Lê Điểm - Nguyễn Văn Tài - Tăng Tấn Tài - Thy Nguyên - Trung Phong - Khét - Nguyễn Hạ
Tác phẩm "Sắc Thu" (Acrylic, 120cm x 120cm, 2023) của họa sỹ Nguyễn Thiện Đức
LÊ ĐIỂM
Tình ca của núi
Âm vang đại ngàn
Cài hoàng hôn vào núi
Người đàn bà qua thời nông nổi
Vít cong nụ cười theo nhịp cồng chiêng
Lao xao núi rừng
Gởi bình minh theo nắng
Người đàn bà ngược miền quá khứ
Nhặt màu trăng suông tuổi ngọc ngà
Hề hế hê hê...
Ai thả lời yêu phủ kín nẻo ngàn
Để ai say men, say men
Bước chân cứ bổi hổi bồi hồi theo lời gió hát
Lặn sâu vào đá, lặn sâu vào xanh
Trái tim thời gian tròng trành lối cũ
Yêu thương ứ nghẹn, róc rách qua từng khe núi lắt lay
Hề hế hê hê...
Những đôi vai thon gùi mây qua thung vắng
Mắt nai ngơ ngác
Điệu khèn đuổi theo tiếng cười giòn bên suối
Cứ dìu dặt du dương
Vấn vít bước chân Eva huyền thoại
Hề hế hê hê...
NGUYỄN VĂN TÀI
Tào lao trên bến chiều
Ghé đây một lát thôi mà
Vẩn vơ, rồi chúng mình qua kiếp người
Ví dầu mai mốt chia phôi
Người xuống đất kẻ lên trời cũng vui.
Bồi hồi, giọt nắng chiều rơi
Vấn vương, cánh lục bình trôi giữa dòng
Bọt bèo chìm nổi long đong
Khi tan lúc hợp lòng vòng bến mê.
Xót thương cái trượng-phu-hề
Chưa chi đến tuổi-về-quê mất rồi
Buồn cười sau một cuộc chơi
Chỉ còn lại chúng mình nơi… nơi này
Chiều chiều
Hai bóng người say
Tào lao
Rồi cạn một ngày trần gian.
.jpg)
TĂNG TẤN TÀI
Em và mùa Thu
(Riêng tặng H.Tr.)
Tiếng nhạc nhẹ
thả lời hoang vắng
nhịp chân đi khua rộn bóng vỉa hè
Vòm lá xanh
một khung trời kỷ niệm
mùa chớm ngang vai
mái tóc bồng bềnh
màu áo cũ vương mùi hương tóc
làn da thơm nhuộm nắng ban mai.
Tiếng hót chao nghiêng
theo mây trắng dọc dài
trả lại em nhỏ nhẹ nụ cười nghiêng ánh mắt
Đã lâu lắm mùa thi xưa quày lại
cơn gió dông xao xác lá sân trường
Cơn gió thì thầm
những hạt mưa rơi
không ướt áo mà ướt chiều xa vắng.
Ngón tay thon kéo vệt dài năm tháng
trả xanh chiều vạt nắng với mùi hương
Bỏ lại sau lưng nỗi nhớ cuối đường
lặng yên chiều niềm riêng vạt áo
gõ cửa lòng nhau niềm vui hư ảo
giọt sương chiều dan díu tiếng cúc cu
Lá vàng thu rơi xuống màu khao khát
cổ tích bàn tay yêu, cổ tích ánh mắt nhìn.
Cơn gió ngược chiều
thổi ngược vào trong
đem giàu có về giấc mơ mùa lá đổ
những âm thanh đầy nắng vàng cám dỗ
quán vắng một mình
cung bậc dậy tình men
khao khát trả về ngổn ngang hò hẹn
màu nắng thu rơi
vàng vạt áo vàng bay
Anh nhớ em
hoàng hôn xuống cuối ngày
mà sắc đỏ hừng lên màu cháy mãi...
.jpg)
THY NGUYÊN
Nhớ mẹ
Mẹ ơi úp một bát canh
Con chan cơm nguội thềm hanh đền đài
Mùng tơi đẫm nắng xiên khoai
Đôi vợ chồng tép mải hoang hoải đằm.
Cháu giờ thiếu nữ xa xăm
Soi gương vụng nhặt tóc năm sợi già
Lối nào là lối mẹ qua
Để con tránh bước gấm hoa nhà người.
Tơi bời hóa giọt sương rơi
Câu thơ vừa đứng vừa ngồi đếm thu
Giá con bướm đậu mù u
Vấp chà rào ấy đừng ru lời buồn.
Nhớ hôm đám cưới mưa tuôn
Cụm dong riềng cứa nát muôn váy cườm
Chỗ người thiếu hụt giòn thơm
Chỉ con của mẹ rạ rơm cuốn chiều.
Mẹ ơi một bóng một niêu
Soi gương vụng nhặt lấy điều hơn thua
Con giờ hai ngả gió đùa
Kéo chăn gói lại ngày xưa gối đầu...
TRUNG PHONG
Nhớ bậu cửa nhà mình
Nhớ bậu cửa nhà mình ngày con cất tiếng khóc trẻ thơ
Là khi có ánh nắng mặt trời rọi vào ăm ắp
Có những hồi mưa hầm hập…
Những tiếng gió lùa rét mướt đêm đông
Chập chờn giấc ngủ tha hương
Mơ bàn tay của cha ngày dắt con bước qua bậu cửa
Lời mẹ dỗ dành gắng ăn thêm chút nữa
Đầy tiếng cười trong veo…
Con đã lớn lên nhưng chưa hết đói nghèo
Bậu cửa thấp đi
Tuổi người đứng xế
Lắm vui buồn chẳng tính nổi bước chân qua
Từ lúc đi xa
Lại nhớ những lần vấp nơi bậu cửa
Ngôi nhà yêu thương cứ luôn rộng mở
Quá đỗi bình yên mà da diết muốn quay về.
.jpg)
KHÉT
Ta có ngược về hướng nhau không
bàn chân rơi xuống lòng đường
tự biết mình còn nỗi đau rất thật
những ngày thấy thiếu một bàn tay
như mây thiếu sông
rừng, cây thiếu lá
ta có ngược về hướng nhau không
mắt anh buồn như núi
ta sẽ về dỗ lại đất ông cha
dù mầm xanh vừa chết hụt
dù đầu sông đã tắt thở, đôi lần
ngày kiệt cùng trên môi anh vẫn hát
ta có ngược về hướng nhau không...
.jpg)
NGUYỄN HẠ
Thăm đồi Vọng Cảnh
Chiều buông chầm chậm, núi mờ xa
Gió nhẹ, nhành lau lắc điệu đà
Lăn tăn con sóng, dòng Hương tím
Huyền ảo mây trời, mấy sắc pha?
Lữ khách mơ màng cõi hư thực
Đường lên tiên cảnh mấy nẻo xa
Đêm về thao thức tìm giấc ngủ
Lưng mỏi, quay nghiêng vẳng tiếng gà.
.jpg)
(TCSH415/09-2023)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng