Thơ Sông Hương 09-2005

09:04 08/04/2009
Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Thị Thái - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Loan - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Đăng Việt - Nguyễn Ngọc Hưng - Vân Hạ - Lâm Thanh - Đỗ Văn Khoái - Võ Thị Hồng Tơ - Chu Sơn - Mai Ngọc Thanh - Ngọc Thùy Khanh


LÊ TẤN QUỲNH

Cuối cùng

Trong cái bắt tay đầy màu gốm cũ
Thưa dần phiên bản tôi
Những lý do như ngói vỡ
Đã sang lấp phía ta ngồi

Và sớm mai bắt đầu kiệt sức
Từ tình yêu không đủ chết hai lần
Ngày muộn mằn đem sông trôi thử
Để tan đi cho đến cuối cùng

Và cái bắt tay gượng mình như được cũ
Sáng mai còn trở dậy buốt sau lưng...

Sự sống

Sự sống rơi dần sau mớ nhau non
Mang hình hài thông sứ ảo
Nơi bàn tay co buổi chiều dấu tuổi
Cá thể xanh cứ dối dan đau

Tan góc chợ bán mua cơn gió ngược
Rủ rỉ chia gốc gác rần rần
Với hơi hớm đã thành mãn tính
Cuống quýt gì dờn dợn dấu chân.

Những vách âm thôi nối nhau côi cút
Bóc ra lại đếm lúc ta dừng...

NGUYỄN THỊ THÁI

Gọi hồn voi con

Hồn voi con - ơi hồn của voi con
ở đâu thì về
cớ chi đã lạc mẹ lại còn bỏ mẹ Người mà đi
phút cuối cùng voi còn nuối gối lên chân mẹ Người
giờ ở đâu thì về gối lại.

Cây rừng Bản Đôn vẫn hoài xanh mướt
chuối thơm mẹ hái
mía ngon mẹ chặt
mau về mà ăn.

Nơi nào voi ơi - chân xinh giẫm lá rừng
tìm mùi sữa mẹ, tìm mùi phân yêu
huơ huẩy vòi non tìm vết chân cha
lối mòn thì đã mòn chồng lên bao dấu tích
voi con đi tìm mẹ nhớ thương gió quật
khát lòng lá đau.

Voi con đi tìm mẹ. Mẹ Người tìm voi con
thương tràn suối đục
chẳng bao giờ làm bỏ mả cho voi
bởi giờ voi đứng đó trong nhà sàn yêu dấu
da của xinh xinh ngày bé
mắt của thăm thẳm rừng sâu
hồn voi bay cùng gió có tìm ra lối lạc?
mùa đã tới mưa rừng rét buốt
về voi ơi!

Voi đứng đó trong nhà sàn yêu dấu
ruột nhồi bông vô giác
xin góp tiếng gọi hồn:
hồn voi con - ơi hồn của voi con
ở đâu thì về -
                        tung tẩy voi ơi!

Hà Nội nóng

Hà Nội - nóng giòn tan mắt nguýt
vỡ mất thôi hơi ấm bàn tay
em hứa gì với tầng nắng đổ
mà chiều phố vẫn trùm khăn

Nắng tắt là đến đêm Hà Nội
vẫn nóng, hanh hong mái cổ
em đừng hứa tít tắp nhà cao
điện cúp ai leo nổi lời suông.

Hà Nội phút buồn chia hơi rượu
hòn vía lịm cùng máy lạnh triền miên
em hứa chi đầy trời dấu hỏi
nghe không thật lòng nên Hà Nội
                                    nóng quanh em

NGUYỄN THÁNH NGÃ

Lắng nghe 1

phía sau âm thanh là bước chân đêm
màu mỡ
lang thang
và tha thướt

phía sau cái bóng của đêm là ánh sáng
ngơ ngác
trong veo

nhẹ dạ

bụi bám đầy bóng tối
nức nở
thanh xuân

NGUYỄN LOAN

Trong lưu vực ánh trăng

Tôi ngợp trong lưu vực ánh trăng
Ngỡ mình được phát sáng
Đôi khi lại tưởng bị đóng băng

Tôi cảm giác ánh trăng là một tinh thể lỏng chảy tràn khắp mọi nơi
chưng cất tâm hồn tôi trinh khiết
Và đôi khi
Chạy đuổi theo những câu thơ...
                                                mỏi mệt
Tôi được ánh trăng an ủi, vỗ về
Nhưng
Khi ngồi một mình nhớ em
Nỗi buồn tôi đông cứng tái tê
Như ướp bằng ánh trăng
                                        lạnh giá...

TRẦN HOÀNG PHỐ

Xin đừng rời bỏ ta

                Tưởng nhớ nhà thơ Thái Ngọc San

Nơi quán trọ cuộc đời
Ta yêu thương giận ghét
Mai này hai tay xuôi
Mọi sự đều hư ảo

Chút dịu dàng trong mắt
Nơi bạn bè chiều nay
Một chút rượu say say
Làm lòng ta mắt cay

Đôi khi đời lạnh tanh
Ta bơ vơ một mình
Quán trọ này ta thấm
Lạnh hồn ta trần gian

Một lời nói vu vơ
Lòng bạn bè ấm áp
Ta cũng đỡ bơ vơ
Cõi trần ai bão táp

Nơi quán trọ cuộc đời
Ta đi về ngật ngưỡng
Vợ ta ra mở cổng
Dìu ta say trời ơi

Này vợ ơi! bạn ơi!
Chút ấm áp trong đời
Xin đừng rời bỏ ta
Linh hồn ta lạnh quá

NGUYỄN ĐĂNG VIỆT

Chiếc lá

                Thân tặng nhà thơ Đ.N.K

Lá ơi! Lá ơi! Lá ơi
Mưa đêm* vẫn lá hát lời vi vu
Non xanh từ thuở  thâm u
Vuông tròn chiếc lá mộng du cuộc tình.

Lá hoang trời đất thiền linh
Mà sâu hun hút muôn hình lá đi
Lá ơi! Lá nói điều chi
Khi bồng khi bế bấc chì người cân?

Thôi thì lá đừng phân vân
Muôn sau rồi nữa vũ vần, bùa mê
Ra sông* một búp bông kê
Đói no trăm hạt phu thê tặng vườn.

Lá còn thổi gió sả thơm
Tóc mây đùa lá Hú hồn* nhà quê
Trúc tre tự biếc lời thề
Lá còn thương lá lối về bão giông.

Thu phân lá chạm tiết đông
Nhạt nhoà mắt lá mênh mông nỗi buồn
Vàng ươm mấy sợi tơ hồng
Rồi vo thân xác bềnh bồng lá tin.

Thế mà ngọn gió bình minh
Lại đem chiếc lá của mình thổi rơi.
                                Vinh chớm thu/2004

-------------------------------
*Tác phẩm của nhà thơ, nhà thuốc nam
                       Đinh Nam Khương (Hà Tây)


NGUYỄN NGỌC HƯNG

Thăng bằng

Mỏng mảnh cánh chuồn bay không sợ gió
Nhờ hai bên hai mấu nhỏ đính kèm
Còn giữ được thăng bằng trong giông bão
Tạ ơn trời, tôi có mẹ và em!

VÂN HẠ

Du lịch

Đi đi đi
Điều mới lạ đang còn ở phía chân trời
Điều ước ao đang còn ở bên kia chân trời
Chân trời càng đến càng xa
Càng đi càng ngỡ như chưa đi
Bước chân kiếm tìm cứ không ngừng khát khao hướng về phía trước.

Tôi thích làm chiếc thuyền
Luôn chuyển động giữa đôi bờ đứng yên
Tôi thích làm chiếc xe
Luôn chuyển động khi con đường đứng yên
Tôi muốn tất cả đều đứng yên trừ chiếc xe tôi
Tôi cũng biết lẽ ra tôi phải làm ngược lại
Là đứng vững đứng yên mặc mọi sự đổi đời

Đi đi đi
Tôi bất lực nhìn trời
Người có cánh bay cao người nhìn xa trông rộng
Tôi men đáy giếng làng còn biết làm gì hơn nhìn thật kĩ những thân rêu
Và hi vọng có những điều bí mật
Nằm ở ngay dưới đất
Dưới chân

LÂM THANH

Khúc hát mùa đông

Ơi mùa đông...
Những cánh cây trụi lá
Bầu trời không hoàng hôn
Chiều muộn...
Trong kí ức lao xao tuổi thơ
Dáng mẹ đi về
Tất tả...
Ơi mùa đông...
Con cứ thèm khát trong giấc mơ rét mướt
Niềm vui mẹ vu qui
Trong sự đợi chờ mỏi mòn, đôi mắt...
Ơi mùa đông...
Bầu trời bóng đêm
Con bước đi
Bằng niềm tin của mẹ
Khi mùa đông trôi đi
Con sẽ sống cho những mùa khác nữa
Ơi mùa đông
Những đứa con phiêu bạt phương trời
Có còn nhớ lời ru của mẹ
Những chiều mùa đông...

Nghe mưa

Những lúc không có anh ở bên
Em ngồi nghe mưa
Giọt lặng lẽ, giọt buồn, giọt không làm anh ướt
Đôi mắt đàn ông trầm lặng
Xao xác trời chiều
Những lúc không có anh ở bên
Em ngồi đếm lá rơi
Một chiếc lá trước hiên nhà
Một chiếc lá để sẻ chia với em nỗi khát khao mòn mỏi
Chỉ còn chiếc lá cuối cùng
Đợi anh về...
Có một tình yêu không thể lớn lên bên một tình yêu khác
Lặng lẽ như cơn mưa chiều nay
Âm thầm như không gian chiều nay
Em ngồi nghe giọt mưa
Em ngồi đếm giọt mưa
Giọt lặng lẽ, giọt buồn, giọt không làm anh ướt...

