Khu xóm yên tĩnh - Sơn dầu của Đặng Mậu Tựu
TRẦN TRÌNH LÃM Tiếng lẹt xẹt của đôi guốc Phảng phất ngoài hiên tiếng lẹt xẹt của đôi guốc người đi xa dần trong im lặng mùa đông nhà nhà kín cửa Gió đuổi theo sự cô đơn làm giá băng rụng xuống bước chân vào đêm Tôi ngồi nghe ngóng số phận của ai đó Vừa lướt qua khu chung cư và hình như đang tiến về phía biển Nhưng giá như cứ ngồi làm thơ vớ vẩn Thì tôi chỉ gõ được hai chữ An Bài Tắt điện và đi ngủ Trong giấc mơ chập chờn tôi bắt gặp một cô gái chết đuối Đôi tay đưa lên trời như níu lấy khoảng không Đôi mắt mở to nhìn tôi chằm chằm như nhìn một kẻ vô hồn Tôi giật mình tỉnh dậy Bước ra ngoài hiên chợt nhìn thấy đôi guốc ai bỏ quên hình như là từ đêm hôm qua Tôi lại gõ bàn phím mấy chữ vừa rung lên Thật tối nghĩa Lòng tự dặn lòng quẳng bút cho xong Tôi biết mình sẽ không bao giờ viết những câu thơ đại loại như thế Nếu như đêm hôm sau và những đêm hôm sau nữa không còn phảng phất tiếng lẹt xẹt đôi guốc người đi xa dần trong im lặng mùa đông nhà nhà kín cửa. 19/3/2010 CHÂU THU HÀ Tưởng tượng mùa thu tìm thấy mùa thu sau cơn mê dài tháng chín mùa tình náo nức trời Huế nắng mưa bất chợt khóa em trong căn phòng anh khóa môi em bằng môi anh tưởng tượng mùa thu bằng đôi mắt người tình mùa thu đắm đuối mùa thu ngợp mắt môi và vòng tay bồi hồi tìm nhau qua bài ca dao cũ mình yêu nhau đi thôi một ngày chiều tím màu tóc em bầy sẻ nâu tìm về xây tổ đổ xuống đổ xuống những giọt rượu gin anh pha vào em và cơ man nào gió mùa tiếp mùa hân hoan người đàn ông si tình vẫn chờ em trên từng bậc thang bạc nỗi niềm... NGUYỄN TIẾN CHỦNG Thị Kính Một đời nàng mấy lần oan Chồng nghi thất tiết đành cam, lìa nhà Giả trai thờ Phật Di Đà Thị Mầu đổ vấy, oan gia khéo bày Đắng cay chồng chất đắng cay Nỗi oan Thị Kính đời này không hai... TRỊNH HẢI YẾN Sốt Nắng lên cơn sốt Tôi biếm họa người nét cười đổ đầy chợ trời thời đại mua tình dư buổi sáng thứ ngàn lẻ chiếc môi Buổi sáng lên đồi ôm gốc cây xù xì, xòe bàn tay chịu rét bất chợt yêu người lạ áo không đủ dài để kín vai Chiếc áo dài 18 giữa phố tôi mưa ướt mất lời thề trên tóc cô gái trầm nét mặt gió muôn đời gần hóa xa xôi Tôi nhắm mắt miệng chợt mỉm cười tay gõ xuống mặt bàn im phăng phắc cô gái nhỏ gọi về thoáng chốc hồng tình nhân đem tặng bao người Tôi vội bước, xoay dù theo tiếng bước trong cõi người tôi vẫn cứ là tôi buổi sáng ngàn lẻ mấy người đến và đi theo tiếng còi trí nhớ Tôi nắm tay viết tiếp ngày không thể yêu bao người vẫn thấy chẳng được yêu điều giản dị khi nắng lên cơn sốt mưa sẽ về xoa dịu nỗi đau Ai sẽ ru tôi trong tiếng gió trầu? KHALY CHÀM Xin một lần Tặng Đồng Nai quê ngoại xin một lần tạ lỗi với dòng sông đã lâu lắm chưa về trầm mình bơi ngược không còn nghe bìm bịp kêu những ngày con nước lớn không còn nhớ mùa nào hoa tím dập duềnh trôi xin một lần tìm lại tuổi thơ ơi! con thuyền giấy êm đềm trôi biền biệt con dế than nằm trong bao diêm quẹt cọng cỏ gà vươn cao cổ chờ sương xin một lần về thăm lại quê hương trên ngọn cau chim chiều bay về tổ ngôi đình xưa chắc bây giờ ngói đỏ dân làng vui ngày lễ hội Kỳ yên? xin một lần quỳ dưới chân mẹ hiền muốn được khóc như ngày còn thơ bé con khôn lớn cạn khô bầu vú mẹ tha lỗi cho con năm tháng quá vô tình xin một lần tạ lỗi với con tim luôn chuyển động máu tuần hoàn sự sống ban cho tôi một nguồn thơ bất tận tôi đánh mất mình hoang phí đến vong thân NGUYỄN QUANG HƯNG Lắng nghe Người đi đã bẩy bước xuống sông Hương Chiều nay tiếng tù và vọng đến từ rất xa Chúng con nghe thấy những hạt xá lợi đổ tràn trên bàn đá Đã hóa mưa nơi này Người đã đến từ bao giờ nhưng Người ở đâu? Chúng con gọi Người như tiếng gọi vào vách những đền miếu Từng năm dài đằng đẵng Trong những thời khắc hoảng loạn nhất vì oi bức Bước chân Người thoảng qua một làn gió Người đã ngồi ở những góc khuất chợ Đông Ba Mặt che nón, thong thả bán những cọng tiêu xanh Chúng con đến mua và chỉ biết được Khi vị từ tâm ngân trên đầu lưỡi Tà áo Người sáng lên trong sắc lá vàng tầm tã Người bay rất nhanh trong đôi cánh chim sẻ về tổ Nhưng hình như đâu đó vừa đánh rơi chiếc gậy Người gục xuống vì đói Hình hài Người trong ngọn núi xanh thẫm Im lìm tọa thiền nhìn vào bầu trời Những ngón tay Người như cỏ tươi Tỏa lên trời những rẻ quạt nắng Người ở đâu trong nhát chổi của vợ con? Trong những giọt nước mắt của con gái con? Cả cuộc đời chưa bao giờ biết mặt Người Con chỉ nhận ra Người qua hơi thở 25-5-2010 HUỲNH NGỌC LAN Người đàn bà và giấc mơ Người đàn bà đứng trước gương, Soi đáy mắt ngỡ mình lầm lỗi Sắc xuân thuở ấy Đâu rồi long lanh? Người đàn bà gom thơ để dành Lắng vào câu hát Thương bờ lau xõa tóc Ngậm ngùi trắng phút chia phai. Người đàn bà ước một vòng tay Trao cả mênh mông cho tim mình ấm lại Gió vô tình vẫn thổi Một mình đi qua mùa đông Người đàn bà trôi theo ánh trăng Lạc vào cỏ dại Mộng mơ quên tuổi, Nỗi nhớ bơi ngược dòng. Người đàn bà đi qua thác ghềnh Khổ đau ngấm vào sương khói Vẫn còn bông hồng ở lại Thơm vào giấc mơ. ĐÔNG HƯƠNG Hoa Pensée cho em Em vẫn đi? Có bao giờ trở lại? Em đâu rồi?, cô bé cuả nhành soan Chân không vững, anh say vầng trăng nhớ Tuy bên ni, chiều rất Huế, thênh thang Hoa pensée, anh lang thang Bầu Vá Hoa cúc vàng, anh nôn nức qua sông Đêm Thượng Tứ, mưa khóc trên vành lá Chiều trời thu, áo lụa tím hoàng hôn Vòng tay anh, chừ nằm mơ giấc lạ Hoa sầu đông mấy nhánh nhớ em tôi! Tóc yểu điệu chảy trên vai, nằm ngủ Tình yêu ơi giờ qua sáng chưa ngày? Thiếu chiếc nón, thiếu mắt nai huyền hoặc Anh qua cầu, trường Đồng Khánh bên tê Anh theo gió, hỡi mây ngàn triền núi Rặng thông sầu dọi bóng lạnh xa xa Mưa mùa đông, sẽ bao giờ dứt hạt? Em mùa đông, sao chẳng nhớ sân trường Còn mực tím của chúng mình hay viết Anh muà đông, còn lại phượng em thương (259/9-10) |
Tải mã QRCode
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường
PHẠM TẤN HẦU
Tình yêu luôn là một huyền thoại và lịch sử kể qua câu chuyện Huyền Trân.
