Phan Lệ Dung - Nguyễn Văn Song - Lê Hòa - Nguyễn Ngọc Phú - Lê Quang Sinh - Phùng Hiệu
Ảnh: internet
PHAN LỆ DUNG
Về thăm nhà
Trời đã vào thu gió lay ngoài đồng Thổ
con Lu nhà mình vẫn ngoắt đuôi quấn quýt như ngày xưa
mỗi khi con về thăm nhà
Mẹ ơi,
bên hiên con ngồi nhớ mẹ
biết tìm nơi mô?
Tôi mười tuổi
em tôi mới lên năm
trời xui con vận bão bùng
chị em mồ côi mẹ
khi đàn vịt ngoài nương vừa ra lông cánh
Gió thổi rờn rợn
qua con đường hoa mua tím
gió thổi lao xao trên cánh đồng
chiếc quan tài chở mẹ qua cầu tre
mùi hoi rạ lâu ngày quyện mùi hương khói
rơi xuống đường làng hắt heo
em tôi khóc
tôi lê bước chân nặng nề
dấp dúi vào cỏ
con cù cu trên cây đoác
động lòng hót lời tả tơi
Chuyện cũ... thiu thiu buồn
Chiều nay
hai đứa con côi
đứa đầu xanh
đứa đầu đã lâm râm bạc
ngồi tựa cửa nhà mình
nhớ mẹ
Ngoài sông
cây mù u lá đổ xuống cầu.
NGUYỄN VĂN SONG
Bàn chân
Chạm nhánh cỏ lay gió hoang vu
Nghe cỏ kể những điều rất khẽ
Một nếp nhà vun vút bên đường xe chạy
Gửi vệt khói lam thăm thẳm mắt chiều
Dáng ai khom lưng cày cuốc
Biết đâu có người vừa dõi mắt ngoái tìm
Nhớ dáng mẹ nâu sồng vườn ruộng
Phía sương nhòe rưng rưng
Một bước đi qua phố qua làng
Lòng giăng tơ muôn nghìn thương nhớ
Chiều nay ngồi quán nhỏ
Những miền xa cưỡi gió băng về
Thương bàn chân một đời
Những ngón sần lặng im lời sỏi đá
Nằm phía cuối gánh rộng dài sông bể
Thản nhiên những hành trình.

LÊ HÒA
Đâu đó một cũ rích
Tự nhiên nhớ những mặt người khắc khổ
Vết dao găm lặn trong đáy mắt buồn
Những gương mặt mưa không xóa được
Băm bổ đi nát những con đường
Những gương mặt mang thân hình nặng nhọc
Của tính toan vặt vãnh tầm thường
Của hơn thua được mất sống còn
Của trăm năm không yên bình nửa phút
Tự nhiên đắng những gì trên mặt
Của chính mình đang trưng diện phô phang
Những ngày tháng sáo mòn cũ kỹ
Như nắng lên. Mưa đến. Rồi tàn…
Tự nhiên đóng cõi lòng hoang lạnh
Nằm sấp mình giữa những hoang vu
Băm bổ nát phương trời tìm gương mặt
Của chính mình đâu đó ngoài kia

NGUYỄN NGỌC PHÚ
Con đường thi ca
Con đường thi ca
Dưới rào rào tiếng lá
Dào lên ánh Phong vàng
Nhuộm xứ Hàn thu
Chữ tượng hình như chim
Bay từ mùa xa
Chấp chới
Con đường thi ca
Cõng trên vai mình
Bao niềm vinh quang
Bao nỗi thống khổ
Dưới bước chân thần dân
Các vương triều chữ chìm chạm trổ
Mộ vua - Mộ cỏ
Chữ thơ, chữ nổi
Khắc như dấu ấn lên tường*
Con đường thi ca
Lên ngôi
Không cần phiên dịch...
-----------------
* Ở Hàn Quốc có một con đường: Các bài thơ hay được khắc lên tường, còn tên các triều vua được chạm xuống vệ đường.
LÊ QUANG SINH
Trưa phá Tam Giang
Sông đã mở hết lòng
Trời làm sao hẹp được
Muốn như cây bần lút mình trong nước
Xanh để rồi không biết mình xanh.
Trưa ngấu hết Tam Giang
Thành rượu mời lữ khách
Anh như con cá cần vược lên mặt nước
Ngóng câu hò vướng cỏ ngã ba sông.
Bến Ô Lâu em hát khúc Nam Bằng
Bỏ cửa Lác cho gió về đầm phá
Thuyền lạc lái cắm sào bên làng cổ
Bên ni Phước Tích bên tê Hội Kỳ.
Anh vòng về nơi sông Hương ra biển
Vầng mây tro hẹn gặp đã lâu rồi
Màu tím Huế thổi vào trưa đầm phá
Còn ngút ngàn trong ánh mắt bạn tôi.