ĐỖ VĂN KHOÁI

Ký ức mùa hạ

Tưởng sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại
Năm tháng chia xa theo những toa tàu
Và mùa hạ và em và những cơn mưa đầu mùa rớt vội
Kỷ niệm nào như vết xước trong nhau

Anh vẫn lang thang qua những đường phố tối
Biết tìm đâu khuôn mặt sáng nguyên rằm
Nên ngực anh như vòm đêm nhức nhối
Bởi những nụ hôn còn đầy như những vết sao băm

Mùa Hạ ta không còn nhau nữa
Em về xa lăng lắc mấy triền sông
Ta ngồi lại bên chiều quay quắt nhớ
Mặc cho trời nhì nhằng chớp giật những cơn giông

VÕ THỊ HỒNG TƠ

Cất nửa vầng trăng

Vầng trăng cái thuở dại khờ
Cứ treo xanh ngắt lửng lơ trên đầu
Để giờ những lúc nhớ nhau
Nhìn trăng sáng cứ ngỡ màu chiêm bao

Xa rồi tuổi sánh vai nhau
Dung dăng dung dẻ nói câu bông đùa
Cái thời tắm nắng sông trưa
Vàng hoe mái tóc thuở chưa biết buồn

Chia nhau quả sấu xanh dòn
Bây giờ nhớ lại “vẫn còn vị chua”
Thương thầm từ buổi ngây thơ
Thương luôn cái dại cái khờ của nhau

Lớn cùng hương lúa hương cau
Tuổi trăng tròn đã trao nhau cái nhìn
Lúm đồng tiền nụ cười xinh
Câu dân ca rộn sân đình đêm trăng

Nồng nàn em dấu trong khăn
Đôi chim thêu nhỏ trao anh lên đường
Chia tay rưng nắng sân trường
Trăng treo đầu ngõ vấn vương lối về

Sớm chiều mẹ ngóng chân đê
Mấy mùa cau đã sum xuê những buồng
Trọn đời em ngắm trăng suông
Giữ cho nhau nửa trăng còn trong nhau

Bến chị tôi

Ngày chị về bên sông theo anh
Lối nhỏ bờ đê nghiêng nghiêng hoa cỏ
Đò quay mũi hướng về nơi bến đỗ
Em thẫn thờ nhìn con sóng lao xao

Em quay về với man mác hương cau
Đêm vắng chị trăng vàng ngơ ngác quá
Gió len lỏi bên chân rào khóm rạ
Hoa bưởi thơm nhớ mùi tóc chị hong

Ngày theo chồng chị đội nón sang sông
Cặp mắt ướt ngóng bờ xa vời vợi
Con én nhỏ bay ngang chiều lạc lối
Mây bơ vơ phiêu lãng cuối chân trời

Ngày chị sang sông mưa trắng bãi bồi
Đò chở nặng xôn xao người đưa tiễn
Bờ bên ấy chị nhỏ dần trên bến
Nhớ mênh mông theo con nước lên ròng

Phận cô đơn chị chẳng được cùng chồng
Ngày thắng trận anh không về lại nữa
Bỏ mình chị nơi quê người bỡ ngỡ
Bến đò xưa dáng chị...
                                    Trắng mưa chiều!.

CHU SƠN

Sao?

           [Lời tiễn Thái Ngọc San]

Không có lựu đạn cay
sao mà ta cay mắt
đường mở rồi
sao khúc khuỷu khó đi
đêm tối trăm năm
sao đi hoài không thấy sáng
mẹ cha đâu
chúa phật đâu
bạn bè đâu
vợ con đâu

 

sao thất thểu
một mình
ngó tới
ngó lui
ngó hoài
không ngó nữa
cát bụi mệt nhoài
ta với
chạm
hư vô

mi cứ hẹn
cuộc rượu tàn
mi chẳng tới
bình vỡ toang
cây nến lụn
rượu khô rồi
ta móc mãi
máu trào qua cửa miệng
chén tan tành
sao đắng tận thiên thu

thôi chào nhé
biết đâu rồi dâu biển
ngàn muôn năm
ta gặp lại trên đường
đất cũng mỏi
dưới chân Người đi mãi.
            Đà Nẵng 26-7-2005

MAI NGỌC THANH

Không đề

Những khế, ổi
Chín quá thì, rụng xuống
Lặng yên nằm
Trong bóng mát tán cây

Thả bước ngắm vườn quê
Chợt thấy lại
Quả rụng rồi
Nhưng chẳng rụng xa cây

NGỌC THÙY KHANH

Khúc gió

Gió là đất thở vô tư
Thanh âm biến đổi thực hư khôn cùng

Ồn như tiếng thú gầm vang
Êm như tên vút giữa chừng trời mây

Như than như khóc như say
Như dòng thác đổ những ngày mưa sang

Như chim ríu rít giữa ngàn
Du dương đến đổi võ vàng rừng thu

Gió là nhạc đất lãng du
Khi trời đồng loã xin bù cơn mê.

(199/09-05)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất

  • Trần Xuân An - Lý Hoài Xuân - Mai Nguyên - Trần Thị Huyền Trang - Trần Bá Đại Dương - Nguyễn Loan - Trần Thị Hiền - Đỗ Văn Khoái - Phùng Tấn Đông - Hồ Huệ - Tôn Lệ Thu Châu - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Phi Trinh - Việt Trác

  • Tế Hanh - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Khắc Mai - Tuyết Nga - Thái Ngọc San - Đặng Thị Kim Liên - Trần Vạn Giả - Huỳnh Duy

  • Lê Văn Ngăn - Nguyễn Xuân Thâm - Phan Lệ Dung - Bành Thanh Bần - Đào Duy Anh

  • HỒNG NHUChiếc tàu cau                        (Trích)

  • Minh Huệ - Xuân Quỳnh - Phương Thúy - Trần Thị Hiền - Trần Hải Sâm - Trần Khắc Tám - Hà Linh Chi - Mai Văn Hoan - Văn Tăng - Thiệp Đáng - Nguyễn Thành Phong - Hà Nhật

  • LTS: “Đi về sao chửa về đi” có lẽ là câu nhắn nhủ nhiều ý nghĩa nhất của Đào Tiềm vào cuối cuộc nhân sinh. Mười năm trước, ở tuổi bảy mươi, sau hơn 50 năm gắn bó với thơ ca, nhà thơ Tường Linh đã viết bài “Khúc ca quy ẩn” như lời từ giã đời thơ.

  • LTS: Đỗ Hoàng, sinh ngày 11-10-1949 tại Lệ Ninh, Quảng Bình, có thơ in từ năm 1970 ở các sách báo Trung ương và địa phương. Các tập thơ đã được xuất bản: Mùa lên xanh (in chung) - NXB Tác phẩm Mới 1978; Những miền đất nhớ (in chung) - NXB Lao động năm 1983; Những cánh rừng (in chung) - NXB Thanh niên năm 1984…

  • Đông Hà - Từ Nguyễn - Đông Triều - Quách Thành - Nguyễn Nhã Tiên - Nguyễn Trọng Văn - Quang Huy - Lê Văn Doãn - Trần Nhuận Minh.

  • L.T.S: Lý Hoài Xuân: Tên thật là Nguyễn Quốc Duẩn, sinh ngày 26-12-1954 tại Lệ Ninh, Quảng Bình. Tốt nghiệp đại học Luật. In thơ từ năm 1973. Là một chiến sĩ quân đội có mặt trong chiến trường Trị Thiên trong những năm ác liệt nhất. Có nhiều bài thơ và truyện ngắn in trên các báo, tạp chí Văn nghệ, Văn nghệ quân đội , Quân đội nhân dân, Đại đoàn kết, Độc lập, Đất Quảng… và sách của NXB Thuận Hóa , Công an nhân dân.

  • Thêm một biệt thơ hòa vào xu trào cách tân của Thơ Việt; Phan Quỳnh Dao với bút năng khỏe, cách lập ngôn ngoài khuôn cũ, thơ dòng nào cũng đầy ắp nỗi niềm trong tầng tầng suy tư... Chị vừa xuất bản tập thơ “Khuyết” cuối năm 2010 vừa rồi. Xin trân trọng giới thiệu.Đàn An Nguyên (gt)

  • Nguyễn Văn Dinh sinh ngày 5-3-1932 tại Quảng Trạch, Bình Trị Thiên. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Có thơ in từ năm 1952. Các tập thơ đã xuất bản: “Hát về ngọn lửa” (in chung), “Cánh buồn quê hương” (in chung), “Hoa trăm miền” (in chung). Giải thưởng về đề tài chống Pháp 1953 của Bộ tư lệnh quân khu 4. Giải thưởng cuộc thi về đề tài lâm nghiệp của Bộ Lâm nghiệp 1969-1971. Giải thưởng văn học Bình Trị Thiên 7 năm 1976-1982.

  • ĐINH CƯỜNGMười năm rồi Sơn ơi

  • Xuân Hoàng - Nguyễn Xuân Thâm - Phạm Ngọc Cảnh - Mai Nguyên - Thế Dũng - Hải Vân - Hà Đức Hạnh

  • PHAN DUY NHÂNThơ xuân đọc với nam hà