Và giống như một người mù
Tôi trở lại quê hương dưới mùi thơm của hoa nhài.
P.NERUDA
NGUYỄN PHÚC VĨNH BA
Lời người viết: Biết tin hiền thê của người bạn vong niên qua đời quá muộn, ghé thăm và nghe bạn than thở nỗi lòng, bỉ nhân không cầm được lòng xúc động. Thấy ông lão tám mươi rưng rưng khóc vợ, kể lể bao vui buồn ngày còn đủ vợ chồng, bỉ nhân xao xuyến vô cùng. Thay bạn, bỉ nhân viết quấy quá đôi hàng văn tế, chỉ mong nói hộ bạn nỗi niềm đau khổ đó. Than ôi! Chữ nghĩa cũng chỉ dành cho người sống đọc. Còn người đã khuất thì liệu có biết thấu chăng?
HÀ TÚC TRÍ
Đinh Cường - Nguyễn Ngọc Phú - Tần Hoài Dạ Vũ - Châu Thu Hà - Vi Thùy Linh - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Nhã Tiên - Hà Duy Phương - Chử Thu Hằng - Thùy Nhiên Trương Hà
NGUYÊN QUÂN
VŨ THỊ MAI OANH
(Viết cho ai yêu thiên nhiên Nhật Bản)
HẢI HẠC PHAN
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Khaly Chàm - Phan Hoàng - Trần Hữu Dũng - Phan Hoàng Phương - Vũ Thiên Kiều
KHẾ IÊM
Lynh Bacardi, tên thật là Phạm Thị Thùy Linh, sinh ngày 03/04/1981. Làm thơ, viết văn, đồng thời là một dịch giả chưa từng học qua trường lớp chính quy nào. Đến với thơ văn từ năm 2003, Lynh Bacardi không ngừng nỗ lực cách tân và đã tạo cho mình một lối viết đầy bản sắc trong thế hệ trẻ luôn có ý hướng cách tân hiện nay. Thế mạnh của Lynh chính là sự vượt thoát trong tư tưởng, dám bội ước với lối thi pháp truyền thống và nói lên được những khát vọng của giới nữ.
XUÂN CAO
VĂN CAO
Tần Hoài Dạ Vũ - Nguyễn Thanh Mừng - Phạm Nguyên Tường - Nguyễn Nguyên An - Lãng Hiển Xuân - Trần Tịnh Yên - Nhất Lâm - Nguyễn Đông Nhật - Trương Văn Nhân - Miên Di - Nguyễn Lãm Thắng - Huỳnh Thúy Kiều - Ngàn Thương - Hoàng Cát - Đức Sơn - Lệ Thu - Hồng Vinh - Ngô Thiên Thu - Lưu Ly - Ngô Công Tấn - Nguyễn Minh Khiêm - Nguyễn Khắc Thạch - Nguyễn Thường Kham - Từ Hoài Tấn - Nguyên Tiêu - Phan Lệ Dung - Phan Trung Thành - Tôn Phong - Trần Áng Sơn - Lê Ngã Lễ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn
ĐẶNG NHẬT TRUNG
HOÀNG NGỌC QUÝ
NGUYỄN MAN KIM
NGÔ ĐÌNH HẢI
Đinh Thu - Nguyễn Văn Thanh - P.n.thường Đoan - Trần Nhuận Minh - Trọng Hướng - Lâm Anh - Đoàn Mạnh Phương - Đỗ Hàn - Trần Phương Kỳ - Nguyễn Văn Quang - Nguyễn Loan - Triệu Nguyên Phong - Kiều Trung Phương - Nguyễn Thiền Nghi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Đạt - Trường Thắng - Lê Nguyễn - Trịnh Bửu Hoài