PHÙNG HIỆU
Sa thải một cơn mơ
Em lặng thầm về phía cơn mơ
Bằng hy vọng đôi chân rất thật
Suốt hành trình chinh phục giấc mơ
Em chạm phải bức tranh đời hiện thực
Em ngỡ mình đã đặt chân đến ngưỡng cửa cao sang
Đêm hòa lẫn trong ánh đèn đô thị
Em đối diện với đồng tiền - lý trí
Với chính em nhân phẩm yếu mềm
Rồi một ngày nhan sắc được phô trương
Bằng giá trị phấn son, bằng đường cong thân thể
Em trở thành cánh chim hoang lạc
Bay về phía vô cùng
Đêm tan…
Những bước chân hoang lần về công sở
Em giật mình tỉnh giấc
Và rã rời trong hạnh phúc thuê bao!
Đến một ngày em nhận ra em
Thì giấc mơ đã tan về chốn cũ
Chiếc Iphone thưa thớt khách làng…
Một đêm vắng trên màn hình ế ẩm
Gọi em về - sa thải một cơn mơ.
(TCSH379/09-2020)
Tải mã QRCode
PHẠM TẤN HẦU
Tình yêu luôn là một huyền thoại và lịch sử kể qua câu chuyện Huyền Trân.
Và giống như một người mù
Tôi trở lại quê hương dưới mùi thơm của hoa nhài.
P.NERUDA
NGUYỄN PHÚC VĨNH BA
Lời người viết: Biết tin hiền thê của người bạn vong niên qua đời quá muộn, ghé thăm và nghe bạn than thở nỗi lòng, bỉ nhân không cầm được lòng xúc động. Thấy ông lão tám mươi rưng rưng khóc vợ, kể lể bao vui buồn ngày còn đủ vợ chồng, bỉ nhân xao xuyến vô cùng. Thay bạn, bỉ nhân viết quấy quá đôi hàng văn tế, chỉ mong nói hộ bạn nỗi niềm đau khổ đó. Than ôi! Chữ nghĩa cũng chỉ dành cho người sống đọc. Còn người đã khuất thì liệu có biết thấu chăng?
HÀ TÚC TRÍ
Đinh Cường - Nguyễn Ngọc Phú - Tần Hoài Dạ Vũ - Châu Thu Hà - Vi Thùy Linh - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Nhã Tiên - Hà Duy Phương - Chử Thu Hằng - Thùy Nhiên Trương Hà
NGUYÊN QUÂN
VŨ THỊ MAI OANH
(Viết cho ai yêu thiên nhiên Nhật Bản)
HẢI HẠC PHAN
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Khaly Chàm - Phan Hoàng - Trần Hữu Dũng - Phan Hoàng Phương - Vũ Thiên Kiều
KHẾ IÊM
Lynh Bacardi, tên thật là Phạm Thị Thùy Linh, sinh ngày 03/04/1981. Làm thơ, viết văn, đồng thời là một dịch giả chưa từng học qua trường lớp chính quy nào. Đến với thơ văn từ năm 2003, Lynh Bacardi không ngừng nỗ lực cách tân và đã tạo cho mình một lối viết đầy bản sắc trong thế hệ trẻ luôn có ý hướng cách tân hiện nay. Thế mạnh của Lynh chính là sự vượt thoát trong tư tưởng, dám bội ước với lối thi pháp truyền thống và nói lên được những khát vọng của giới nữ.
XUÂN CAO
VĂN CAO
Tần Hoài Dạ Vũ - Nguyễn Thanh Mừng - Phạm Nguyên Tường - Nguyễn Nguyên An - Lãng Hiển Xuân - Trần Tịnh Yên - Nhất Lâm - Nguyễn Đông Nhật - Trương Văn Nhân - Miên Di - Nguyễn Lãm Thắng - Huỳnh Thúy Kiều - Ngàn Thương - Hoàng Cát - Đức Sơn - Lệ Thu - Hồng Vinh - Ngô Thiên Thu - Lưu Ly - Ngô Công Tấn - Nguyễn Minh Khiêm - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Thường Kham - Từ Hoài Tấn - Nguyên Tiêu - Phan Lệ Dung - Phan Trung Thành - Tôn Phong - Trần Áng Sơn - Lê Ngã Lễ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn
ĐẶNG NHẬT TRUNG
HOÀNG NGỌC QUÝ
NGUYỄN MAN KIM
NGÔ ĐÌNH HẢI
Đinh Thu - Nguyễn Văn Thanh - P.n.thường Đoan - Trần Nhuận Minh - Trọng Hướng - Lâm Anh - Đoàn Mạnh Phương - Đỗ Hàn - Trần Phương Kỳ - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thiền Nghi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Đạt - Trường Thắng - Lê Nguyễn - Trịnh Bửu Hoài
LTS: Cuộc tổng tiến công và nổi dậy Xuân 1968 có ý nghĩa lớn là làm phá sản chiến lược “chiến tranh cục bộ”, đánh bại cố gắng quân sự cao nhất của đế quốc Mỹ trong chiến tranh xâm lược Việt Nam, làm lung lay ý chí xâm lược buộc Mỹ phải “xuống thang chiến tranh”, tạo ra bước ngoặt có ý nghĩa quyết định của cuộc kháng chiến.