữ cho anh chốn bình yên
Mặc biển đời sóng gió…
Anh đi bên đời em
Có khoảnh khắc nào vô tư như gió?
Em vẫn mãi hát khúc yêu thương
Có khoảnh khắc nào hiểu nỗi niềm sâu trong mắt?
Thời gian là những chuyến xe
Anh mãi đi xuôi chưa một lần về ngược
Em lặng lẽ bến chờ kí gửi những niềm tin
Hạnh phúc - nỗi buồn trên cánh cửa đời khép mở.
NGUYỄN NGỌC HẠNH
Cài đặt
Cài đặt giờ báo thức
Không giờ đêm ba mươi
Nghe đồng hồ thổn thức
Mà sao lòng chơi vơi
Đêm vẫn chưa trôi qua
Cứ dùng dằng nấn ná
Mắc nợ đời chưa trả
Cây kim trôi chậm dần
Mình mắc nợ trần gian
Cài đặt vào dâu bể
Câu thơ đành lỗi vần
Nên một đời chậm trễ
Ôi ngày qua tiếc nuối
Ôi đêm qua bồn chồn
Kim đồng hồ thân xác
Quay không kịp mùa xuân
Biết cài đặt vào đâu
Cho tròn vo số phận
Thà cứ trôi chậm dần
Qua một thời lận đận…
.jpg)
TRẦN THỊ TƯỜNG VY
Đốt lửa tìm nhau
Hồng hoang lại là thuở nào
hàng triệu triệu năm về trước
là thuở em chưa biết yêu anh
em chưa thấy đất trời không có thực
cái thuở anh chưa biết yêu em nồng nàn
chưa biết nắm tay em ôm vào lòng
trong đêm dài vô tận
hồng hoang triệu triệu năm quá khứ
mây lửa hoành hành không hề ngưng nghỉ
không có trái tim anh rung động
không có trái tim em bồi hồi
đốt lửa tìm khuôn mặt nhau
không tiếng nói nào được cất lên
đại dương cảm xúc
hạnh phúc đời em
trộn lẫn hồng hoang cổ tích
TỪ DẠ LINH
Cho giấc mơ hoa gạo
Ta thả nhớ về miền em, ná thở
Khúc đồng dao bỡ ngỡ, bóng trăng chao
Em từng hát về mùa hoa gạo
Đỏ đường làng, đỏ cả giấc chiêm bao.

TRẦN THỊ HUÊ
Nhặt
Bước chân nhẹ tách đời ra khỏi dòng sông
Không đủ đồng tiền để gom một ngày ở trọ
Quán trọ lợp ngói không bằng nhau
Giá rẻ gia tài người giàu không có
Bên lề hoa ty gôn nở
Thanh sắc muốn viết tên loài hoa
Chiếc váy ngồi lên cạnh tiết tấu
Giản đơn tập em làm người mắc nợ
Thác mùa hạ khô
Em tìm bóng giữa ngày
Ẩn sâu trong lá
Bánh xe đông cứng mùa thu.
Em tách không bầu trời ra ngoài dòng sông
Nhặt!
VÕ NGỘT
Ngày mùa
Trăng trải chiếu - cánh đồng rúc rích mùi rơm mới
nắng gió mồ hôi nhuộm hạt gạo trắng thơm
Chợ làng họp lúc tinh sương
con cá con tôm còn tươi mầu đất
Mùa màng tất bật
mây trời lẫn vào tóc mẹ
hoàng hôn choạng vạng bóng cha
Chân mây ì ầm sấm chớp gọi mưa
cỏ mật tươi non nhú bầu sữa ngọt
chuồn kim khâu vá dọc bờ mương
Hương nếp hương cau rập rình rấp ngõ
bầy sẻ ríu ran tha nắng về xây tổ
cốm xanh gói mở… lá sen xanh
Chuông chiều ai thả trôi trên sóng
khói bếp vấn vương đến nao lòng.
(TCSH46SDB/09-2022)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA